Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 564:
Bạc Dịch Ninh: “…”
Cố Thích Phong cùng Bạc Dịch Ninh đều luống cuống, họ cùng hoảng sợ gọi Tể Tể.
“Tể Tể?”
“Tể Tể?”
“Tể Tể ơi?”
Đầu của Tể Tể đã chạm nóc thang máy, nghe được tiếng hai ông chú gọi mình, bé vội ngẩng đầu lên nhìn theo bản năng, sau đó liền nhìn thấy nóc thang máy lạnh lẽo.
Tể Tể: “…”
Bé giơ bàn tay to lớn của mình lên vỗ trán, rồi lại vội cúi đầu nhìn xuống dưới.
Chú Cố đang đứng phía sau bé, còn chú Bạc đứng ở phía trước. Cả hai ông chú đều thấp hơn Tể Tể rất nhiều.
Hơn nữa, trên cơ thể phình ra của bé có quá nhiều thịt, đến nỗi hai người chú của bé đều bị ép chặt vào thành trong của thang máy, trước mặt họ đều là da thịt của bé, tình cảnh lúc này chẳng khác nào một bánh các chú khổng lồ kẹp thịt trong thang máy.
Tể Tể xấu hổ gãi gãi đầu, một tay bế hai người chú lên rồi ôm họ vào lòng, bé hơi ngẩng đầu lên và áp trán vào nóc thang máy để nói chuyện với họ.
“Chú Cố, chú Bạc, Tể Tể ở chỗ này này.”
Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh đột nhiên bị một bàn tay lớn nhấc bổng lên cao, họ họ vội hét lên theo bản năng, nhưng còn chưa kịp hét ra tiếng cả hai người đã nằm trong lòng của Tể Tể.
Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh cùng đồng loạt che miệng lại.
Tể Tể nghiêng cái đầu nhỏ vẫn còn ba tuổi rưỡi của mình, có chút bối rối hỏi bọn họ.
“Chú Cố, chú Bạc, làm sao vậy?”
Cố Thích Phong cùng Bạc Dịch Ninh: “…”
Họ cũng thể nói, bản thân mình suýt chút nữa đã bị bàn tay to từ trên trời giáng xuống hù chết được!
Hai người lúc này còn chưa nhận ra rằng hai ông chú trưởng thành đang nằm trong lòng Tể Tể, cho đến khi trực tiếp đặt họ lên cánh tay để họ thoải mái hơn một chút, thì họ mới nhận ra.
Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh: “…”
Sau khi giải phóng một bàn tay, Tể Tể nhanh chóng lấy bàn tay đó che miệng lại, rồi cúi đầu nhìn hai người chú của mình.
Trái tim của Cố Thích Phong đập thình thịch, anh cuối cùng đầu nhìn mình đang ngồi lên một cánh tay trắng nõn to lớn, rồi lại quay sang nhìn người anh em thân thiết đã như hoá đá, hoàn toàn mất khả năng ngôn ngữ, miệng thì há to đến nỗi đủ để nhét một quả trứng ngỗng.
Được rồi!
Thấy đối phương như vậy, Cố Thích Phong âm thầm cảm thấy mình đã được cân bằng.
Quả nhiên anh ta không phải người bị sợ hãi nhất, đúng là kiến thức càng nhiều lại càng bình tĩnh.
Cố Thích Phong nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, quay sang nhìn cơ thể to cao chắc nịch của Tể Tể, anh ta lại đột nhiên cảm thấy, một lời khó nói hết nỗi lòng.
“Tể Tể, cháu đây là… chuyện gì đang xảy ra với cháu vậy?”
Sau khi hỏi xong, Cố Thích Phong lại cảm thấy rất bất an.
Trong thang máy, mùi thịt nướng càng đậm hơn, chẳng lẽ tầng bên trên vẫn đang sụp xuống sao, đến nối mùi thịt nướng cũng đã lan vào trong thang máy rồi ư?
Anh ta xem xét khắp nơi theo bản năng.
Kết quả, anh ta vừa mới cúi đầu đã nhìn thấy khắp nơi đều là làn da trắng nõn mềm mại của Tể Tể.
Cố Thích Phong: “…”
Tể Tể che lại miệng nhỏ hỏi anh ta: “Chú Cố, chú đang tìm cái gì đấy?”
Cố Thích Phong nhìn Tể Tể đã lập kín hết cả thang máy, đột nhiên khó nói thành lời, nhưng anh ta lại không thể rời mắt khỏi khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn ba tuổi rưỡi của bé.
Anh ta quên cả trả lời câu hỏi của Tể Tể, chỉ lẩm bẩm hỏi bé.
“Tể Tể, sao cơ thể của cháu liên tục phình lớn vậy, nhưng sao phần đầu của cháu vẫn y như đứa trẻ ba tuổi rưỡi vậy?”
Tể Tể cúi đầu nhìn thân hình mập mạp lấp đầy cả thang máy của mình, sau đó quay đầu nhìn vào bức tường bên trong thang máy để thấy được cái đầu nho nhỏ của mình.
Bé trả lời một cách rất nghiêm túc cũng rất hồn nhiên.
“Chú Cố, là do thang máy quá nhỏ và thấp, cho nên Tể Tể không dám thả lỏng hoàn toàn.”
Cố Thích Phong: “…”
Tể Tể còn ngây thơ bổ sung một câu: “Tất nhiên, nếu cả đầu Tể Tể cũng phình ra, cháu sẽ thành hình chữ nhật mất!”
Vừa dứt lời, cái đầu ba tuổi rưỡi của Tể Tể lập tức biến đổi, từ mặt trái sang mặt phải phình ra, lấp kín từ phía vách trái của thang máy đến vách phải của thang máy.
Cố Thích Phong: “…”
Bạc Dịch Ninh sợ đến nỗi không nói nên lời, chỉ biết há hốc miệng, trước mắt đột nhiên tối sầm.
Cố Thích Phong vẫn còn đang khiếp sợ, xét cho cùng, ai mà không khiếp sợ trước hai con mắt to như hai cái bóng đèn cơ chứ?
Nhưng anh ta vẫn nhéo thật mạnh lên đùi của Bạc Dịch Ninh theo bản năng.
Ngất cái gì mà ngất, mới có thế đã ngất rồi à?
Anh ta không thể ngất được, nên Cố Thích Phong cũng phải để người anh em tốt của mình cùng nhau chiêm ngưỡng đôi mắt to, thon dài như bóng đèn của Tể Tể!
Toàn thân Bạc Dịch Ninh đau đến mức giật lên một cái, phản ứng đầu tiên là nhanh chóng bịt miệng lại.
Sau đó, anh ta hung dữ trừng mắt với Cố Thích Phong.
Cố Thích Phong: “Ha ha ha!!!”
【Đôi lời của tác giả: Ừm thì! Bạn có thể xem cảnh Chihiro và linh hồn Củ cải trong phim hoạt hình “Vùng Đất Linh Hồn” đi thang máy trong nhà tắm hơi để tưởng tượng ra nhé! 】
****9:
Tới tầng một rồi.
Khi ra khỏi thang máy, Bạc Dịch Ninh vẫn còn ú ớ, trong tay còn đang ôm Tể Tể nay đã thu nhỏ lại về dáng vẻ ban đầu.