Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 600:

Tể Tể đương nhiên rất tin vào lời cha Minh Vương của mình, bé cười tủm tỉm rồi gật đầu.

“Cảm ơn cha!”

Dưới làn sương mù dày đặc, Minh Vương bế con gái cưng của mình lên, đi thẳng đến cuối dòng nhược thuỷ, nơi ban đầu đặt bức bích họa có Chim Chín Đầu.

Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh cùng nhóc cương thi Tương Tư Hoành chưa kịp chuẩn bị gì đã đột nhiên ngồi trên chuyến tàu Hoàng Tuyền số 18: “…”

****9:

Ở phía cuối dòng nhược thuỷ dài ba ngàn dặm, bức bích họa về Chim Chín Đầu vốn được treo trên vách đá đã biến mất.

Không chỉ Chim Chín Đầu biến mất, thậm chí một nửa lượng nhược thuỷ giữa sông U Minh cũng chẳng thấy tăm hơi.

Minh Vương nhìn cảnh này, cơ thể biến thành sương mù dày đặc tự chuyển động dù không có gió.

Lợi dụng âm khí cực kỳ dồi dào ở gần đó, Tể Tể nuốt từng ngụm một, sau đó nhanh chóng trấn áp lượng nhược thuỷ còn sót lại trong cơ thể.

Minh Vương chú ý đến hành động của con gái cưng, dùng một bàn tay được hoá ra từ sương mù đen để xoa đầu nhỏ của bé.

“Tể Tể, con làm sao vậy?”

Tể Tể cảm thấy phần nhược thuỷ ít ỏi còn lại trong bụng có chút kỳ lạ.

Lẽ ra với lượng âm khí dồi dào như vậy, cộng với sức mạnh của bản thân, hẳn lượng nhược thủy trong bụng bé phải được tiêu hoá hết rồi mới phải.

Nhưng không hề.

Bé đã hợp nhất những thứ trong bụng lại để tiêu hóa một cách từ từ, cho dù một giọt nhược thủy có nặng tới ngàn cân, nhưng hiện bé đang ở Địa Phủ, được nuôi dưỡng bởi năng lượng âm khí hội tụ tại đây, vừa rồi bé còn nuốt được một ngụm âm khí lớn, vì thế chuyện này không nên xảy ra mới phải.

Tể Tể có chút nghi hoặc, chỉ tạm thời từ bỏ việc hòa tan lượng nhược thủy còn sót lại trong bụng.

“Cha ơi, Tể Tể lại uống phải nhược thủy.”

Minh Vương bị dọa đến mức lảo đảo, cơ thể đang là một làn sương mù không ngừng run rẩy.

“Cái gì cơ?”

“Tể Tể, chuyện xảy khi nào? Mau đến bên cha đi.”

Không đợi Tể Tể kịp nói chuyện, Minh Vương đã hành động.

Sau đó, Minh Vương cũng phát hiện ra điểm khác thường, tuy rằng ông đã bị thương trong trận đại chiến với Chim Chín Đầu, nhưng cũng không yếu đến mức không thể ép được chút nhược thuỷ này ra khỏi người con gái.

Thực tế là khi thăm dò bằng linh lực của mình, ông có thể cảm nhận được lượng nhược thuỷ còn sót lại trong phổi của Tể Tể, dẫu vậy, ông quả nhiên không thể ép nó ra khỏi cơ thể con gái cưng được.

“Nhược thủy này… Sao lại thế này?”

Tể Tể cũng không biết, bé ngây thơ nói.

“Giống như… sức mạnh của nó đã tăng lên.”

Minh Vương nhìn dòng nhược thuỷ đang chảy róc rách trong sông U Minh, một bàn tay được hình thành bởi sương mù dày đặc nhanh chóng chạm vào nước trong dòng sông.

Bàn tay to lớn được hình thành bởi sương mù dày đặc chợt bị bắt lửa, sau đó bị một cơn gió lạnh thổi bay.

Tể Tể bị dọa tới giật thót mình, bé vội vàng chạy tới, ôm lấy cánh tay của cha Minh Vương.

Bởi vì hiện tại Minh Vương đang trong trạng thái sương mù dày đặc, cho nên Tể Tể không ôm được.

Không những bé không ôm được cánh tay của cha, mà Tể Tể còn loạng choạng, chiếc chân nhỏ nhắn tự vấp vào nhau, làm Tể Tể lao thẳng xuống dòng nhược thuỷ.

“Tể Tể!”

Minh Vương kinh hồn, vội vàng vớt con gái lên: “Tể Tể!”

Tể Tể vừa được vớt lên lập tức mở miệng nhỏ ra, bàn tay bụ bẫm không ngừng chỉ vào miệng nhỏ, ra hiệu cho cha Minh Vương nhìn vào đó.

Minh Vương thấy thế, không khỏi trầm mặc.

Cái miệng nhỏ của Tể Tể chứa đầy một ngụm nhược thủy, nhưng thứ nhược thủy đó lại không hề gây ra bất cứ thương tổn gì cho Tể Tể.

Tể Tể nhổ nhược thuỷ ra khỏi miệng, trong giọng nói trẻ con lộ ra sự hoang mang.

“Cha ơi, nhược thuỷ trong sông U Minh đã mất hiệu lực rồi.”

Minh Vương cũng đã nhận ra vấn đề này khi nhìn thấy con gái mình ngậm một ngụm nhược thuỷ lớn mà không gặp chuyện gì.

Ông nhìn thẳng vào mắt con gái cưng: “Tể Tể, trước đó, là kẻ nào đã cho con uống nhược thuỷ?”

Tể Tể: “Là một quỷ quái! Trên người có một mùi hương mà Tể Tể hơi quen, nhưng Tể Tể không nhớ ra.”

Minh Vương: “…”

Tự nhiên ông lại không nghĩ được gì, bởi vì Tể Tể chưa bao giờ gặp Chim Chín Đầu.

Tuy nhiên sự thù hận lại như khắc sâu vào xương cốt của bé, cho dù hiện tại Tể Tể mới ba tuổi rưỡi, nhưng nỗi hận truyền kiếp qua ngàn vạn năm, vẫn khắc sâu vào xương tuỷ của bé.

Mùi của Chim Chín Đầu đương nhiên đã khắc sâu vào trí nhớ, vào tận linh hồn của Tể Tể.

Minh Vương bế con gái cưng của mình lên, chậm rãi ngẩng đầu nhìn chăm chú vào vách đá trống rỗng, giọng nói trầm thấp và khàn khàn.

“Mùi quen thuộc mà Tể Tể đang nói đến chính là chân thân đang bị trấn áp ở biên giới Tây Nam – Chim Chín Đầu.”

Tể Tể trợn tròn đôi mắt to, than một tiếng.

“Ý của cha chính là, con chim hư kia đã chạy ra ngoài rồi?”

Minh Vương nhẹ nhàng gật đầu.

Nó không chỉ có chạy ra ngoài, mà còn ỷ vào cái lợi thế nhiều cổ nhiều đầu, từ một hoá thành chín con chim.

Thứ bị ông làm trọng thương và đè chết ở rừng rậm phía Tây Nam chỉ là một trong những cái đầu của nó, thứ đó vô cùng kinh tởm, nếu không thể bóp nát cả chín cái đầu của nó cùng một lúc thì không thể trấn áp được nữa.

Nếu Tể Tể đã gặp phải nó, điều đó chứng tỏ suy đoán trước đó của ông là đúng, con Chim Chín Đầu đã tự tách chín cái đầu của mình ra để tránh bị Địa Phủ truy nã và vây bắt.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free