Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 565:
Cố Thích Phong ngây ra mất nửa giây, vẻ mặt u ám, hai tay che miệng.
Nếu như tai thính, bạn có thể nghe thấy tiếng anh ta kêu: “Shiha shiha shiha…”
(Từ shiha không có nghĩa nha, ông này sợ quá kêu không thành lời rồi.)
Anh ta còn vừa đi vừa xoa xoa cánh tay.
Tể Tể đang tập trung vào việc trấn áp dòng nhược thuỷ trong người, cho nên bé không để ý tới sự bất thường của hai ông chú của mình.
Bạc Dịch Ninh nhìn thấy thái độ khác thường của Tể Tể, vội bế bé rồi chạy nhanh về phía xe của mình.
Cố Thích Phong đuổi theo phía sau, hận không thể đá bay cái thứ khốn kiếp rác rưởi kia.
Thứ chó má, còn dám cắn ngược lại!
Trong lúc Cố Thích Phong đang chửi rủa, Hoắc Trầm Huy đã gọi điện thoại tới.
“Thích Phong, chúng tôi đang ở Bệnh viện số 1. Tể Tể thế nào rồi? Bao giờ các cậu tới nơi?”
“Anh anh Trầm Huy, năm phút nữa chúng tôi sẽ tới nơi. Bây giờ Tể Tể…”
Cố Thích Phong vừa mở cửa ghế lái vừa trả lời điện thoại, nhìn thấy lớp da trắng nõn mềm mại chen vào giữa ghế lái và ghế phụ, Cố Thích Phong cố hít một hơi thật sâu.
Ừm!
Anh ta tự động phớt lờ lớp da thịt trắng nõn vẫn đang không ngừng tràn lên hàng ghế đầu.
Hoắc Trầm Huy còn đang hỏi: “Hiện tại Tể Tể thế nào?”
Cố Thích Phong: “… Vẫn ổn.”
Hoắc Trầm Huy: “Có cần tôi tới đón các cậu ngay không?”
Cố Thích Phong kiên quyết từ chối: “Không cần, chúng tôi sẽ tới nơi nhanh thôi. Anh Trầm Huy, các anh có bị thương không?”
Cố Thích Phong vừa lên xe vừa nghe điện thoại, khoảnh khắc cửa xe đóng lại, cuộc gọi với Hoắc Trầm Huy cũng đã kết thúc.
Ngồi ở ghế sau, Tể Tể dung giọng nói trẻ con hỏi chú Cố: “Chú Cố, chú hai và những người khác có ổn không? Không ai bị thương chứ?”
Cố Thích Phong vừa lái xe vừa cười, bình tĩnh trả lời Tể Tể: “Không đâu, không đâu, đều ổn cả. Chú hai của cháu biết cháu lo cho hai chú cứu hoả và chú cảnh sát kia gặp chuyện, nên đã giả vờ vị ngã rồi kéo họ tới Bệnh viện số 1 rồi.”
Tể Tể cười rộ lên: “Chú hai thật thông minh!”
Cố Thích Phong vô thức nhìn liếc qua gương chiếu hậu để xem hàng ghế phía sau, kết quả, toàn bộ kính chiếu hậu đã bị da thịt của Tể Tể che hết, anh ta quay đầu nhìn lại, trước mắt cũng toàn thịt là thịt.
Cố Thích Phong: “…”
Ôi chao!
Anh ta vẫn nên tập trung vào việc lái xe thôi.
Không đến năm phút sau, xe của họ đã đến Bệnh viện số 1.
Lúc xuống xe, Tể Tể lại hít một hơi thật sâu, phần da thịt phình ra chiếm gần như toàn bộ không gian trong xe, một lần nữa co lại, Tể Tể lại biến thành Tể Tể bé nhỏ ba tuổi rưỡi, rồi nhanh chóng leo xuống khỏi xe.
Cố Thích Phong: “…”
Thật sự tê liệt rồi!
