Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 558:
“Anh Tiểu Tương, mau quay lại, không cần lo cho cô ta!”
****5:
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành đặc biệt để ý tới lời nói của Tể Tể, Tể Tể nói cái gì cậu nhóc cũng sẽ nghe theo.
Vốn nhóc cương thi đang nhón chân, cố gắng chạm tới mắt cá chân của Thẩm Tương, nhưng vừa nghe được lời của Tể Tể đã lập tức rụt tay về.
Nhóc dùng biển thần thức để trả lời lại một câu.
“Được.”
Nói xong, cậu nhóc liền xoay người, rời đi với tốc độ cực nhanh.
Thẩm Tương đang chờ bậc thang để bước xuống: “…”
Không phải chứ!
Mới thế đã đi rồi sao?
Cô ta vẫn còn đang ở đây mà!
Thẩm Tương chần chờ một chút, đang phân vân không biết có nên đi xuống hay không, lúc này trên sân thượng đã có thêm mấy người. Phía trước chính là Bạc Dịch Ninh, phía sau Bạc Dịch Ninh là Cố Thích Phong, đi theo sau Cố Thích Phong là mấy đồng chí lính cứu hỏa và cảnh sát.
Thẩm Tương quan sát, chậm rãi rút chân trên lan can rồi trượt xuống.
Tuy rằng cô ta không biết tại sao sàn nhà trên sân thượng lại nứt ra, nhưng lúc này cô ta cũng khá hoảng sợ.
Nhưng trước đó, những người tới đây hóng chuyện cũng đã có thể rời đi như đang đi trên mặt đất bằng phẳng, có lẽ đúng như những lời Hoắc Trầm Huy đã nói, đây chỉ là hiệu ứng mà thôi.
Cô ta đã làm việc trong giới giải trí mấy năm nay, cũng có chút hiểu biết về mấy loại bí thuật Huyền môn linh tinh gì đó.
Công thêm sự thử nghiệm của rất nhiều người trước đó, cô ta hoàn toàn tin rằng đây chỉ là một hiệu ứng mà thôi.
Nếu tất cả những thứ này chỉ là hiệu ứng, và Bạc Dịch Ninh cũng đã tới như ý muốn của cô ta, vì sao cô ta còn chưa đi xuống chứ?
Không phải chỉ muốn hù dọa Bạc Dịch Ninh thôi sao?
Cơ hội đang ở ngay trước mắt rồi!
Vốn cả người Thẩm Tương đang run lên, chật vật khống chế cái gì đó, bỗng cô ta chậm rãi đứng lên.
Bạc Dịch Ninh thấy thế, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.
“Thẩm Tương, đừng nhúc nhích!”
Khoảnh khắc Tể Tể chuẩn bị thu hồi lại sức mạnh, lại nhìn thấy chú Bạc sắp chạy về phía này, bé vội vàng dùng biển thần thức để truyền lời cho nhóc cương thi Tương Tư Hoành.
“Anh Tiểu Tương, mau ngăn chú Bạc lại, đừng để bất cứ ai chạy về phía này, Tể Tể sắp không chịu nổi nữa rồi.”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành đã sắp chạy tới gần Tể Tể, lại bỗng nghe được tiếng nói của Tể Tể vang lên, tuy rằng nhóc không biết ai là chú Bạc, nhưng cứ tiến lên ngăn người chạy tới là được rồi.
Vì thế, Bạc Dịch Ninh vừa định tiến lên, nhóc cương thi Tương Tư Hoành lại bỗng nhiên lao tới, đâm thẳng vào người Bạc Dịch Ninh khiến người nọ lảo đảo, loạng choạng rồi ngã ngửa ra sau, trực tiếp ngã vào lồng ngực của Cố Thích Phong.
Cố Thích Phong: “…”
Cố Thích Phong không kịp chuẩn bị gì, bỗng dưng có một cục cưng to đùng đâm sầm vào lòng, không khỏi lảo đảo một cái.
Cũng may bên cạnh anh ta có mấy người lính cứu hoả, nên họ đã kịp đỡ hai bên của anh ta, giúp anh ta ổn định cơ thể.
Tể Tể thấy thế, lại xác định tại nhà hàng bên dưới đã không còn bóng người nào, bé mới dứt khoát thu hồi lại sức mạnh.
Một cảnh tượng khiến mọi người kinh hoàng xuất hiện.
Sàn sân thượng vốn đã nứt nẻ nay lại bắt đầu sụp đổ, sàn xi măng nặng nề lần lượt rơi xuống, đập thật mạnh xuống nền nhà ở tầng dưới.
Nó cũng đánh vào trái tim của tất cả những người có mặt ở đây.
Đặc biệt là Hoắc Trầm Huy và Thẩm Tương, hai người họ nhìn mà trợn mắt há mồm, mồ hôi lạnh không ngừng túa ra sau lưng.
Hoắc Trầm Huy bế Tể Tể lên, rồi nhanh chóng chạy qua đón con trai nhỏ vừa mới đụng trúng người Bạc Dịch Ninh.
“Tể Tể, Tiểu Tương, các con sao rồi?”
Tể Tể che miệng lắc đầu, nhóc cương thi Tương Tư Hoành chắc chắn Tể Tể đã bị thương rồi, nên vội vàng trả lời cha nuôi.
“Tể Tể, đi… đi tìm cha… xem thế nào!”
Cố Thích Phong đã lấy lại bình tĩnh, nghe nhóc cương thi nói như vậy thì vội bước nhanh tới.
“Tể Tể, cháu làm sao vậy?”
Tể Tể nhìn quanh một lượt, cố gắng đè thấp giọng nói, trả lời bằng giọng nói mềm mại.
“Chú Cố… có thể Tể Tể sẽ lại bị vỡ thành từng mảnh.”
Cố Thích Phong: “…”
Cố Thích Phong vội vàng vén quần áo Tể Tể lên để kiểm tra, phát hiện cơ thể Tể Tể không bị làm sao, anh ta không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Anh ta đỡ lấy Tể Tể khỏi vòng tay của Hoắc Trầm Huy: “Đi thôi, chú đưa cháu xuống dưới trước.”
Nếu Tể Tể thật sự sắp bị vỡ thành từng mảnh, tuyệt đối không thể người khác nhìn thấy được.
Hoắc Trầm Huy thấy thế, cũng nhanh chóng đi theo.
Bạc Dịch Ninh thấy sắc mặt của Hoắc Trầm Huy và Cố Thích Phong thay đổi, lại thấy Tể Tể đang ủ rũ, anh ấy cũng vội càng chạy qua.
“Tể Tể làm sao vậy?”
Thẩm Tương đang ôm lan can, trong lòng hoảng hốt, đột nhiên hét lên.
“Bạc Dịch Ninh, nếu anh dám rời đi, tôi sẽ lập tức nhảy xuống khỏi đây!”
Vốn Bạc Dịch Ninh đang nôn nóng, khi anh ấy nhìn thấy Thẩm Tương đứng bên cạnh lan can, trong lòng anh ta đúng là rất sợ hãi, sợ cô ta sẽ làm chuyện ngu ngốc.
Nhưng khi nghe cô ta hét lên như vậy, lại nhớ đến việc Thẩm Tương lợi dụng tà thuật, suýt chút nữa hại chết bản thân mình, khi bị phát hiện ra lại khóc lóc kể lể nói mình không còn lựa chọn nào khác, lúc anh ấy muốn ly hôn thì lại đem tính mạng ra uy hiếp, sắc mặt Bạc Dịch Ninh không khỏi lạnh xuống.