Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 564

Không biết có phải họ đã gặp ảo giác hay không, hình như họ còn nghe thấy tiếng cười khanh khách của trẻ nhỏ.

Các đồng chí lính cứu hỏa và cảnh sát: “…”

Chỗ ngồi này…

Tể Tể lập tức che miệng nhỏ của mình lại, nhẹ nhàng đẩy các chú cảnh sát và lính cứu hoả xuống đất an toàn, sau đó bé liếc mắt nhìn sang đôi mắt đang trợn trừng vì hoảng sợ của Thẩm Tương.

Tể Tể vươn tay chộp lấy cặp tròng mắt đang bay lơ lửng trên không, ấn chúng trở lại hốc mắt, rồi thình lình biến mất.

Thẩm Tương: “… A a a a a a a a a!”

Các đồng chí cứu hỏa và cảnh sát đã kịp thời bình tĩnh lại, bèn nhanh chóng chạy tới phía Thẩm Tương.

Nhân viên y tế cũng nhanh chóng tới đây, họ làm kiểm tra cơ bản cho Thẩm Tương, sau đó lộ ra vẻ mặt không thể tin được.

“Có ít nhất bảy chiếc xương sườn bị gãy, cánh tay, chân và xương cụt bị gãy vụn… Ngoài ra còn có nhiều vết bầm tím khác, lòng bàn tay phải bị chiếc đũa đâm thủng. Dưới tình huống như thế này mà vẫn chưa ngất xỉu ư?”

Thẩm Tương đau đến nỗi cả người co giật.

Cô ta cũng muốn ngất đi để giảm bớt đau đớn.

Nhưng cô ta không thể ngất đi được.

Cô ta hơi mở miệng ra, đôi mắt hoảng sợ nhìn về hướng Tể Tể đã biến mất.

“Quỷ… có quỷ!”

****8:

Tể Tể - “Con quỷ” trong lời của Thẩm Tương - đã quay trở lại lồng ngực của Cố Thích Phong, bé vẫn duy trì sức mạnh của mình, nếu không đến cả thế lực siêu nhiên như bé cũng không chịu được cảnh quần áo rách nát không thể che nổi thân mình lúc này.

Trong mắt những người bình thường như Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh, Tể Tể đã lớn hơn một chút, quần áo cũng to ra theo thân hình của bé.

Trước đó bé còn là một cô nhóc mới ba - bốn tuổi, lúc này nhìn lại, Tể Tể đã to bằng một đứa trẻ đã sáu - bảy tuổi, trừ phần đầu ra, tất cả các bộ phận trên cơ thể đều to ra một vòng.

Cố Thích Phong: “…”

Cố Thích Phong sợ tới mức suýt chút nữa ném cục bột lớn là Tể Tể ra ngoài, cũng may là anh ta vẫn nhìn rõ gương mặt đó là của Tể Tể ba tuổi rưỡi, nếu không anh ta còn tưởng là yêu quái phương nào tới.

“Tể Tể… Tể Tể đấy à?”

Tể Tể đáp lại bằng một giọng trẻ con: “Chú Cố, đi mau, đi mau, Tể Tể… sắp không chịu được nữa rồi.”

Cố Thích Phong thấy thể trọng của Tể Tể cũng tăng lên theo kích thước cơ thể, không khỏi hít một hơi thật sâu.

“Được, đi thôi!”

Cố Thích Phong bé Tể Tể với thân hình sáu - bảy tuổi, nhanh chóng chạy xuống tầng, rồi xông thẳng vào thang máy.

Sau khi vào thang máy, anh ta xoay người lại, mới thấy người bạn tốt Bạc Dịch Ninh của mình vẫn đang đứng chôn chân tại chỗ.

“Bạc Dịch Ninh, làm gì đấy? Đi mau thôi, cậu không nghe thấy Tể Tể bảo con bé sắp không chống đỡ được nữa rồi à!”

Bạc Dịch Ninh đang sững sờ trước sự trở lại đột ngột của một Tể Tể lớn hơn lúc đầu, lúc này mới giật mình một cái, lấy lại tinh thần, anh ta không thể suy nghĩ được gì, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Anh ấy đành nhắm chặt mặt, vọt thẳng vào trong thang máy.

Nhận thấy hệ thống giám sát trong thang máy vẫn bị hỏng, Tể Tể thở phào nhẹ nhõm.

Luồng khí nóng hổi chèn ép trong lồng ngực không ngừng ùa vào, có lẽ là do trước đó bé đã phình to ra bằng kích thước sàn nhà, lúc này lại cố biến nhỏ trở lại, nên khí nóng mới chạy loạn xạ khiến bé cực kỳ khó chịu.

Nhược thủy tiếp tục đốt cháy phổi của bé, khiến đám khí nóng càng cuồng bạo hơn.

Tể Tể che miệng, nhắc nhở Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh một câu: “Chú Cố, chú Bạc, Tể Tể có thể… sẽ lớn hơn một chút nữa, các chú có sợ không?”

Cố Thích Phong lắc đầu theo bản năng: “Sợ ư? Sao có thể? Chú Cố của cháu có cái gì mà chưa thấy đâu?”

Trái tim của Bạc Dịch Ninh đã nhảy tới tận cuống họng, nhưng vẫn làm theo lời Cố Thích Phong trong vô thức.

“Phải đấy! Tể Tể thích làm sao thì cứ làm thế, lá gan của chú Bạc và chú Cố của cháu lớn lắm!”

Suy cho cùng, một đứa trẻ có thể nhận ra được, người bạn nhỏ của mình đang bị tà thuật ám hại, nhất định không phải là một đứa trẻ bình thường.

Sau khi nghe hai ông chú của mình nói chắc như đinh đóng cột, Tể Tể đang cố gắng hóp bụng bỗng nhiên thả lỏng thân thể.

Tuy vậy, thang máy này chỉ rộng như vậy, cho nên bé vẫn phải cố gắng kiềm chế bản thân mình một lúc nữa.

Mặc dù vậy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh vẫn bị dọa sợ bởi hình ảnh Tể Tể hoá lớn bao phủ toàn bộ thang máy.

Cố Thích Phong chỉ cảm thấy Tể Tể trong lòng mình đột nhiên phình ra, sau đó Tể Tể to lớn như vậy lại biến mất chẳng thấy đâu.

Thay vào đó là miếng thịt trắng nõn, mềm mại trước mặt anh ta!

Cố Thích Phong: “…”

Bạc Dịch Ninh cũng bị kinh hãi trước sự xuất hiện đột ngột của miếng thịt nọ, anh ta vô thức há to miệng nhưng lại không thể thốt ra được một âm tiết nào.

Chuyện gì... chuyện gì đang xảy ra vậy?

Tể Tể đâu rồi?

Bởi vì Tể Tể bỗng nhiên to ra, khiến Cố Thích Phong cùng Bạc Dịch Ninh vốn đang đứng đối mặt với nhau, hai người đứng nép hai bên thang máy, bây giờ họ lại bị ngăn cách bởi một bức tường thịt dày của Tể Tể. Bạn không nhìn thấy tôi, tôi cũng chẳng nhìn thấy bạn đâu.

Lọt vào tầm mắt họ bây giờ chỉ có thịt là thịt!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free