Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 574:
Toàn bộ thứ quỷ quái hung ác kia đã hoàn toàn trở thành đồ ăn của bé.
Bởi vì phải nuốt thứ quỷ quái có lệ khí nặng nề kia, Tể Tể đã nuốt đống âm khí nồng nặc gần như ngưng tụ thành vật chất, nên đã át cả mùi thịt nướng nồng nặc trong bụng bé.
Cuối cùng Tể Tể cũng không phải lúc nào cũng che miệng nói để nói chuyện, bé bật cười sảng khoái.
“Chú Cố, Tể Tể ổn hơn nhiều rồi.”
Cố Thích Phong: “…”
Nhưng mà Tể Tể à, chú Cố của cháu lại không được ổn cho lắm!
Trái tim lớn của anh ta đập nanh dữ dội, suýt chút nữa Cố Thích Phong đã bị dọa ngất rồi.
Thứ quỷ quái hung hãn kia có rất nhiều âm khí, sau khi Tể Tể nuốt gã vào bụng, lập tức cảm thấy sức mạnh của mình ổn định hơn rất nhiều, sau đó bé nhanh chóng áp chế cái bụng sắp bị đốt cháy đến mức nổ tung của mình.
“Chú Cố, lát nữa Tể Tể còn có việc phải làm, mọi người cứ đi làm việc của mình trước đi.”
Sau khi cố nói cho hết lời, Tể Tể dồn hết sự chú ý vào việc trấn áp dòng nhược thuỷ đã được bé tiêu hoá một nửa.
Cố Thích Phong cùng Hoắc Trầm Huy liếc mắt nhìn nhau, thấy cái miệng lớn của Tể Tể có thể nuốt cả chục người như bọn họ cùng lúc, lại thấy đôi mắt to treo ở cửa nhà xác như hai cái bóng đèn, họ không khỏi ho khan một tiếng.
Cố Thích Phong nhũn cả chân: “Chúng ta…”
Sắc mặt Hoắc Trầm Huy cứng đờ: “Ra bên ngoài canh đi?”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành nhẹ nhàng lắc lắc đầu: “Tiểu Tương canh giữa ở nơi này.”
Hai vong hồn còn lại đang nằm trong góc, nhưng họ cũng chỉ còn chút hơi tàn, có lẽ cũng chẳng có ích gì nên Tể Tể mới chưa nuốt chửng cả bọn họ.
Chờ Cố Thích Phong và Hoắc Trầm Huy ra khỏi nhà xác, nhóc cương thi Tương Tư Hoành mới nhớ tới họ, đôi chân nhỏ chao đảo bước tới phía góc tường.
Tên quỷ nghèo cùng nữ quỷ trẻ tuổi chỉ còn là một làn sương đen mờ mợt đã run lên như tảo biển.
Đôi mắt màu đỏ tươi của nhóc cương thi Tương Tư Hoành xoay chuyển, tên quỷ nghèo và nữ quỷ trẻ tuổi thấy thế định kêu lên cầu cứu Tể Tể, nhưng lại bị giọng nói lắp bắp của nhóc cương thi Tướng Tư Hoành chặn họng.
“Không được kêu thành tiếng, nếu không… đánh chết các người!”
Hai vong hồn tội nghiệp nọ: “…”
Nếu không phải họ đã bị bàn tay của đại nhân nhỏ đập đến sắp tan thành tro bụi, bọn họ thực sự không sợ sự uy hiếp của nhóc cương thi này đâu!
Nhóc cương thi này thoạt nhìn có vẻ suy dinh dưỡng, cậu nhóc chưa bao giờ học cách đối phó với quỷ quái, có lẽ trước khi cai sữa nó cũng không thể chiến đấu với ma quỷ đâu!
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành có giác quan rất nhạy bén, nên cậu nhóc có thể cảm nhận, hai vong hồn kia đang coi thường mình.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành: “…”
Cậu nhóc ngửa đầu lên nhìn Tể Tể đang nhắm mắt dưỡng thương, thấy tình trạng của Tể Tể chắc hẳn là đang phục hồi nên lá gan của nhóc cương thi cũng lớn lên.
Chỉ cần Tể Tể có thể hồi phục, đến lúc đó Tể Tể chỉ cần nghiến răng một cái là được.
Hai vong hồn dám coi thường cậu nhóc sẽ chết chắc. Nhóc cương thi Tương Tư Hoành dù sao cũng thuộc dòng dõi hoàng tộc cương thi, đương nhiên từ tận trong xương tủy đã cao ngạo rồi.
Đúng lúc đó, cậu nhóc đột nhiên duỗi tay ra, những chiếc móng tay lạnh lẽo như lưỡi dao mọc ra từ những ngón tay gầy guộc, răng nanh trong miệng nhóc cương thi cũng nhanh chóng dài ra, âm khí trong phút chốc tràn ra, đôi mắt đỏ tươi nhìn chằm chằm vào hai vong hồn kia, vừa lạnh lùng vừa ác độc mà lao về phía họ.
Không đánh chết là được!
Phải cho bọn họ biết rằng dù thân phận có khác nhau, nhưng hai vong hồn kia nhất phải tôn trọng nhóc!
Hai vong hồn kia đột nhiên cảm nhận được sự sợ hãi mãnh liệt, nhóc cương thi còn chưa cai sữa kia, hình như… nổi giận rồi!
“Ui chao, em trai nhỏ à, tôi…”
Thực lực bùng nổ, nhóc cương thi Tương Tư Hoành hoàn toàn có thể bắt lấy những luồng âm khí đó như Tể Tể.
Dẫu vậy, với một cú vung móng tay như lưỡi kiếm sắc bén, cậu nhóc nhanh chóng tóm lấy toàn bộ âm khí trong tiếng la hét thảm thiết của hai vong hồn kia, rồi nhóc học cách đánh qua đánh lại của Tể Tể.
Tuy nhiên, cương thi không ăn âm khí, cho nên cậu nhóc chỉ vò qua vò lại, vò đến mức khiến cả hai vong hồn kia không thể thốt ra âm thanh nào nữa.
Hai vong hồn tội nghiệp nọ: “…”
(╥╯^╰╥) Bọn họ sai rồi!
Đây nào có phải là nhóc con chưa cai sữa mẹ chứ, mẹ kiếp, đây là một tên cương thi giết quỷ không chớp mắt lại khoác hình dáng của trẻ con.
Đại nhân nhỏ cứu mạng với!!!
Thấy hai vong hồn kia đã sắp hồn phi phách tán, nhóc cương thi Tương Tư Hoành mới chịu dừng tay.
Đôi tay nhỏ nhắn trắng trẻo kia, chỉ cần siết chặt một cái là có thể hoàn toàn bóp vụn cả thần hồn của hai vong hồn kia.
Hai vong hồn kia không ngừng rơi lệ, suýt chút nữa họ đã hoàn toàn tan biến khỏi đất trời này rồi.
Một lát sau, cơ thể Tể Tể bắt đầu co lại.
Cơ thể của bé nhanh chóng quay lại dáng vẻ của một đứa bé ba tuổi rưỡi, một lần nữa trở thành một cô bé hồng hào, đáng yêu, người người yêu mến.
Tuy dòng nhược thủy có thể đã gây ra tổn hại lớn cho cơ thể của bé, trong phổi của bé vẫn bỏng rát, nhưng hiện tại mọi thứ vẫn nằm trong tầm kiểm soát, cho nên trông cả người bé có vẻ uể oải.