Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 559:
Anh ta vừa ngạc nhiên vừa tức giận, nhưng cũng sợ Thẩm Tương thật sự nhảy xuống.
Dẫu vậy, Tể Tể là ân nhân cứu mạng của anh ta, không có Tể Tể, anh ta đã bị Thẩm Tương hại chết rồi.
Tể Tể rõ ràng đang không ổn, anh ta không thể bỏ mặc Tể Tể được.
Còn về phần Thẩm Tương…
Bạc Dịch Ninh vô cùng lạnh lùng: “Thẩm Tương, nếu cô đã nhất quyết muốn nhảy lầu, lần sau nhớ nơi ít người, rồi lặng lẽ mà nhảy!”
Không đợi Thẩm Tương nói gì thêm, Bạc Dịch Ninh lại lạnh lùng bổ sung thêm một câu.
“Nhân dịp năm mới, tôi sẽ cho người tới nhặt xác giúp cô!”
Sau khi nói xong, Bạc Dịch Ninh cũng mặc kệ Thẩm Tương sẽ có phản ứng như thế nào, mà vội vàng đuổi theo mấy người Cố Thích Phong.
Các đồng chí cảnh sát và lính cứu hoả không ai ngờ được Bạc Dịch Ninh lại bất ngờ khiêu khích người đang muốn nhảy lầu, bởi vì phần lớn bề mặt sân thương đã sụp xuống, còn nhà hàng bên dưới thì hư hỏng nặng khiến việc giải cứu của lực lượng cứu hỏa trở nên vô cùng nguy hiểm.
Đội trưởng nhanh chóng ngăn Bạc Dịch Ninh lại: “Anh Bạc, anh…”
Bạc Dịch Ninh đen mặt nhìn đội trưởng đội cứu hỏa: “Thành thật xin lỗi, tôi còn có việc, phải rời đi ngay.”
Đội trưởng đội cứu hỏa và các đồng chí cảnh sát lo lắng Thẩm Tương sẽ bị kích thích, mà thật sự nhảy xuống.
Một mạng người không phải chuyện đùa đâu, nếu có thể cứu được thì đương nhiên họ sẽ cứu.
Nếu không cứu được thì họ sẽ cố gắng hết sức để cứu.
“Anh Bạc, anh…”
Phổi của Tể Tể như bị nhược thuỷ đốt cháy, đau đớn vô cùng, cũng may là sức mạnh của bé đã tăng lên rất nhiều trước khi phát nổ, nên tạm thời bé vẫn có thể ngăn chặn được sự dâng trào của nhược thuỷ.
Bé tựa vào vai của Cố Thích Phong, vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy Thẩm Tương đang đứng bên cạnh lan can.
Đúng thật là rất nguy hiểm, hơn nữa, xung quanh người Thẩm Tương còn có khí đen lượn lờ, nhưng trông Thẩm Tương chẳng giống người sắp chết.
Mặt khác, ở dưới nhà ăn dưới tầng, các chú lính cứu hỏa đang thực hiện nhiều cuộc kiểm tra an toàn khác nhau, trên sân thượng thì các chú cảnh sát đang tới gần làn khí đen kia.
Làn khí đen kia đến từ người Thẩm Tương.
Đồng tử của Tể Tể co lại, nhận ra đó là tử khí đến từ Địa Phủ.
Sự xuất hiện của tử khí Địa Phủ, cho thấy dương thọ của ba người này đã sắp hết, hệ thống của Địa Phủ đã xác nhận ba người này, rất nhanh thôi, nhân viên từ Địa Phủ sẽ tới đây dẫn hồn.
Tể Tể bỗng nhiên lên tiếng: “Chú Cố, từ từ đã.”
Cố Thích Phong đã bế Tể Tể đi tới cửa sân thượng, nghe vậy thì dừng bước lại.
Anh ta cho rằng Tể Tể sắp không chịu được, vội ôm chặt bé vào trong lòng, muốn che chắn thật kỹ.
