Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 598:
Minh Vương: “…”
Muốn vấn linh Minh Vương, còn thêm cả máu đầu tim, cẩn thận chết người đấy có biết không?
Tên nhóc nhà họ Bách kia vội vã muốn đi đầu thai hay sao?
Minh Vương càng nổi nóng hơn, con Chim Chín Đầu mất nết kia đã trốn thoát, bởi vì đối phương dùng nhược thuỷ đánh lén, nên lúc này ông đã không thể duy trì hình dạng bình thường mà biến thành một làn sương mù dày đặc.
“Nói! Nếu không phải chuyện gì quan trọng, lúc quay về ông đây sẽ cho cậu đầu thai thành heo trong 80 kiếp!”
Bách Minh Tư: “…”
Sự sức giận của Minh Vương khiến cả thần hồn của Bách Minh Tư cũng run rẩy.
Sự việc có liên quan đến Tể Tể, vì thế Bách Minh Tư phải căng da đầu, nhanh chóng lên tiếng.
“Phong Đô Đại Đế, xin hỏi có phải Tể Tể đã trở lại Địa Phủ, còn dẫn theo ba sinh hồn và một nhóc cương thi không?”
Minh Vương: “Cái gì?”
Con gái cưng của ông trở lại Địa Phủ, sao ông lại không hề hay biết?
Minh Vương âm trầm hỏi: “Chuyện xảy ra từ khi nào?”
Bách Minh Tư yếu ớt trả lời: “Khoảng chừng nửa tiếng trước.”
Sự tình có liên quan đến con gái cưng, vì thế thái độ của Minh Vương đã tốt hơn hẳn.
“Để tôi xem thử!”
Minh Vương đã phân thần hồn ra để liên hệ với con gái cưng.
Sau khi tiêu hao rất nhiều sức lực, làn sương đen dày đặc của Minh Vương đã phai nhạt đi rất nhiều.
“Tể Tể?”
Giọng của Tể Tể rất dồn dập, giống như bé đang phải chịu áp lực rất lớn.
“Cha, cha đang ở đâu vậy? Bà Mạnh Bà nói nhược thuỷ bị thiếu mất một nửa, Chim Chín Đầu trên bích họa cũng không thấy đâu cả!”
Minh Vương: “Chờ một lát! Cha sẽ trở về ngay!”
****8:
Tại Địa Phủ.
Sau khi nói chuyện với Minh Vương xong, Tể Tể nhìn quanh một lượt.
Bé cùng mấy người chú hai mới xuống khỏi chuyến tàu Hoàng Tuyền số 1, thậm chí còn chưa kịp rời khỏi sân ga, bà Mạnh Bà đã đột nhiên truyền lời cho bé thông quan biển thần thức, bà nói nhược thuỷ bị thiếu rất nhiều, còn Chim Chín Đầu trên bích họa cũng không thấy đâu nữa.
Vốn bé định dẫn chú Cố tới chỗ cống ngầm của U Minh trước, bắt Minh âm trùng trong người chú Cố ra.
Nhưng Chim Chín Đầu trong bích hoạ đã biến mất.
Tuy rằng Tể Tể chưa từng nhìn thấy một con Chim Chín Đầu còn sống bao giờ, nhưng từ lúc bé có ý thức tới giờ, Tể Tể đã biết nếu không nhìn thấy Chim Chín Đầu trong bích hoạ, vậy có nghĩa là Địa Phủ sẽ đại loạn.
Tể Tể muốn tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra!
Nghe nói, Chim Chín Đầu vẫn luôn bị trấn áp trong khu rừng rậm ở biên giới phía Tây Nam, liệu có phải nó đã bỏ trốn rồi không?
Tể Tể áy náy mà nhìn bốn người chú hai: “Chú hai, chú Cố, chú Bạc, anh Tiểu Tương, Tể Tể có chút việc, không thể dẫn mọi người đi dạo quanh một vòng Địa Phủ để thư giãn.
”
Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh cầu mà không được.
Địa Phủ, Địa Phủ này… nào phải là nơi phù hợp để đi du lịch chứ!
Thư giãn ư!
Là doạ họ chết khiếp thì có!
Tinh thần và thể chất kiệt quệ mà!
Chỉ cần hơi sơ sẩy một chút, đâu chỉ là kiếp sau, mà phỏng chừng cả kiếp sau sau nữa cũng phải trả giá.
Nhưng ba người lại đồng thời lo lắng cho Tể Tể, bởi vì trông biểu cảm của Tể Tể rất nghiêm túc.
“Tể Tể, đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Tể Tể khẽ mím miệng nhỏ: “Chim Chín Đầu chạy rồi!”
Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh: “…”
Chim Chín Đầu trong lời đồn là một con chim đem lại điềm gở, thứ kia ấy vậy mà thực sự tồn tại à?
Ba người cùng trăm miệng một lời: “Rất… nghiêm trọng sao?”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành nghiêm túc hẳn lên, cậu nhóc mới được khai quật cách đây không lâu nên chưa từng nhìn thấy thứ kia bao giờ, hình như thứ ấy còn rất khó đối phó.
Ừm!
Còn rất xấu xa.
Tể Tể nhìn thấy âm khí tại Địa Phủ rất nồng đậm, cất chất giọng non nớt mà cười rộ lên.
“Không nghiêm trọng, có cha Minh Vương ở đây! Cha rất nhanh sẽ về thôi.”
Tể Tể vẫn cảm thấy rất áy náy với mấy người chú hai: “Chỉ là chuyến đi này có lẽ không thể tiếp tục được rồi.”
Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh vội vàng lắc đầu: “Không thành vấn đề, không thành vấn đề.”
Bọn họ cũng không muốn du lịch Địa Phủ đâu!
Cố Thích Phong: “Tể Tể, lập tức đưa các chú quay về đi thôi!”
Anh ta thật sự không muốn gặp gỡ ông lớn quái gở của Địa Phủ đâu, đặc biệt là ở trên địa bàn của đối phương, vậy có khác nào anh ta tự nằm lên thớt mặc đối phương chém chứ?
Anh ta đột nhiên nhớ tới, tên khốn kia còn nói sẽ tặng một căn nhà tại địa phủ cho mình.
Mụ nội nhà nó, lại còn tặng nhà, nếu tên kia biết được anh ta đã tới Địa Phủ rồi, còn không trực tiếp đưa anh đi làm thường trú à?
Vậy anh ta… thực sự sẽ chết thẳng cẳng đấy!
Quả thực không thể tưởng tượng được!
Đi, đi, đi thôi!
Phải đi nhanh!
Tể Tể vội vàng lên tiếng: “Chú Cố, chờ một lát, Tể Tể bắt Minh âm trùng ra giúp chú đã.”
Cố Thích Phong: “…”
Đúng, đúng, đúng!
Tới cũng tới rồi, không thể nào trở về tay không được, nhất định phải bắt thứ ghê tởm như Minh âm trùng ra khỏi người anh ta mới được.
“Cảm ơn Tể Tể.”
Tể Tể cất tiếng cười ngây thơ, rồi bé duỗi bàn tay mũm mĩm của mình ra, đặt những đầu ngón tay mềm mại của mình lên giữa lông mày của Cố Thích Phong, nhẹ nhàng móc ra.
Cố Thích Phong cũng không biết Minh âm trùng đã xuất hiện trong cơ thể mình từ khi nào, nhưng vừa nghe tên là đã biết thứ này không phải thứ tới từ nhân gian rồi.