Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 576:
Đến khi cha nuôi nhắc tới, nhóc cương thi Tương Tư Hoành mới nhớ tới mặc như vậy rất có vấn đề.
Cậu nhóc vội vàng cởi áo trên người mình xuống, kết quả tốc độ quá nhanh, khớp xương lại cứng đờ, móng tay dài như lưỡi dao còn chưa kịp rút về, nên khi cởi quần áo, có tiếng vải rách và tiếng khớp xương lạch cạch vang lên,… Xoẹt xoẹt, quần áo trên người nhóc cũng bị phá tan.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành cứ như vậy mà để trần nửa thân trên, để lộ ra xương sườn nhỏ gầy guộc, khiến nhóc không khỏi ngây ra.
Trước đó, Hoắc Trầm Huy vẫn luôn đặt hết sự chú ý của mình lên người Tể Tể, con trai nhỏ còn đang đứng ở chỗ ngược sáng, nên ông không chú ý tới sự khác thường của con trai.
Vừa quay lại nhìn một cái, đầu của Hoắc Trầm Huy như phình ra gấp mười lần.
Trước đó trông Tể Tể rất đáng sợ, nhưng bây giờ đã khôi phục bình thường rồi.
Còn con trai nhỏ lúc đầu rất đáng yêu, bây giờ lại trông thật đáng sợ.
Mắt đỏ, răng dài, móng tay dài và sắc nhọn như lưỡi dao… lại còn có màu xanh…
Nếu lúc này, cậu nhóc ra ngoài mà để ai bắt gặp được…
Hình ảnh kia đẹp đến mức khiến Hoắc Trầm Huy không dám tưởng tượng.
Rõ ràng dáng vẻ của con trai nhỏ rất đáng sợ, nhưng bởi vì lo lắng sẽ dọa tới người khác, kỳ lạ là Hoắc Trầm Huy lại không thấy sợ hãi chút nào, chỉ buồn phiền mà nhìn hai đứa nhỏ này.
Một bộ quần áo rách rưới, quấn quanh người như giẻ rách, dù không bước đi cũng có thể nhìn thấy toàn bộ da thịt trên cơ thể, nếu cất bước thì chẳng phải là lộ hết cả ra ngoài hay sao?
Mà đây còn là cháu gái nhỏ của ông nữa!
Hoắc Trầm Huy vội vàng cởi áo sơ mi trên người ra, quấn quanh người cháu gái, cũng tiện thể cài luôn mấy nút áo lại.
Quay lại nhìn tên nhóc mặt mày hung tợn, móng tay cực dài, dù có ý tốt nhưng lại làm chuyện xấu, Hoắc Trầm Huy không khỏi bối rối, ông chỉ mặt một chiếc áo sơ mi mà thôi, hiện giờ ông cũng để ngực trần mà tìm xung quanh xem có bộ quần áo nào dùng tạm được không.
Kết quả, nhìn quanh một lượt thì ông mới nhớ ra, nơi này là nhà xác.
Ông có dám dùng quần áo trong nhà xác cho con trai mặc không?
Không nói tới chuyện khác, người chết đáng được tôn trọng, ông cũng không thể nào làm việc coi thường người đã khuất được.
Nhìn tới nhìn lui, Hoắc Trầm Huy đang lo lắng không biết phải làm sao, giọng nói non nớt của Tể Tể lại vang lên.
“Chú hai, có phải chú Cố đang tới phòng phẫu thuật hay không?”
Hoắc Trầm Huy sửng sốt, gật đầu theo bản năng.
“Đúng vậy, sao Tể Tể lại biết được?”
Tể Tể lúc này không thấy Cố Thích Phong đâu, cũng không thể đoán được tình hình của anh ta lúc này, nhưng trong phòng phẫu thuật nhất định đã xảy ra vấn đề, nếu chú Cố qua đó sẽ gặp nguy hiểm.
Tể Tể nhíu đôi lông mày nhỏ, bực bội bước ra ngoài.
“Chú hai, có thể chú Cố đang gặp nguy hiểm, Tể Tể muốn lập tức đi tìm chú Cố.”
Sau khi nhóc cương thi Tương Tư Hoành lấy lại tinh thần, vừa nghe thấy chú Cố sẽ gặp nguy hiểm, cậu nhóc cũng bất chấp ngoại hình không giống con người hiện tại của mình, mà kéo tay cha nuôi muốn rời đi cùng mọi người.
Hoắc Trầm Huy: “…”
Hoắc Trầm Huy vội giữ cả hai đứa nhỏ lại.
“Tể Tể, từ từ đã, chú hai sẽ sắp xếp xong ngay thôi.”
Tể Tể quay đầu, nghi hoặc mà nhìn chú hai.
Hoắc Trầm Huy tình cờ cúi đầu nhìn thấy quần âu của mình, sau đó nhắm mắt lại, nhanh chóng tháo thắt lưng rồi cởi quần ra.
Sau khi cởi nó ra, ông ướm thử lên cơ thể gầy gò của con trai, rồi mau chóng tròng lên người con trai nhỏ.
Chẳng có gì không thể mặc được cả…
Không có vấn đề gì!
Chỉ cần che khuất được cơ thể kỳ lạ của con trai nhỏ là được rồi.
Sau khi thu dọn đồ đạc cho hai đứa nhỏ, Hoắc Trầm Huy nhấc con trai nhỏ rồi lại ôm Tể Tể lên.
Kết quả… Ông lại không ôm nổi.
“Tể Tể?”
Tể Tể nhìn chú hai, rồi lại ngắm cơ thể nhỏ bé của mình, rồi nhẹ nhàng giải thích.
“Chú hai, nhược thủy rất nặng, cho dù chỉ có một giọt thôi, người bình thường cũng không thể chống đỡ được.”
Trong bụng nhỏ của bé lại có nhiều hơn một giọt, đoán là hiện giờ bé phải nặng tới cả ngàn cân.
Hoắc Trầm Huy: “…”
Thật lúng túng.
Tể Tể đã bước đôi chân ngắn ngủn của mình, chạy tới bên thang máy rồi.
Bé cũng không quên dặn dò hai vong hồn kia: “Hai người chờ ở đây, không được doạ người, nếu không…”
Hai vong hồn kia đã bị động tác của Hoắc Trầm Huy dọa sợ ngây người.
Cộng thêm việc bị Tể Tể uy hiếp và sợ hãi, hai vong hồn nọ sợ đến nỗi quỳ rạp trên mặt đất.
“Đại nhân nhỏ yên tâm, chúng tôi xin hứa sẽ ngoan ngoãn chờ ngài trở về,”
Hoắc Trầm Huy không biết mình đã khiến cho hai vong hồn kia sợ run cầm cập, không thèm để ý quần lót của mình lộ ra ngoài, cứ ôm con trai đuổi theo sau cháu gái nhỏ.
Một lớn hai nhỏ nhanh chóng bước vào thang máy, sau khi bước vào thang máy, Hoắc Trầm Huy không còn áo sơ mi và quần âu, chỉ mặc một chiếc quần lót, đã bế theo con trai út, đi theo Tể Tể, chạy thẳng tới phòng phẫu thuật – nơi Cố Thích Phong đang ở.
****6:
Khi sắp tới gần phòng phẫu thuật, đôi chân nhỏ mập của Tể Tể bỗng nhiên dừng lại, bé đột nhiên xoay người tạo thành tư thế vặn vẹo, rồi nhanh chóng chạy tới hành lang ở bên cạnh.