Hoắc Trầm Huy chú ý tới động tác của Cố Thích Phong, gần như ngay lập tức hiểu được ý của Cố Thích Phong, ông cũng vội vàng bước lên, cố gắng che chắn cho Tể Tể đang tựa đầu trong lồng ngực của Cố Thích Phong.
Hô hấp của nhóc cương thi Tương Tư Hoành trở nên dồn dập, đôi mắt cương thi màu đỏ tươi như ẩn như hiện.
“Tể Tể!”
Tể Tể cúi đầu nhìn cậu nhóc, vừa che miệng nhỏ, vừa nói chuyện.
“Anh Tiểu Tương, anh bình tĩnh lại, đừng để lộ thân phận, nếu không anh sẽ… anh sẽ…”
Mùi thịt nướng nồng nặc toả ra, Cố Thích Phong chỉ cho đó là mùi truyền tới từ nhà hàng buffet ở dưới tầng nên cũng không để ý, chỉ nhất quyết muốn dọa nhóc cương thi Tương Tư Hoành.
“Nếu bị bắt được, cháu sẽ bị đưa về cục An ninh, bị cắt thành từng mảnh, làm thành mẫu vật rồi cho vào thùng chứa để quan sát!”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành: “…”
Tể Tể tiếp tục che miệng nhỏ, lần này là nói chuyện với Hoắc Trầm Huy đang che chắn cho mình.
“Chú hai, chú có thể nghĩ cách để hai chú lính cứu hỏa và chú cảnh sát kia lập tức rời khỏi nơi này hay không?
Bé đã cảm nhận được, có nhân viên của Địa phủ đang chạy tới phía này.
Cố Thích Phong và Hoắc Trầm Huy liếc mắt nhìn nhau, Hoắc Trầm Huy lập tức gật đầu.
“Để cho chú hai.”
****6:
Hoắc Trầm Huy biết một khi Tể Tể đã lên tiếng, thì nhất định là bé đang lo lắng.
Lúc tới ông không mang theo vệ sĩ, ở độ cao này…
Hoắc Trầm Huy bước nhanh hai bước và chộp lấy viên cảnh sát mà Tể Tể vừa nhắc tới, sau đó nhảy vào khoảng trống lớn trước mặt ông.
Đôi mắt của nhóc cương thi Tương Tư Hoành đỏ ngầu “Cha ơi!”
Giữa vẻ mặt kinh hãi và khó tin của mọi người có mặt ở đây, nhóc cương thi Tương Tư Hoành cũng lập tức nhảy xuống theo cha mình.
Mà cậu nhóc không chỉ nhảy một mình, mà nhóc cương thi cùng với cha nuôi Hoắc Trầm Huy của mình, cũng tiện tay kéo theo hai viên lính cứu hoả mà Tể Tể vừa nhắc tới, bốn người lớn, một trẻ em cứ thể mà lăn tròn như quả bóng.
Tể Tể dùng biển thần thức để truyền âm cho nhóc cương thi Tương Tư Hoành: “Anh Tiểu Tương, mau dẫn bọn họ chạy đi! Nhân viên của Địa Phủ sắp tới rồi!”
“Được rồi!”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành vừa mới đáp lại, những người lính cứu hỏa khác trong nhà hàng bên dưới cũng vội vã chạy tới.
Phòng cấp cứu 120 cũng đã đến, lực lượng cứu hỏa rất nhanh, bao vây cả bốn người một lớn một nhỏ, nhìn có vẻ hỗn loạn nhưng thực chất họ đã được đưa ra khỏi hiện trường một cách rất cẩn thận và bình tĩnh.
Khi được đưa ra khỏi hiện trường, Tể Tể có nhìn thoáng qua, phát hiện ra, tử khí trên người hai chú lính cứu hoả và chú cảnh sát kia đã biến mất sạch sẽ.