Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 573:

“Ôi chao, ôi chao. Đúng là ăn một tặng một mà, vận may của ông đây quả là hơn hẳn người khác! Vậy ông đây không chơi nữa, bắt đầu thôi… Gừ!”

Tể Tể vừa nghe thấy quỷ quái kia bảo không chơi nữa, bé cũng không kịp chờ chú hai của mình trả lời.

Cái miệng to như chậu máu dùng sức hút một cái, dựa vào sức mạnh của tên nam quỷ hung ác kia, thậm chí khiến bé phải dùng tới một nửa sức mạnh dùng để chấn áp lượng nhược thuỷ trong bụng.

Cùng với tiếng kêu la thảm thiết của tên nam quỷ hung ác kia, là tiếng nhai nuốt liên tục của Tể Tể.

“Ngao ô ngao ô!”

“Ừ ừ ừ… Ngao ô ngao ô…”

“Không ngon cho lắm… ngao ô… vì sao lại có vị quen thuộc thế… ngao ô ngao ô…”

Bởi vì đang rất cần âm khí nên Tể Tể cứ điên cuồng ăn, không để ý đến mùi vị quen thuộc kia nữa.

Dù sao, bé cũng chắc chắn đó không phải là nhược thủy!

Nó sẽ không gây tổn lại gì đến bé cả!

Hoắc Trầm Huy nhận thấy một cơn gió lạnh thổi qua đỉnh đầu, cho nên mới vô thức ngẩng đầu lên, và nhìn thấy một cảnh tượng khiến linh hồn ông phải kinh sợ.

Một người vẫn luôn điềm tĩnh và tao nhã như Hoắc Trầm Huy, lần đầu tiên dùng hết mọi tinh hoa dân tộc để chửi mắng trước mặt con trai và cháu gái.

Nếu không phải nhìn thấy phần thịt phồng lên ở hai bên cái miệng đỏ tươi khổng lồ, Hoắc Trầm Huy cảm thấy có lẽ ông đã sợ đến mức điên cuồng bỏ chạy.

Bởi vì những miếng thịt phồng lên và tiếng ăn nhai chóp chép, nên lý trí của Hoắc Trầm Huy mới chiếm ưu thế.

Ông không được chạy.

Nhưng hai chân của ông lại tự có ý nghĩ riêng của mình, Hoắc Trầm Huy cứ thể mà ngã gục xuống đất.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành cho rằng cha nuôi đã bị cơn gió lạnh do Tể Tể tạo ra khi hút nam quỷ kia vật ngã, nên cậu nhóc vội vàng chạy qua dìu cha.

“Cha… yên tâm, thứ Tể Tể… đang ăn… là quỷ quái, … có thể… lực hút của em ấy… hơi lớn, nhưng Tể Tể sẽ không… nuốt cả cha… đâu…!”

Hoắc Trầm Huy: “…”

Nhờ lực hút khổng lồ của Tể Tể, mái tóc vuốt ngược vô cùng tao nhã của Hoắc Trầm Huy đã dựng ngược cả lên, trong y như một cây lau nhà dựng ngược.

Cố Thích Phong đã đi dạo một vòng bên ngoài nhà xác, vẫn không tìm thấy ai đang ăn thịt nướng ở đây, nên lúc này đã quay trở lại.

Đột nhiên anh ta bắt gặp mái tóc dựng lên như cây lau nhà của Hoắc Trầm Huy, khoé miệng của Cố Thích Phong giật lên điên cuồng.

“Anh Trầm Huy, anh vừa mới gặp phải trận bão cấp 10 trong nhà xác sao?”

****4:

Hoắc Trầm Huy đổ mồ hôi lạnh sau lưng, khi nhìn thấy gương mặt trắng bệch của một sống khác là Cố Thích Phong, ông như được nhắc nhở gì đó.

“Thích Phong, đây là nhà xác của Bệnh viện số 1 các cậu, không phải căn phòng có view nhìn ra biển!”

Cố Thích Phong vui vẻ, cười ha ha.

Cười được một lúc, anh ta bỗng nhiên dừng lại.

Đúng vậy!

Tại sao kiểu tóc của một người vẫn luôn điềm tĩnh và nho nha như Hoắc Trầm Huy lại thay đổi trong nhà xác của Bệnh viện số 1?

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Đúng rồi, vừa rồi khi ở dưới tầng, anh ta có nghe thấy một người khuân vác nói có xác chết vùng dậy.

Cố Thích Phong còn không tin vào điều đó, bởi có Tể Tể ở đây, làm gì có con quỷ nào dám bày trò xác chết vùng dậy để dọa người chứ?

Anh ta khẽ nhíu mày, rồi nhanh chóng nhìn lướt qua xung quanh.

Khi anh ta thoáng ngẩng đầu lên, thấy trên đỉnh đầu đen kịt có một khối màu đỏ, còn có phần thịt hồng ngọ nguậy, vô thức nuốt khan một tiếng.

Cố Thích Phong lại vô tức nhích gần về phía Hoắc Trầm Huy.

“Anh Trầm Huy, đó là cái gì thế?”

Anh ta lại nhìn lướt qua một vòng, nhưng không thấy Tể Tể đầu cả.

“Đầu của Tể Tể đâu rồi, lại nứt ra rồi à?”

Hoắc Trầm Huy khó nói thành lời, đành im lặng.

Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành đều nghe được lời của Cố Thích Phong, Tể Tể vội vàng nuốt chửng thứ quỷ quái hung tàn kia vào bụng, một chút âm khí cũng không để xót, vì thế bận bịu như thế, nên bé không có thời gian trả lời chú Cố.

Nhưng bé vẫn lắc đầu theo bản năng.

Suy cho cùng, đầu của Tể Tể lúc này cũng đã to đến mức có thể che phủ toàn bộ nhà xác, chú Cố có không muốn chú ý tới cũng khó.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành lắp bắp giải thích giúp Tể Tể: “Không phải… Tể Tể… đang ăn vặt thôi.”

Cố Thích Phong quả thực có chú ý tới, cảm giác được toàn bộ phần thịt hồng hào đang phình ra kia dường như cũng đang run rẩy.

Anh ta nhìn kỹ rồi há miệng thành hình chữ O.

Cha mẹ ơi!

Phần vặn vẹo đó là nào có phải là da thịt hồng hào gì, mẹ kiếp, đó chính là đôi môi hồng hào của Tể Tể đó.

Cố Thích Phong: “…”

Anh ta bỗng nhiên cảm thấy da thịt của Tể Tể cũng thật đáng yêu!

Chỉ cần khâu nó lại với nhau là được.

Chứ Tể Tể với chiếc miệng khổng lồ như vậy…

Quá đáng sợ.

Đặc biệt là khi Tể Tể nhận ra chú Cố đang nhìn mình, bé còn hơi cúi đầu xuống.

Hai hốc mắt khổng lồ, đen sì kia, cho dù Cố Thích Phong có hiểu biết rộng rãi đến đâu, nhưng nhìn thấy hai hốc mắt trống rỗng đó cũng không thể chịu nổi.

Hai chân của anh ta nhũn ra, phải dựa người vào vách tường mới không ngã nhào xuống.

“Tể Tể à, cháu…”

Bàn tay to lớn của Tể Tể liên tục vơ âm khí vào miệng mình, rồi nuốt tất cả vào bụng chỉ trong một ngụm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free