Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 575:
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành vội qua chạy qua đỡ bé: “Tể Tể, em… sao rồi?”
Tể Tể ngáp một cái, trong miệng tràn ngập mùi thịt nướng, cảm thấy vô cùng buồn ngủ.
“Không sao đâu, chỉ là em cảm thấy buồn ngủ quá, rất muốn đi ngủ.”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành vội gật đầu: “Đi, về nhà… đi… ngủ, cha và… chú Cố còn đang… ở bên ngoài chờ chúng ta.”
Tể Tể buồn ngủ đến mức hai mí mắt đánh nhau đến nơi rồi, chỉ khẽ đáp lại một tiếng ừ.
Hai vong hồn nọ: “… Nhỏ… đại nhân, vậy… chúng tôi thì sao?”
Bọn họ vừa mới từ người biến thành quỷ, nhìn ai cũng thấy khi còn sống thật khốn đốn không nỡ nhìn, thật là quỷ mà!
Tể Tể cho rằng hai người muốn một lời giải thích cho cái chết của chính mình, bé cũng muốn nhìn xem rốt cuộc có chuyện gì đã xảy ra, nhẹ nhàng đặt ngón tay lên trán của hai vong hồn nọ, đang ngáp dở mà bỗng cứng đờ lại.
Tể Tể nghiêng đầu, chăm chú nhìn họ đầy nghi ngờ.
“Các người có quan hệ gì với Thẩm Tương à?”
****5:
Không phải quá trùng hợp sao?
Tên quỷ nghèo có chút chần chờ, không dám khẳng định.
“Đại nhân nhỏ, tôi và Thẩm Tương… chẳng có quan hệ gì. Chẳng qua là một tiếng trước, cô ta đã ngồi xe taxi của tôi. Nếu không phải tôi xem được tin tức cô ta muốn nhảy lầu, tôi cũng không biết mình đã gặp được ngôi sao lớn!”
Nữ quỷ trẻ tuổi chỉ biết ảo não cúi đầu mà không làm gì được, rốt cuộc cô ta cũng chỉ còn là một làn khói nhạt, âm thanh cũng vô cùng suy yếu.
“Đại nhân nhỏ, Thẩm Tương là bà chủ cũ của tôi, tôi là trợ lý của cô ta, bởi vì tôi không liên lạc được để đón cô ta từ trung tâm thương mại Thịnh Huy, nên đã bị sa thải.”
Tể Tể muốn mở Sổ Sinh Tử ra để kiểm tra quá khứ của vong hồn đã từng bị bé nuốt chửng, nhưng bởi vì đã quá suy yếu nên không thể làm gì được.
Bé đành phải hỏi hai vong hồn kia.
“Còn vong hồn vừa bị bổn Tể Tể nuốt kia, hai người có quen không?”
Tên quỷ nghèo lắc đầu.
Nữ quỷ trẻ tuổi lại sợ hãi mà trả lời.
“Anh… anh tên là… Trương Canh, là… là huấn luyện viên phòng tập thể hình của bà chủ cũ Thẩm Tương của tôi.”
Bởi vì huấn luyện viên thể hình cực kỳ bạo lực kia đã bị Tể Tể nuốt chửng rồi, bé lại không thể mở Sổ Sinh Tử ra để kiểm tra, cho nên Tể Tể không biết rốt cuộc hai người này có quan hệ gì với nhau.
Bỗng dưng, Tể Tể lại nhớ tới mùi quen thuộc mà bé cảm nhận được khi nuốt huấn luyện viên thể hình vào bụng.
Nó cũng giống y như đúc với quỷ quái đầu quỷ đã trốn thoát mà bé gặp được ở nhà hàng nọ.
Tể Tể mới ý thức được tính nghiệm trọng của vấn đề.
Theo lý, một người bình thường sau khi chết đi, linh hồn sẽ trở về địa phủ, người mới trở thành vong hồn sẽ không biết tấn công người khác, ví dụ như hai vong hồn trước mặt này, thậm chí họ còn không thể thích ứng với cơ thể mình sau khi biến thành vong hồn.
Tuy nhiên huấn luyện viên thể hình đã chết cùng hai người họ trong cùng một vụ tai nạn giao thông, khi biến thành quỷ lại có lệ khí quá nặng nề.
Nếu không gặp được Tể Tể, vong hồn của gã huấn luyện viên thể hình sẽ nuốt chửng cả hai vong hồn yếu đuối trước mặt này, huấn luyện viên thể hình cũng sẽ lập tức thăng cấp và trở thành một con quỷ cấp “Lệ” ngay.
Tốc độ thăng cấp rất nhanh, nhất là khi vong hồn có lệ khí nặng như thế này, vấn đề phải nói là rất nghiêm trọng.
Tể Tể vô thức há miệng, muốn nhổ gã vong hồn vừa nuốt ra ngoài.
Kết quả, bé vừa mở miệng ra, ngoại trừ mùi thịt nướng thì chẳng thể nhổ ra được thứ gì.
Tuy nhiên, cửa nhà xác vừa mở ra, Hoắc Trầm Huy nghe được động tĩnh ở bên trong nên vội vào chạy vào.
Vận may của ông quả nhiên rất tốt.
Vừa tiến đến liền nhìn đến Tể Tể há mồm phun ra bên ngoài, do cách thật sự gần, cho nên lọt vào trong tầm mắt là một mảnh sương khói lượn lờ.
Mùi thịt nướng thật nồng nặc, khiến ông hoảng hốt cho rằng mình đang ngồi trên một vỉ thịt nướng, còn ông biến thành một miếng thịt nướng.
Hoắc Trầm Huy vuốt mặt: “Tể Tể, cháu làm sao vậy?”
Tể Tể muốn đi vào phòng phẫu thuật xem thử.
“Chú hai, Tể Tể không sao cả, chú Cố đâu rồi?”
Hoắc Trầm Huy chuyển lực chú ý, nghĩ đến sau khi Cố Thích Phong nghe điện thoại, sắc mặt trở nên rất xấu, vội vàng cười và giải thích với Tể Tể.
“Chú Cố của cháu có việc nên phải đi trước, chỉ còn chú hai ở đây thôi.”
Bởi vì Tể Tể quên che miệng nhỏ lại, cho nên lúc này đây Hoắc Trầm Huy cuối cùng cũng xác định được, tại sao lại có mùi thịt nướng nồng nặc bay về phía mình.
Tất cả sự chú ý đều dồn cả lên người Tể Tể.
“Tể Tể, trên người cháu có đồ nướng à…”
“Không đúng, Tể Tể, sao quần áo trên người cháu… lại biến thành như thế này?”
Tể Tể cúi đầu nhìn cơ thể nhỏ bé của mình, sức mạnh đã không còn, cho nên “bộ quần áo” mà bé biến ra cho chú hai và những người khác nhìn thấy đã thay đổi về dáng vẻ ban đầu.
Rốt cuộc quần áo của bé cũng bị giãn ra quá nhiều, nên tự nhiên chúng cũng rách tung toé thành những dải vải treo hững hờ trên người bé.
Khi đi đường thì gió lùa khắp nơi.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành chẳng cảm thấy có vấn đề gì, suy cho cùng, khi bị khai quật lên, quần áo trên người cậu nhóc cũng rách tung toé.