Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 557:
Nhìn thấy những người kia, dù ai nấy cũng kinh ngạc, nhưng không một ai chịu di chuyển, Hoắc Trầm Huy nhịn không nổi mà chửi ầm lên.
“Vẫn chưa đi à? Muốn chết phải không? Muốn chết thì cứ đi thẳng đến chỗ lan can, lao đầu xuống đi, như thế có thể lập tức tới Địa Phủ báo tên đấy!”
Hơn 30 người đột nhiên bừng tỉnh, đã có người vội vàng chạy về hướng cửa.
Khi đi qua vết nứt lớn, người nọ còn vô thức nhắm chặt mắt lại.
Chờ tới khi chạy được tới của, người nọ mới nhận ra mình thực sự không bị ngã, không khỏi mừng rỡ như điên.
“Tôi thực sự không bị ngã này!”
“Mau, mọi người mau chạy qua đây!”
…
Nếu đã có người đầu tiên ăn cửa thì đương nhiên sẽ có người thứ hai.
Tiếp theo là người thứ ba, thứ tư…
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành lúc đầu cứ nhìn chằm chằm vào Hoắc Trầm Huy, để chẳng may có chuyện thì cậu nhóc còn kịp chạy tới cứu người.
Sau khi phát hiện cha nuôi mình sẽ không gặp bất cứ vấn đề gì, cậu nhóc mới vội vàng chạy tới bên cạnh Tể Tể.
“Tể Tể, em bị làm sao thế?”
Trên trán của Tể Tể đã bắt đầu đổ mồ hôi, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào trở nên tái nhợt..
Bé vừa mở miệng đã tràn ngập mùi thơm của thịt nướng.
“Anh Tiểu Tương… em… không ổn lắm, anh đừng để chú hai nhìn thấy, sẽ dọa chú hai sợ đấy.”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành càng lo lắng hơn.
Đôi mắt của cậu nhóc cũng từ từ chuyển thành màu đỏ tươi điển hình của hoàng tộc cương thi, Tể Tể vừa thấy vậy cũng hốt hoảng.
“Đừng, đừng, đừng, anh Tiểu Tương, anh đừng hoá cương thi, xung quanh đây đều là người thường, anh sẽ khiến họ hoảng sợ đấy.”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành vội nắm lấy tay Tể Tể, chuyền sức mạnh của mình qua cho Tể Tể.
Đáng tiếc cương thi và cư dân tại Địa Phủ lại không sử dụng chung một nguồn sức mạnh, nhóc cương thi Tương Tư Hoành có thể cảm nhận một cách rõ ràng, sức mạnh của mình không thể nào hoà nhập vào trong người Tể Tể.
“Tể Tể!”
Tể Tể không nhìn thấy cha của anh Tiểu Tương, đôi mắt tròn lập tức xoay chuyển.
Bé mở miệng ra, mùi thịt nướng lại lần nữa toả ra, lần này còn nồng nặc hơn.
“Anh Tiểu Tương, cha cương thi của anh đâu?”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành đã sốt ruột không chịu nổi nữa: “Ông ấy… đuổi theo… thứ quỷ quái kia rồi! Cha nói… thứ quỷ quái ấy rất lạ, giống như… một thứ xấu xa… mà ông ấy… đã từng gặp trước đây!”
Tể Tể thở phào nhẹ nhõm.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành lại hoảng tới mức sắp khóc.
“Tể Tể, anh… anh phải làm như thế nào… mới có thể… mới có thể giúp em?”
Tể Tể thấy trên sân thượng đã chẳng còn mấy người, ánh mắt của bé lại dừng lại trên người phụ nữ ban đầu đang muốn nhảy lầu, lúc này người đó vẫn đang đứng bên lan can, ngừa đầu muốn nhảy xuống dưới.
“Anh Tiểu Tương… Ngăn… ngăn người phụ nữ kia lại.”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành vội gật đầu, chạy thẳng về phía người phụ nữ đứng bên cạnh lan can.
Thẩm Tương đang đứng bên cạnh lan can không khỏi ngây người.
Cô ta chưa bao giờ ngờ rằng mọi chuyện sẽ biến thành nông nỗi này.
Cô ta thực ra cũng không định nhảy lầu thật, chỉ là Thẩm Tương đang ngăn Bạc Dịch Ninh, để người đó đừng ly hôn mà thôi.
Thẩm Tương muốn dọa Bạc Dịch Ninh.
Cô ta thậm chí còn gửi cho Bạc Dịch Ninh một bức ảnh chụp bản thân đang đứng ở chỗ này, thể hiện thái độ của bản thân.
Nhưng Bạc Dịch Ninh vẫn chẳng hề tới.
Khi cô ta đang bồn chồn, một cơn gió lạnh thổi qua, cô ta lập tức quyết định nhảy lầu, sau đó, Thẩm Tương mơ mơ màng màng đi đến bên cạnh lan can.
Rồi một đám người tới, nói đủ mọi lời khuyên bảo.
Cô ta bỗng nhiên lại cảm thấy, cảm giác đứng cạnh lan can cũng tốt, cảm nhận cũng càng chân thật hơn.
Cô ta bám chặt vào lan can, sợ bản thân lơ là sẽ ngã xuống dưới.
Gió lạnh gào thét, Thẩm Thương đã thể hiện kỹ năng diễn xuất tốt nhất của mình, nước mắt rơi xuống.
Đáng tiếc, gió quá lớn, khiến mái tóc của cô ta rối tung, ánh sáng còn mờ mịt. Trong khi những người tới đây dùng bữa, chẳng phải quý tộc cũng là người giàu sang, bọn họ chẳng mấy khi để ý đến giới giải trí, cho nên không ai nhận ra cô ta là Thẩm Tương, là vợ Bạc Dịch Ninh, mẹ của Bạc Niên.
Cho đến khi sân thượng bất ngờ sập xuống, cô ta mới bắt đầu luống cuống.
Nhìn thấy mọi người la hét sợ hãi, cô ta sợ tới mức cả người run rẩy.
Trước đó có người đã cố gắng khuyên nhủ cô ta, cô ta còn cố tình khóc lóc sướt mướt để thu hút sự chú ý của mọi người, muốn khiến Bạc Dịch Ninh chạy tới đây, nào ngờ lại xảy ra biến hóa như vậy.
Đang lúc hai chân cô ta run rẩy và sắp ngã quỵ xuống sàn, mọi chuyện bại bất ngờ thay đổi.
Thẩm Tương nhìn thấy Hoắc Trầm Huy, còn nhìn thấy cả hai đứa nhỏ.
Đầu óc cô ta chợt hoạt động, gắt gao ôm chặt hàng rào sắt mà bất động.
Đó là Minh Tể Tể, cô ta đã nhìn thấy đứa nhỏ này trong lớp của cô Tôn, cũng là giáo viên chủ nhiệm của Bạc Niên
Cùng lúc đó, Bạc Dịch Ninh bế Bạc Niên, đi theo sau Cố Thích Phong tới nơi này.
Phía sau họ có rất nhiều lính cứu hỏa.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành đã chạy tới trước mặt Thẩm Tương, ngay khi cậu nhóc chuẩn bị vươn tay ra tóm lấy chân Thẩm Tương, để kéo cô ta từ trên lan can xuống, minh ngữ của Tể Tể bỗng nhiên vang lên trong đầu nhóc.