Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 566:
Vừa chạy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh vừa liếc mắt nhìn nhau, rồi lại nhìn ra bên ngoài theo bản năng.
Hai người họ cứ cảm thấy gần đó có quá nhiều quầy bán thịt nướng, mùi thịt nướng thật đậm đà quá…
Nếu không phải tình hình của Tể Tể có hơi đặc biệt, họ nhất định sẽ bế Tể Tể đi ăn thịt nướng.
Hoắc Trầm Huy biết bọn họ sắp tới nơi, ông cùng nhóc cương thi Tương Tư Hoành không thể ngồi yên, hai cha con dứt khoát chạy xuống tầng.
Cố Thích Phong ôm Tể Tể cùng Bạc Dịch Ninh vừa đến cửa thang máy, thang máy mở cửa ra, đã nhìn thấy hai cha con Hoắc Trầm Huy và nhóc cương thi Tương Tư Hoành, cùng hai chú cứu hoả và một chú cảnh sát bước ra từ trong thang máy.
Ngay khi họ gặp nhau, sắc mặt của nhóc cương thi Tương Tư Hoành đã lập tức thay đổi khi nhìn thấy tình trạng của Tể Tể.
“Tể Tể!”
Tể Tể nhìn thấy mọi người thì ánh mắt sáng rực hẳn lên, nhưng cả người bé trông vẫn hơi uể oải, khuôn mặt nhỏ đã tái nhợt.
“Anh Tiểu Tương!”
Hoắc Trầm Huy vội nhìn về phía ba nhân viên cứu hộ nọ: “Tể Tể đã tới nơi rồi, chúng tôi còn có việc phải làm, xin phép đi trước.”
Khi đó, đồng chí cảnh sát là người đứng gần Hoắc Trầm Huy và Tể Tể nhất, vừa nhìn thấy Tể Tể, anh ta lại nhớ đến cuộc gọi của đồng nghiệp gọi từ hiện trường, ánh mắt người này nhìn Tể Tể cũng trở nên kỳ lạ.
Nhưng nhiều hơn là sự tò mà và cảm kích: “Được rồi, ngài Hoắc cứ làm việc của mình trước đi.”
Sau khi chào hỏi vội vàng vài câu, Hoắc Trầm Huy ôm Tể Tể cùng nhóc cương thi Tương Tư Hoành đi theo Cố Thích Phong, Bạc Dịch Ninh, cùng tiến vào bên trong thang máy.
Cố Thích Phong trực tiếp nhấn nút lên tầng hai.
Hoắc Trầm Huy thấy vậy thì hơi bối rối: “Thích Phong, không phải nên tới phòng phẫu thuật sao?”
Thoạt nhìn đã thấy sắc mặt của Tể Tể rất xấu.
Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh cùng đồng thanh: “Tể Tể nói muốn tìm một nơi đủ rộng, xung quanh cũng phải ít người.”
Hoắc Trầm Huy kêu a một tiếng, ngơ ngác nhìn về phía Tể Tể.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành lắp bắp giải thích thay cho Tể Tể: “Cha ơi, chắc là… chắc là vì… Tể Tể không phải… người thường, cho nên… không cần… đi phẫu thuật.”
Tể Tể không dám nói tiếp nữa.
Bởi vì bé chỉ cần vừa mở miệng ra, khí nóng trong miệng sẽ tràn ra, thậm chí còn có thể nghe thấy cả tiếng xèo xèo của mỡ cháy.
Vì thế, Tể Tể chỉ gật đầu một cái thật mạnh, rồi đáp lại bằng một tiếng ừ.
Khi thang máy lên đến tầng hai, khoé miệng của Hoắc Trầm Huy và Bạc Dịch Ninh không khỏi giật giật khi nhìn thấy hai chữ “Nhà xác” rất to.
Cố Thích Phong mỉm cười giải thích: “Đây là nơi lớn nhất, vắng người nhất mà tạm thời tôi có thể nghĩ ra.”
Hoắc Trầm Huy đã quên sự đặc biệt của Tể Tể, hoàn toàn coi bé như một đứa trẻ bình thường, cho nên ông không khỏi đen mặt lại.
“Tể Tể của chúng tôi mới ba tuổi rưỡi, con bé vẫn còn là một đứa nhỏ, cậu lại dẫn bé tới nơi này à?”
Tể Tể đã không chờ nổi nữa, bởi vì sân nhà xác cũng rất lớn, bên trong nhà xác quả thật không có người sống, khi đến nơi, bé nhanh chóng nhảy xuống khỏi lồng ngực của chú hai, rồi lao vào trong.
Chẳng mấy chốc, giọng nói của Tể Tể đã truyền đến tai mọi người từ cả bốn hướng.
“Chú hai, nơi này cũng tốt, Tể Tể rất thích nơi này!”
Hoắc Trầm Huy và những người khác nhìn lại, bao gồm cả cậu nhóc không phải là con người như nhóc cương thi Tương Tư Hoành.
****0:
Nhà xác của Bệnh viện số 1 vô cùng lớn và rộng rãi.
Mặc dù như vậy, khi mấy người Hoắc Trầm Huy nhìn qua đó, lọt vào trong tầm mắt của họ cũng chỉ là một mảng da thịt trắng bóng.
Lo lắng khi cơ thể mình phình lớn lên, sẽ chặn tất cả ánh đèn, Tể Tể dứt khoát moi một con mắt ra và sử dụng nó như một hạt châu chiếu sáng, da thịt của bé sẽ tránh con mắt mà lan ra xung quanh.
Để có được ánh sáng tốt hơn, con mắt cũng giãn ra, phóng to lên hàng chục lần, biến thành một “viên minh châu đen trắng có thể tỏa sáng”, ánh sáng rực rỡ lan tỏa ra xung quanh và chiếu sáng toàn bộ không gian.
Mấy người Hoắc Trầm Huy: “…”
Bạc Dịch Ninh có ít kinh nghiệm nhất, cho dù Cố Thích Phong đã từng “phổ cập” cho anh ta một lượt, nhưng Bạc Dịch Ninh vẫn không chống đỡ được.
Tất cả những gì anh ta có thể nhìn thấy là một Tể Tể to lớn với rất nhiều thịt, đôi mắt to tràn đầy tơ máu đỏ ngầu, mà chỉ còn một con mắt, một bên khác là hốc mắt đen sì như một cái hố đen khổng lồ.
Phim kinh dị không đáng sợ bằng cảm giác thị giác lúc này!
Bạc Dịch Ninh trợn mắt, lập tức hôn mê bất tỉnh.
Hoắc Trầm Huy lảo đảo một cái, nhóc cương thi Tương Tư Hoành thấy thế, vội vàng đỡ lấy ông.
“Cha ơi, là… là Tể Tể mà, chỉ là… em ấy trở nên… hơi… to lớn thôi.”
“Cái thứ siêu… siêu lớn kia… quả cầu phát sáng đó… là mắt của Tể Tể… đừng… đừng sợ!”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Ông cũng không muốn sợ hãi đâu!
Nhưng mà mẹ nó, thực sự quá doạ người rồi!
Hoắc Trầm Huy tự nhận bản thân là người đã trải qua sự đời, ấy thế mà ông không ngờ được… mình còn non quá.
Hoắc Trầm Huy run rẩy nói nhỏ với Cố Thích Phong đang ở bên đỡ Bạc Dịch Ninh đã ngất xỉu, nhưng lại phát hiện ra, ngoại trừ sắc mặt lúc trắng lúc xanh, còn lại trông Cố Thích Phong vẫn rất ổn.