Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 599:

Khi nhìn thấy hai con côn trùng màu đỏ và đen lần lượt chui ra từ trong miệng của Cố Thích Phong, cả hai người còn lại đều bị sốc trước thân hình mập mạp và thô kệch trông như trái ớt của hai con côn trùng kia.

Suy cho cùng, thứ ớt ngoại lai này cũng có chút đáng sợ, nhưng trên người chúng lại không có đôi mắt màu đỏ như máu.

Trông thật đáng sợ và kinh tởm.

Hoắc Trầm Huy và Bạc Dịch Ninh vội vàng quay đầu đi.

Đây cũng là lần đầu tiên Cố Thích Phong nhìn thấy Minh âm trùng, anh ta thực sự không nhịn được, quay đầu đi, bắt đầu liên tục gọi tên “huệ”.

Nhưng bây giờ anh ta là một sinh hồn, cho nên dù đã gọi tên “huệ” đến tối tăm mặt mày, kỳ thật cũng chỉ phun ra không khí mà thôi.

Ban đầu Hoắc Trầm Huy và Bạc Dịch Ninh còn lo anh ta sẽ làm ô uế sàn Địa Phủ, dựa theo quy tắc của đường Hoàng Tuyền, phỏng chừng anh ta sẽ bị phán tội không trân trọng tài sản công.

Hai người, một người cởi áo khoác, một người móc khăn trong túi ra để chuẩn bị hứng.

Kết quả là…

Hoắc Trầm Huy: “…”

Bạc Dịch Ninh: “…”

Đúng là lo lắng mất công!

Cố Thích Phong: “…”

Không phải anh ta không nhắc nhở, là bởi vì anh ta còn mải nôn mửa nên không có thời gian để nói chuyện.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành nhìn hai con Minh âm trùng vì bị Tể Tể bắt ra, bèn giơ ngón tay lên chạm vào.

Minh âm trùng vừa mới tiếp xúc với thứ gì đó, liền muốn chui vào da thịt của người ta, nhưng cho dù chúng có đâm rách đầu cũng không phá được da thịt của người này, càng không thể chui vào.

Hai con Minh âm trùng: “…”

Cứng như vậy sao?

Không phải là cương thi đó chứ?

Tể Tể nhìn hai con Minh âm trùng đã trầy da tróc thịt, bé siết chặt bàn tay nhỏ của mình lại, hai con Minh âm trùng cảm thấy sinh mạng của mình bị uy hiếp nên bắt đầu vùng vẫy dữ dội, muốn bỏ chạy, thậm chí còn lớn mật muốn quay ngược lại để chui vào lòng bàn tay của Tể Tể.

Kết quả, vừa mới chạm đến làn da của Tể Tể, cơ thể của hai con Minh âm trùng chợt cứng đờ.

Không đợi Tể Tể chú ý tới động tác của chúng, một luồng âm khí mãnh liệt tràn tới, Tể Tể cảm nhận được khí tức quen thuộc thì vội vàng ngẩng đầu lên nhìn.

“Cha ơi!”

Cùng lúc đó, hai con Minh âm trùng trong tay Tể Tể đã hoá thành một làn sương máu và tiêu tan trong âm khí chỉ trong nháy mắt.

Minh Vương nhìn hai còn Minh âm trùng đã hoá thành sương máu, không khỏi cười nhạo một tiếng.

Thứ sống trong cống rãnh của Địa Phủ mà cũng dám vọng tưởng làm tổn thương trữ quân của Địa Phủ?

Thể chất mạnh mẽ của Tể Tể có thể khiến bọn chúng tan biến ngay lập tức nếu chúng dám có một chút “tâm tư” nào khác.

Tự làm bậy, không thể sống!

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành chần chờ một chút, sau đó dùng ngón tay vơ lấy làn sương máu kia và hấp thụ chúng.

Cố Thích Phong vội vàng tóm lấy Tể Tể đang định chạy về phía cha ruột của mình, gần như là hét lên: “Tể Tể, mau đưa các chú rời khỏi đây.”

Giọng nói u ám của Minh Vương vang lên từ khắp bốn phương tám hướng.

“Sao cậu Cố lại tới sớm như vậy? Nhà của cậu còn chưa được xây xong đâu!”

Cố Thích Phong: “…”

Tới rồi, tới rồi!

Anh ta biết ngay mà!

Minh Vương chính là một tên khốn kiếp!

Với sự trở lại của Minh Vương, áp lực của Minh Vương cũng lan ra khắp các phương hướng, những sinh hồn như Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh không thể thừa nhận được áp lực này.

Bởi vì không phải cư dân của Địa Phủ, cho nên họ bị hệ thống tại Địa Phủ bài xích.

Gió lạnh chợt nổi lên, hồn thể của ba người như sắp nổ tung.

Tể Tể vừa thấy thế, vội vàng nắm lấy tay của mấy người chú hai, đưa bọn họ vào trong vòng bảo vệ của chính mình.

“Cha ơi ~~~”

Minh Vương sửng sốt, lúc này ông mới chợt nhớ ra, trước đó Bách Minh Tư đã nói rằng con gái cưng của ông dẫn theo ba sinh hồn tới Địa Phủ.

Sau khi áp lực mạnh mẽ không còn nữa, Minh Vương vẫn giữ hình dạng là một làn sương đen như cũ.

“Các người đây là muốn trải nghiệm cuộc sống sau khi chết à?”

Tể Tể vội giải thích: “Cha ơi, là Tể Tể dẫn mấy người chú hai tới đây.”

Minh Vương: “…”

À phải rồi!

Là lỗi của con gái cưng!

Minh Vương cảm thấy răng ê đau, nhưng khi nói chuyện với con gái, tính tình nóng nảy của ông cũng dịu đi không ít.

“Khu vực thành chính đã có lệnh cấm ra vào, họ đến thành Uổng Tử cả rồi, còn phía nhà ở thì tạm thời vẫn chưa sửa xong, rất hỗn loạn, như vậy đi, Tể Tể hãy dẫn ba người bọn họ lên ngồi tàu xuống Hoàng Tuyền chơi đi.”

Cố Thích Phong vừa định nói “Chúng tôi không cần đi chơi, chúng tôi phải trở về”, Minh Vương đã phất tay một cái, ba sinh hồn và một nhóc cương thi đã bị ném thẳng lên chuyến tàu Hoàng Tuyền số 18 - cách nơi ông đứng xa nhất.

Tể Tể vội vàng nhắc nhở cha Minh Vương: “Cha ơi, mấy người chú hai đều là sinh hồn, không thể ngồi trên chảo dầu hay là núi đao đâu!”

Minh Vương búng tay một cái, trong màn sương đen có thứ gì đó bay thẳng đến chỗ ba người kia.

Ba người bị ném thẳng ra ngoài chỉ cảm thấy giữa hàng lông mày chợt ớn lạnh, ba giọt máu của Minh Vương lập tức biến mất trên lông mày của họ.

Minh Vương nhẹ nhàng xoa xoa đầu nhỏ của con gái: “Yên tâm đi, cha đã sắp xếp cả rồi, đảm bảo sẽ giúp họ cảm thấy như đang ở nhà!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free