Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 570:
“Thực xin lỗi quý ngài giàu có, vì kiếp này tôi đã bị cái nghèo dọa sợ rồi, cho nên tôi mới cố ý nghe điện thoại của ngài. Tôi sai rồi, chân thành xin lỗi ngài! Hu hu hu!”
Hoắc Trầm Huy: “…”
****2:
Hoắc Trầm Huy cảm thấy tên quỷ này không thực sự muốn xin lỗi mình, mà là muốn nhân cơ hội này tiễn luôn cả mình xuống Địa Phủ mới đúng!
Nếu không, người bình thường, đâu ai có thể chịu được cảnh một thi thể khom lưng xin lỗi mình cơ chứ?
Hoắc Trầm Huy há miệng thở dốc, không thể thốt nổi một lời.
Tể Tể trực tiếp hất văng làn sương đen kia ra khỏi thi thể nọ, giọng nói trẻ con của bé trở nên lạnh lùng và đáng sợ.
“Bổn Tể Tể bảo mày xin lỗi chú hai của Tể Tể, thế mà mày làm gì đây? Muốn đưa luôn chú hai của Tể Tể xuống Địa Phủ sao? Nếu chú hai của bổn Tể Tể thực sự xuống Địa Phủ, bổn Tể Tể sẽ tự mình đưa đi, còn cần mượn mày múa rìu qua mắt thợ à?”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Tể Tể, tạm thời chú hai không muốn xuống Địa Phủ đâu, thật đấy!
Tể Tể lại bổ sung thêm một câu: “Người chết như đèn đã tắt, xin hãy tôn trọng di thể của mình!”
Tên quỷ nghèo vừa mới bị hất văng ra: “…”
Anh ta thật sự chỉ muốn xin lỗi thôi mà.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành không động được vào người tên quỷ nghèo kia, lại sợ mình không thể khống chế được sức mạnh, lỡ không may huỷ diệt luôn cả quỷ quái này.
Cậu nhóc dùng một tay nắm lấy bàn tay to lớn của cha nuôi, sau đó tập trung một phần sức lực nhỏ vào một tay, rồi hất văng di thể của tên quỷ nghèo đi sang một bên.
“Cha ơi, có Tể Tể và… con đây, nó… không dọa được… cha đâu.”
Tể Tể thấy vậy, vô thức vặn vòng eo to lớn mà không ai có thể nhận ra đó là eo, giơ những ngón tay còn to hơn cả ống thép, cánh cửa tủ đông trong nhà xác tự động mở ra, nhóc cương thi Tương Tư Hoành cũng nhanh chóng đẩy di thể của tên quỷ nghèo kia vào trong ngăn tủ đông ấy.
Tể Tể búng ngón tay một cái, cánh cửa tủ đông đóng lại.
Hoắc Trầm Huy: “…”
Đúng là sống càng lâu, càng thấy nhiều điều lạ!
Tên quỷ nghèo suýt bị đánh tới hồn phi phách tán, dù chỉ còn chút hơi tàn nhưng vẫn mở miệng xin lỗi.
“Phải rồi… Thực xin lỗi, đại nhân nhỏ… tiểu nhân… tiểu nhân thật sự không hề cố ý đâu… tại nhất thời tiểu nhân quên mất mình đã chết, tiểu nhân thật lòng muốn xin lỗi chú hai của đại nhân mà, hu hu hu…”
Vì ở nhà trẻ đã nghe thấy tiếng khóc của quá nhiều bạn nhỏ, hiện tại, chỉ cần nghe thấy tiếng khóc là Tể Tể đã vô thức nhíu mày.
Ở nhà trẻ, nghe các bạn nhỏ của mình khóc hu hu hu, bé chỉ có thể cố gắng lơ đi, hoặc vẽ ra kết giới để xung quanh mình được yên tĩnh một chút.
Nhưng trước mặt bé bây giờ, là một vong hồn chưa tới Địa Phủ báo danh, Tể Tể nhìn chằm chằm vào cái miệng đã rách của đối phương, cất giọng nói non nớt lên đe doạ nó.
“Còn khóc nữa, bổn Tể Tể sẽ nuốt mày vào bụng!”
Tên quỷ nghèo: “…”
Cơ thể được phóng to lên vô số lần, cơn đau kịch liệt do dòng nhược thủy gây ra đã giảm đi rất nhiều, cuối cùng Tể Tể cũng có sức lực để cẩn thận quan sát và đánh giá vong hồn kia.
“Nếu mày đã chết, vì sao nhân viên của Địa Phủ chưa đến, dẫn mày về Địa Phủ để báo cáo?”
Tên quỷ nghèo lại vô thức muốn khóc, nhưng khi sắp khóc, anh ta chợt nhớ đến những gì con quỷ to lớn trước mặt đã nói với khí tràng cường hãn và đáng sợ, tên quỷ này vô thức run rẩy, vội vàng nén tiếng khóc của mình lại.
“Đại nhân nhỏ, không phải là tiểu nhân muốn tới Địa Phủ báo cáo, mà là… mà là từ khi tiểu nhân có được ý thức, hồn phách đã trở lại trong cơ thể rồi.”
Tể Tể nhíu mày, nhìn chằm chằm vào nó: “Vậy vì sao mày không sống lại?”
Tên quỷ nghèo lại muốn khóc.
“Đại nhân nhỏ, cái này… Cái này, còn không phải vì tiểu nhân nghèo sao. Sau vụ tai nạn xe hơi, tôi được đưa đến bệnh viện, nhưng vì không liên hệ được với người nhà, hơn nữa, hai người còn lại có liên quan đến vụ tai nạn giao thông này là người có tiền, nên tiểu nhân… đã bị người ta từ bỏ, từ bỏ trị liệu.”
Nói tới đây, tên quỷ nghèo lại lau nước mắt.
Bởi vì nó đã biến thành một làn sương nhỏ, nên trông như sương mù đen đang bay khắp bầu trời.
“Lúc ấy tiểu nhân bị thương nặng, tuy rằng không thể cứu được, nhưng bọn họ làm cũng quá là qua loa hời hợt, trong lòng tiểu nhân không khỏi oán giận, có lẽ cũng vì oán giận, cho nên hồn phách của tiểu nhân mới quay lại thân thể, nhưng cơ thể đã lạnh rồi, nên tiểu nhân không sống lại được.”
Tên quỷ nghèo dù tủi thân nhưng vẫn phải kìm nén, vì thế bắt đầu suy sụp.
“Tâm trí của tiểu nhân lúc ấy đã trở nên mơ hồ, nên đã đi ra ngoài một vòng, cũng vì thế mới không gặp được nhân viên Địa Phủ tới dẫn hồn. Sau đó, tiểu nhân nghĩ dù sao mình cũng không tới được Địa Phủ, vậy thì cứ chờ khi được đưa tới nhà xác đi… rồi làm ra mấy trò quỷ, hù dọa mọi người một phen!”
Hoắc Trầm Huy bị dọa sợ cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình: “Về sau nếu anh còn muốn doạ người ta, nhớ xác định kỹ mục tiêu nhé!”
Tên quỷ nghèo nào dám phản bác: “… Nhất định, nhất định rồi.”
Tể Tể hỏi một câu: “Mày còn muốn có lần sau?”
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