Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 569:
“Người anh em, đúng rồi! Chính là tôi đây! Anh muốn đẩy tôi vào trong đúng không? Được đấy, đi thôi!”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Không!
Bây giờ ông từ chối rồi!
“Thấy người anh em có vẻ là người giàu có, người anh em, lúc còn sống tôi rất nghèo, khó lắm mới gặp được người có tiền vào đoạn đường cuối cùng này, có lẽ kiếp sau đầu thai tôi cũng dính được chút tài vận (vận may về tiền tài), đoạn đường này, làm phiền người anh em đưa tôi đi nhé!”
“Yên tâm người anh em, tôi sẽ không bạc đãi người anh em đâu, anh đưa tôi nốt đoạn đường cuối cùng này đi, sau này tôi sẽ tặng anh mấy cục cưng xinh đẹp đáng yêu, thật đấy!”
“Người anh em, tin tôi đi!”
Hoắc Trầm Huy nuốt một ngụm nước miếng: “Chuyện đó… Đúng là tôi muốn tiễn anh nốt đoạn đường cuối cùng, nhưng quan trọng là có người không cho phép.”
Một giọng nói ma quái truyền đến từ đầu bên kia điện thoại bật cười: “Yên tâm, yên tâm đi người anh em, đoạn đường cuối cùng này sẽ do bản thân tôi quyết định!”
Trái tim Hoắc Trầm Huy không khỏi đập thình thịch, sau đó, ông liền nhìn thấy thi thể trên xe đẩy bỗng nhiên ngồi bật dậy.
Người khuân vác: “…”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Giọng nói ma quái: “Hắc! Người anh em, người anh em, tới đây!”
Người khuân vác: “A a a a! Xác chết vùng dậy!”
Người khuân vác bỏ luôn xe đẩy, xoay người bỏ chạy về phía thang máy.
Cửa thang máy thì đang đóng, mà người khuân vác thì chạy quá nhanh, nên đã lao đầu vào cửa thang máy, cơ thể anh ta run rẩy mấy cái, nhưng như người ta nói, thân tàn chí không tàn, dựa vào việc quen thuộc mọi ngóc ngách trong nhà xác, người khuân vác đã ôm đầu chạy tới cầu thang bộ.
Hoắc Trầm Huy: “…”
Thân thể phủ vải trắng lao thẳng về phía Hoắc Trầm Huy. Đây nào phải thứ mà Hoắc Trầm Huy có thể chịu nổi được?
“Tiểu Tương ơi! Tể Tể ơi, cứu cha/chú hai với!!!!”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành lập tức chạy từ bên trong ra: “Cha ơi”
Tể Tể không tiện ra ngoài, nên bé chỉ đành móc một con mắt ra để đặt trước cửa nhà xác, quan sát tình hình bên ngoài.
“Quỷ quái vừa mới xuất hiện không tới Địa Phủ báo cáo còn quanh quẩn ở nhân gian làm gì? Muốn tan biến thành tro bụi sao?”
Tên quỷ nghèo vừa mới sinh ra sau khi chết, lần đầu tiên gặp được đồng loại, nhưng đồng loại của nó lại có quỷ khí quá mạnh, còn có thể moi được mắt ra đặt trước cửa nữa, vì không thể thích ứng được mà không khỏi kêu la thảm thiết.
“A a a a! Cứu mạng a! Có quỷ a a a!”
Tể Tể: “…”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành thấy tên này quá ồn ào, vì thế thẳng tay đập cho nó một cái.
Tuy nhiên, thứ quỷ quái này không có thực thể, mà đây lại là lần đầu tiên nhóc cương thi Tương Tư Hoành đánh quỷ nên không hề có kinh nghiệm, đôi tay nhỏ đã đâm xuyên qua người của tên quỷ nghèo kia.
Tên quỷ nghèo: “… A a a… Hả? Ha ha ha, mày không đánh được tao! Mày không đánh tao được đâu! Ha ha ha! Ông đây còn lâu mới sợ mày, ông đây bây giờ là quỷ rồi! Người nên hoảng sợ là chúng mày!”
Nói xong, tên quỷ nghèo không cần thầy dạy cũng hiểu, đang là một quỷ quái ra hình ra dáng, bỗng nhiên biến thành dáng vẻ khủng bố lúc sắp chết, đầu thì vỡ một nửa, mất một cánh tay, tim gan phèo phổi lòi hết cả ra.
Trước mắt của Hoắc Trầm Huy biến thành một mảnh tối đen.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành tức giận đến nỗi hai mắt đỏ lên, môi giật giật, răng nanh ngo ngoe rục rịch, móng tay cũng bắt đầu dài ra.
Tên quỷ nghèo nhìn thấy thế, lại hoảng loạn hét lên.
“A a a a! Cương thi! Mẹ nó, ấy thế mà lại có cương thi?”
Tể Tể đang cố gắng hết sức để cân bằng lượng nhược thuỷ trong người, thấy chú hai của mình bị tên quỷ vừa mới sinh ra dọa tới nỗi mặt mũi trắng bệch, nên bé trực tiếp đá chân một cái.
“Phanh” một tiếng, tên quỷ nghèo vừa ăn một cước đã vỡ tan ra thành từng mảnh.
Cú đá đó đã đá thẳng vào linh hồn của nó, khiến cho tên quỷ nghèo kia kêu ngao ngao thảm thiết, cơ thể không thể ngưng tụ lại được, mà biến thành một làn sương đen.
“A a a! Tôi sai rồi, tôi sai rồi, xin đại nhân tha mạng!”
Tể Tể vươn một ngón tay to lớn tới, ấn mạnh một cái, làn sương đen đang chuẩn bị chạy trốn đã bị đè lại.
“Xin lỗi chú hai của Tể Tể ngay, nếu không, bổn Tể Tể sẽ xé mày thành từng mảnh trước khi đưa mày xuống Địa Phủ!”
Nói xong, bé còn không quên bổ sung thêm một câu.
“Địa Phủ hiện tại chú trọng tới vẻ ngoài gọn gàng, nghiêm chỉnh. Dáng vẻ này của mày… còn không đủ tiêu chuẩn để xuống Địa Phủ! Không những khiến người khác hoảng sợ, mà còn dọa cả những người hàng xóm khác ở Địa Phủ!”
Tên quỷ nghèo: “…”
Mụ nội nhà nói, anh ta đã chết thành cái dáng vẻ này rồi, tại sao còn phải quan tâm đến vẻ ngoài của mình sẽ dọa tới người khác chứ?
Dù Tể Tể đã dành phần lớn sức lực để áp chế dòng nhược thuỷ, chỉ lấy ra một phần mười sức mạnh, nhưng cũng đủ để khiến tên quỷ nghèo kia phải lên run bần bật.
Sức mạnh đáng sợ đó thật đáng gờm, mà đám ma quỷ thì luôn lấy sức mạnh để thể hiện địa vị.
“Vâng, vâng, vâng, thưa đại nhân nhỏ. Tiểu nhân lập tức xin lỗi ngay.”
Biết người thường không nhìn thấy mình, cho nên tên quỷ nghèo kia đã điều khiển di thể đang nằm trên xe đẩy xác, khom lưng xin lỗi với Hoắc Trầm Huy.