Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 572
Tên quỷ nghèo run bần bật: “Không dám, không dám ạ.”
Nhìn thấy một con mắt trẻ con to lớn hiện ra trong màn sương đen, tên quỷ nghèo nọ sợ hãi mà cất lên giọng nói vô cùng đáng thương.
“Cái đó, đại nhân nhỏ, hiện giờ tiểu nhân… còn có thể xuống Địa Phủ báo cáo không?”
Rốt cuộc, nhân viên của Địa Phủ cũng đã đi rồi, anh ta sẽ biến thành cô hồn dã quỷ mất, nếu không cẩn thận rất có thể sẽ bị những cô hồn dã quỷ khác nuốt chửng.
Tể Tể cúi đầu nhìn cơ thể to lớn đã phồng lên, chiếm toàn bộ mọi không gian xung quanh, bé buồn bã nói.
“Có, có thể, nhưng phải đợi bổn Tể Tể bình phục lại đã!”
Tên quỷ nghèo vui vẻ hẳn lên: “Không có việc gì, không có việc gì, tiểu nhân có thể chờ!”
Dù sao vong hồn cũng là thứ bất tử, cũng không vội đi đầu thai, anh ta chờ được.
Điều quan trọng nhất là, đứa bé kia trông nhỏ như vậy mà lại có khí tràng đáng sợ như thế, tại Địa Phủ, đây hẳn là một nhân vật lớn.
Nó phải mượn cơ hội này để ôm đùi.
Hai người vừa mới nói chuyện xong, một luồng âm khí cực mạnh phát ra từ thang máy.
Cho dù Hoắc Trầm Huy không thấy gì nhưng vẫn cảm thấy sống lưng của mình lạnh buốt.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành nhanh chóng đứng chắn trước mặt cha nuôi, đôi mắt màu đỏ tươi nhìn chằm chằm vào thứ quỷ dị sắp bước ra khỏi thang máy.
Đó là vong hồn của một người phụ nữ trẻ tuổi với mái tóc rối bù và khuôn mặt đầy máu.
Có lẽ bởi vì đây là nhà xác, nên âm khí rất nặng, khi vong hồn người phụ nữ trẻ tuổi kia bước tới đây, cô ta còn hít một hơi thật sâu và bắt đầu thu thập âm khí.
Tể Tể không làm nữa!
Vốn bé đang định lợi dụng âm khí nơi này để tiêu hoá chỗ nhược thuỷ kia, ấy thế mà còn có một quỷ quái không biết trời cao đất dày tới tranh điểm tâm của bé.
Tể Tể giơ tay lên, đánh một cái.
Sau một tiếng “Bùm bụp”, nữ quỷ trẻ tuổi kia lập tức bị đánh tan thành mấy mảnh, hai tròng mắt vỡ vụn.
Nữ quỷ trẻ tuổi phát ra tiếng hét thê lương.
“A a a a!”
Tể Tể lại đánh thêm một cái nữa: “Im miệng! Ngoan ngoãn ngồi đó đi! Nếu không, bổn Tể Tể sẽ nuốt chửng mày vào bụng đó!”
Nếu không phải thấy quanh người nữ quỷ này không có dính tới sinh hồn (ở đây tạm hiểu là nữ quỷ này chưa làm hại ai), Tể Tể đã không do dự nuốt cô ta vào bụng rồi.
Không những có thể bồi bổ cơ thể, mà còn có thể giải quyết được thứ chướng mắt này.
Nữ quỷ trẻ tuổi kia vốn đã hóa thành một quả cầu sương đen, sau hai cái tát, quả cầu sương mù to lớn dày đặc chỉ còn lại một quả cầu nhỏ bằng lòng bàn tay.
Tên quỷ nghèo đứng bên cạnh nhìn thấy vậy, không khỏi hít khí lạnh.
Anh ta cho rằng bản thân mình đã thê thảm lắm rồi.
Không nghĩ tới, đại nhân nhỏ vẫn còn giơ cao đánh khẽ với anh ta.
Hoắc Trầm Huy chỉ biết ngơ ngác đứng nhìn, tuy rằng ông không nhìn thấy gì, nhưng vẫn còn có thể nghe thấy rõ ràng rành mạch cuộc trò chuyện giữa Tể Tể và mấy thứ quỷ quái kia.
Hoắc Trầm Huy: “…”
Cảm giác như đang nghe sách trời vậy, trong đầu ông còn phải tưởng tượng hình ảnh nữa.
Vốn dĩ ông sợ tới mức sắp ngất đi rồi, nhưng bỗng nhiên Hoắc Trầm Huy cảm thấy mình có thể tiếp tục ngồi nghe!
Hoắc Trầm Huy không khỏi cảm khái: Thói quen thật là đáng sợ!
Chỉ mới một thời gian ngắn, ông thậm chí còn đường đường chính chính mà ngồi góc tường nghe ma quỷ nói chuyện.
Nữ quỷ trẻ tuổi nơm nớp lo sợ, cô ta đang nghĩ, có nên nhắc nhở con quỷ nhỏ vừa đánh mình tới thương tích đầy mình một câu, vẫn còn một con quỷ còn lợi hại hơn cả cô ta hay không.
Thế nhưng khi cô ta ngẩng đầu nhìn lên, con quỷ nhỏ kia to lớn đến mức khiến cả quỷ cũng sợ hãi.
“Sẽ có thêm một vong hồn tới đây!”
Nữ quỷ trẻ tuổi sợ tới mức run rẩy.
Kia chính là một quỷ quái rất mạnh, suýt chút nữa nó đã nuốt cả cô ta rồi!
Nhưng sao trong con quỷ nhỏ trước mặt lại có vẻ chờ mong như vậy?
【Đôi lời của tác giả: Hoắc Trầm Huy: Là một người bình thường, hôm nay tôi đã chịu đựng quá nhiều rồi ┭┮﹏┭┮, mặc dù đây là sự thật, nhưng ít nhất cũng nên để tôi gọi cả thằng nhãi Cố Thích Phong tới chịu cùng chứ.】
****3:
Tể Tể rất mong đợi.
Dù sao thì ở nhân gian, nhà xác là nơi có khá nhiều âm khí, bé tiêu hoá nhược thuỷ kia ở đây sẽ tốt hơn ở bên ngoài nhiều.
Đối với Tể Tể hiện tại, lượng âm khí bé cần lại quá ít.
Muốn chống lại lượng nhược thuỷ đang thiêu đốt trong phổi, đương nhiên càng nhiều âm khí càng tốt.
Thứ sắp tới kia có lệ khí rất nặng, bởi vì nó đã nuốt chửng những quỷ quái ở xung quanh, nên cũng chẳng cần chờ đưa thứ ấy xuống Địa Phủ nữa, bé có thể nuốt chửng nó luôn cũng được.
Đôi mắt to của Tể Tể đang treo trên cánh cửa nhà xác bỗng nhảy lên vì phấn khích.
Âm thanh “phanh phanh phanh” vang lên khá lớn, lập tức thu hút sự chú ý của người thường duy nhất là Hoắc Trầm Huy.
Hoắc Trầm Huy nhanh chóng nhìn qua, bỗng thấy chết lặng.
Đó là đôi mắt to của Tể Tể.
Ngày thường trong đôi mắt ấy thật đáng yêu và dễ thương làm sao, nhưng nay nó lại được moi ra treo trước cửa nhà xác, có người bình thường nào chịu nổi cảnh ấy chứ?
Hoắc Trầm Huy ôm ngực.
Âm thầm tự nhủ với chính mình: chớ sợ, chớ sợ!