Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 578

Hoắc Trầm Huy cũng chạy theo ngay phía sau, nhưng vì xoay người quá đột ngột, nên suýt chút nữa đôi chân già đã gãy.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành lo lắng hỏi: “Cha ơi, con… con bế… cha đi.”

Hoắc Trầm Huy không cần suy nghĩ đã từ chối: “Như vậy sao được? Cha là cha con, cha bế con trai mới đúng! Yên tâm đi, cơ thể cha vẫn còn khỏe lắm.”

Hoắc Trầm Huy hít một hơi thật sâu, rồi ôm đứa con trai út đi theo bước chân của cháu gái.

Tể Tể chạy rất nhanh, cuối cùng biến thành một tàn ảnh.

Hoắc Trầm Huy: “…”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành thấy vậy, sợ cha nuôi sẽ mất dấu Tể Tể, thấy xung quanh không có ai, cậu nhóc nhanh chóng nhảy ra khỏi vòng tay của cha nuôi, sau đó bất ngờ bế cha nuôi lên, rồi cũng để lại một tàn ảnh.

“Tiểu Tương… Tiểu Tương, haizzz…”

Có người nhà bệnh nhân bước ra khỏi thang máy cách đó không xa, còn tưởng bản thân bị hoa mắt.

Người nhà bệnh nhân A: “Vừa rồi, ở bên kia… có phải có một đứa trẻ đang cõng một… người đàn ông không?”

Người nhà bệnh nhân B: “Hình như đúng rồi, hơn nữa đứa bé trai kia còn đang chạy! Người đàn ông kia… chỉ mặc mỗi một cái quần lót, kiểu tóc cũng…”

Sắc mặt người nhà bệnh nhân C đã tái nhợt: “Tôi vừa nghe tin ở bên dưới, nghe nói là bệnh viện này có chút náo loạn, còn có… đồ vật không được sạch sẽ.”

Người nhà bệnh nhân A cùng B đồng thời lên tiếng: “Bây giờ đã là thời đại nào rồi? Còn tin tưởng vào mấy chuyện đó sao?”

Người nhà bệnh nhân C dùng sắc mặt tái nhợt để giải thích: “Nhưng mà… tại sao thi thể thứ ba trong phòng mổ số 4 lại đột nhiên xuất hiện trong văn phòng của viện trưởng Cố? Nghe nói bên trong văn phòng chỉ toàn là máu, còn kinh động tới cục cảnh sát.”

Người nhà bệnh nhân A và B: “Sao chúng tôi lại không biết chứ?”

Người nhà bệnh nhân C: “Các anh không biết thật ư?”

Người nhà bệnh nhân A và B: “Trước đây tôi không đến bệnh viện này, tôi chỉ mới tới đây thôi. Anh nói kỹ càng lại cho chúng tôi nghe xem nào.”

Vì thế người nhà bệnh nhân C bắt đầu kể chuyện.

“Chuyện là, có một vụ tai nạn giao thông bên đường Hồng Tinh, ba chiếc xe ô tô cùng đâm vào nhau, cả ba tài xế đều bị thương nặng. Một trong ba người đó là tài xế taxi, nghe nói đã tắt thở ngay trên đường đến bệnh viện rồi, bác sĩ chỉ liếc qua một cái đã đưa tới nhà xác.

Tài xế khác là một cô gái trẻ, có người nhận ra cô ấy, bảo cô ấy chính là trợ lý của Thẩm Tương, là cái cô đòi nhảy lầu trên nóc trung tâm thương mại Thịnh Huy ấy. Nhưng hình như do mất máu quá nhiều, nên cũng đi luôn rồi.

Người còn lại là thầy huấn luyện viên thể hình, cũng là người bị thương nhẹ nhất trong số ba người, nhưng không biết vì sao, anh ta lại đột nhiên bị tuyên bố tử vong.”

“Sau đó người khuân vác tới để chuyển di thể đi, lại bỗng nhiên chẳng nhìn thấy di thể đâu cả.”

Người nhà bệnh nhân D đi từ một phía khác tới: “Cái gì mà bỗng nhiên không thấy di thể đâu? Nghe nói là có quỷ, chứ không phải là đột nhiên biến mất đâu. Camera giám sát cho thấy là cha của huấn luyện viên thể hình kia đã kiêng di thể của con trai mình tới văn phòng của viện trưởng Cố, đòi lời giải thích!”

Người nhà bệnh nhân C: “Sao cơ?”

Người nhà bệnh nhân A và B lập tức nhìn về phía người nhà bệnh nhân D: “Tình hình bây giờ thế nào rồi? Viện trưởng Cố hiện ra sao?”

Tuy rằng Cố Thích Phong là viện trưởng, nhưng lại rất gần gũi, dễ nói chuyện, y thuật siêu phàm, nhiều người nhà bệnh nhân không chỉ quen biết với anh ta, mà còn có quan hệ rất tốt.

Người nhà bệnh nhân D lắc đầu: “Người chết kia là một tên phú nhị đại, tự mình điều hành một phòng tập thể hình, còn quen biết rất nhiều người. Hiện giờ người nhà anh ta vẫn đang làm loạn tại văn phòng của viện trưởng Cố.”

“Nếu cảnh sát không tới, tôi nghĩ người nhà tên kia có thể đánh cả viện trưởng Cố luôn đấy!”

Dù vẫn còn cách văn phòng của Cố Thích Phong mấy chục mét, Tể Tể đã nhìn thấy lượng âm khí còn sót lại đang bay rải rác, truyền từ trong văn phòng của chú Cố ra.

Trong văn phòng, có thể nghe thấy tiếng đàn ông kêu gào, tiếng phụ nữ khóc lóc, ở hàng lang còn có rất nhiều người nhà bệnh nhân đang vây quanh nhìn xem, ai nấy cũng đang bàn tán sôi nổi.

Tể Tể ỷ vào thân hình nhỏ nhắn và linh hoạt của mình, rồi nhanh chóng lách qua đám đông.

Theo sát phía sau chính là nhóc cương thi Tương Tư Hoành đang kiêng cha nuôi của mình, và chạy hết tốc lực.

Khi chạy tới khúc ngoặt, thấy phía trước có quá nhiều người, bé đã dừng lại theo bản năng.

Hoắc Trầm Huy được con trai út khiêng cả một quãng đường: “…”

Hai chân ông vẫn luôn kéo lên trên mặt đấy, đoán chừng là gót giày của ông cũng đã bị mài mòn rồi.

Dẫu sao trên đường đi cũng có mấy khúc cua gấp, vì để tránh người khác, đôi khi con trai nhỏ của ông còn phải né né tránh tránh.

Đến khi dừng lại, Hoắc Trầm Huy chỉ cảm thấy dạ dày của mình quay cuồng.

“Tiểu Tương, cha…”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành sốt ruột.

Bởi vì phía trước có quá nhiều người, cậu nhóc không thể chạy thẳng qua đó.

Suy cho cùng, bộ dạng của cậu nhóc bây giờ sẽ khiến mọi người sợ hãi.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành cho rằng cha đang hỏi vì sao mình không qua đó, nên cúi đầu xuống và ảo não trả lời.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free