Trong lúc bất tri bất giác, Cố Thích Phong cuối cùng cũng nhớ tới người anh em cột chèo Bạc Dịch Ninh.
Bạc Dịch Ninh sợ Tể Tể té ngã, nhưng tốc độ của anh ta lại không nhanh bằng Tể Tể, khi anh ta vừa định ôm Tể Tể xuống xe, Tể Tể đã nhảy xuống xe rồi.
Bạc Dịch Ninh ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt tò mò của Cố Thích Phong.
Ánh mắt ấy, biểu cảm ấy… đúng là một lời khó mà nói hết. Cố Thích Phong bật cười tại chỗ.
“Ha ha!”
Tể Tể không rõ mô tê gì, vẫn cố che miệng nhỏ của mình như cũ.
“Chú Cố, chú đang cười cái gì thế?”
Cố Thích Phong vừa mỉm cười vừa bế Tể Tể rời khỏi vòng tay của Bạc Dịch Ninh: “Ha ha ha… Không có gì, chỉ là vừa rồi, Tể Tể à… vừa rồi khi cháu xuống xe, chú… ha ha ha… chú Bạc của cháu ngồi ở đâu nhỉ?”
Tể Tể còn tưởng là chuyện gì buồn cười lắm, hoá ra là chuyện này.
“Tể Tể sợ mình đè lên chú Bạc, nên khi nên xe, Tể Tể đã chuyển sang ôm chú Bạc.”
Cố Thích Phong: “Ha ha! Tể Tể thật thông minh, ngăn được cảnh chú Bạc của cháu biến thành một cái bánh nhân thịt heo.”
Tể Tể cười khúc khích: “Tể Tể sẽ không ép chú Bạc thành bánh nhân thịt đâu, Tể Tể đã đặc biệt bế chú Bạc lên.”
Bạc Dịch Ninh: “…”
Bàn về vấn đề tâm lý, một người trưởng thành như Bạc Dịch Ninh lại để một đứa nhỏ mới ba tuổi rưỡi như Tể Tể ôm, thật khó mà diễn tả nổi.
Lúc trước khi đi thang máy, ít nhất còn có thêm người anh em thân thiết là Cố Thích Phong được bế cùng.
Khi ngồi trong xe rồi…
Bạc Dịch Ninh yên lặng giơ tay, che mặt.
Tể Tể, chú xin cháu, đừng nói nữa có được hay không?
Cố Thích Phong ngửi thấy trên người Tể Tể vẫn nồng nặc mùi thịt nướng, bèn cúi xuống bế bé lên.
“Đi, Tể Tể, chú Cố lập tức dẫn cháu vào phòng phẫu thuật.”
Tể Tể lại che miệng nhỏ, vội vàng lắc đầu: “Không cần, không cần đâu chú Cố. Chúng ta đi thăm chú hai, anh Tiểu Tương và ba chú kia đã. Rồi tìm một chỗ không có ai và đủ rộng cho Tể Tể là được rồi.”
Cố Thích Phong: “…”
Bạc Dịch Ninh: “…”
Dường như bọn họ bỗng nhiên hiểu ra ý của Tể Tể.
Đây là… cả thang máy và xe ô tô đều hạn chế sự phình lớn của Tể Tể sao?
“Đi, Tể Tể, chú Cố lập tức dẫn cháu đi gặp chú hai và những người khác.”
Tể Tể che miệng, trong khi bé nói chuyện, một làn sương nhẹ bắt đầu thoát ra từ miệng bé.
Bởi vì đang là buổi tối, chỗ này lại ngược sáng, cho nên Cố Thích Phong cùng Bạc Dịch Ninh không ai chú ý tới.
“Cảm ơn chú Cố, cảm ơn chú Bạc.”
Tể Tể vừa nói xong, Cố Thích Phong đã bế bé và Bạc Dịch Ninh đi thẳng vào trong thang máy ở sảnh bệnh viện.