Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 572:
Đó là mắt của Tể Tể!
Dù đáng sợ thế nào thì đó cũng là Tể Tể!
Là Tể Tể đấy!
Trong khi ông đang cố gắng xây dựng tâm lý với vẻ mặt cứng đờ, thứ mang lệ khí cực nặng cũng tới.
Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành tâm linh tương thông với nhau, hai đứa nhỏ cùng đồng thời che giấu hơi thở của mình.
Thứ quỷ quái tới chính là một nam quỷ khoảng 30 tuổi, trên mặt có vết sẹo dài, ánh mắt hung ác, nham hiểm, tàn nhẫn.
Trong khoảnh khắc gã đi ngang qua thang máy của nhà xác, gã không chỉ nhìn thấy nữ quỷ mình muốn nuốt sống đã bỏ chạy, mà còn nhìn thấy một vong hồn mới.
Ồ!
Ấy thế mà còn có một người sống nữa!
Đây chắc hẳn là một món ăn tráng miệng đây!
Gã nam quỷ liếc mắt, nhìn thấy nữ quỷ kia đã suy yếu vô cùng, không thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay của gã được, nên gã cũng không vội nuốt cô ta.
Khi người sống bị dọa sợ, sự phẫn nộ và sợ hãi do bị kích thích mạnh mẽ gây ra, sẽ càng thêm bổ dưỡng!
Cho nên, sau khi nam quỷ tới cửa nhà xác, gã đã lao về phía Hoắc Trầm Huy trước tiên.
Gã này mạnh hơn hẳn hai vong hồn kia, âm khí trên người gã rất nồng đậm, cho nên gã có có thể ngưng tụ thành thực thể.
Cho nên, khi nhào về phía Hoắc Trầm Huy, nó ngưng tụ thành thực thể, sau đó há miệng ra, để lộ một chiếc lưỡi dài màu đỏ tươi.
Vì thế, hình ảnh thay đổi thành như thế này: Hoắc Trầm Huy - người không thể nhìn thấy quỷ quái - bỗng nhiên nhìn thấy một người đàn ông hung hãn đang há miệng, thè ra một chiếc lưỡi màu đỏ tươi, dài bằng chiếc khăn quấn chân của bà ngoại, mà ông từng thấy khi còn nhỏ…
Hoắc Trầm Huy không hề nghĩ ngợi, đã duỗi tay tóm lấy thứ kia: “Đây là nhà xác, lại dám lấy vải quấn chân ra giả làm lưỡi hả…”
Những lời tiếp theo của ông bỗng trôi ngược xuống bụng.
Bởi vì, chiếc lưỡi kia vừa trơn, vừa dính lại còn ướt nhẹp.
Mấu chốt là, chủ nhân của lưỡi, người đàn ông hung dữ kia, có sắc mặt tái nhợt và tràn đầy tử khí, và khuôn mặt ấy đang dí sát gần mặt Hoắc Trầm Huy.
Hoắc Trầm Huy: “…”
Không phải chứ!
Cái thứ chết tiệt này… Chẳng lẽ là lưỡi thật đấy à!
Mà thứ trước mặt ông trông có vẻ là người, nhưng thật ra, mụ nội nó, không phải là người!
Ngay khi thứ quỷ quái có lệ khí nặng nề kia vừa mới xuất hiện, Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành đã chuẩn bị hành động, thậm chí, Tể Tể còn há chiếc miệng thật lớn ra.
Bé đang định hít một hơi, đã phát hiện ra thứ quỷ quái kia đang “chơi” với chú hai nhà mình.
Tể Tể nghiêng cái đầu to lớn của mình, dùng đôi mắt to treo ở cửa nhà xác mà nhìn chăm chú vào chú hai, sau đó bé nhận ra, sự thực là chú hai đang chơi đùa cùng thứ quỷ quái có lệ khí nặng nề đó.
Chú hai đang chơi với cái lưỡi dài của gã kia!
Được rồi!
Bé sẽ chờ thêm một lúc nữa vậy!
Loại nguyên liệu nấu ăn như thứ quỷ quái kia căn bản không hỏng được đâu, bé chứ chờ thêm một lúc, cũng sẽ không ảnh hưởng gì đến việc bé xơi luôn chỗ nguyên liệu này.
Vừa đúng lúc bé phải điều chỉnh lại trạng thái một chút, rồi mới tranh thủ nuốt trọn thứ quỷ quái kia, tránh để nguyên liệu này chạy thoát ra ngoài.
Thứ Tể Tể cần điều chỉnh chính là đầu của mình, vốn nó đã rộng bằng một nửa nóc của nhà xác, nhưng nó lại giãn ra hai bên để tiếp tục phát triển rộng lớn.
Đặc biệt là miệng của Tể Tể, nếu Hoắc Trầm Huy ngẩng đầu lên nhìn, không khéo tâm lý vừa được xây dựng của ông sẽ sụp đổ mất.
Bởi vì ngoại trừ phần thịt phình ra và ép chặt vào góc tường, toàn bộ phần trên đều trở thành miệng của Tể Tể.
Tể Tể không ngừng nuốt nước miếng, bé nhìn chằm chằm vào thứ quỷ quái có lệ khí nặng nề mà thèm đến nhỏ dãi.
Sợ mình bị rớt nước dãi, thi thoảng bé còn ngẫu nhiên nuốt một ngụm nước miếng.
Ừm, cùng với mùi thịt nướng nồng nặc bốc lên từ cổ họng, đúng là thơm càng thêm thơm.
Tể Tể càng thèm!
Đôi mắt to treo ở cửa đang đảo quanh, Tể Tể muốn nuốt chửng thứ quỷ quái kia ngay lập tức.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành im lặng đứng trong một góc, cậu nhóc cố ý che giấu khí tức của mình, khiến nam quỷ hung hãn kia căn bản không phát hiện ra được nhóc.
Tuy nhiên, cậu nhóc vừa mới ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy chiếc miệng gần như bao phủ cả nhà xác của Tể Tể, rồi lại vô thức nhìn vào con mắt mà Tể Tể đã móc ra và treo trước cánh cửa.
Vừa nhìn thấy cảnh này, nhóc cương thi Tương Tư Hoành đã hiểu ra.
Thế là cậu bước ra khỏi góc tường, dùng âm thanh ngọt ngào hỏi cha nuôi.
“Cha… Cha ơi, cha… chơi vui không? Hình như Tể Tể… rất đói bụng… rất đói bụng rồi.”
Hoắc Trầm Huy bị dọa tới bối rối: “… Hả? Chơi ư?”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành ngây ra: “Không phải sao?”
Cậu nhóc ngẩng đầu lên, chỉ chỉ vào cái lưỡi đỏ tươi đang bị cha nuôi của mình giữ trong tay.
Hoắc Trầm Huy: “…”
Gã nam quỷ cực kỳ hung bạo vô cùng bàng hoàng, người sống kia thế mà không bị gã dọa sợ tới la hét kinh hãi, rồi bỏ chạy bạt mạng như người bình thường khác.
Điều đáng kinh ngạc hơn nữa là, gã phát hiện ra, mình đã bỏ qua một thằng nhóc con đang núp trong góc tường.
Tên nam quỷ hung ác kia nhìn thấy nhóc cương thi Tương Tư Hoành, bắt đầu chảy nước dãi.