Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 556:

Đã có kinh nghiệm từ lần đầu, làm sao Tể Tể có thể cho phép đồ ăn vặt của mình chạy trốn lần thứ hai?

Khoảnh khắc ả quỷ quái kia đang định dùng kế ve sầu thoát xác, Tể Tể đã nhanh chóng di chuyển đến trước cái đầu thật.

Trong đôi mắt đen nhánh lạnh lùng không có lẫn một chút cảm xúc nào, tựa hồ cho dù trước mặt bé có là dạng yêu ma quỷ quái gì, một khi đã làm hại đến người vô tội thì phải chịu sự trừng phạt của Địa Phủ!

Dưới tình thế cấp bách, thứ quỷ quái kia lướt sát mặt đất, phóng ra một luồng gió lạnh xoay tròn giữa không trung, rồi nhanh chóng ngưng tụ lại một chỗ.

Cùng lúc đó, trong lòng bàn tay của ả ta xuất hiện một cái bình nhỏ, ả nhanh chóng nhét chiếc bình nhỏ vào miệng một trong những cái đầu đang mọc ra, cái đầu ấy lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai lao vào trong miệng của Tể Tể.

Tể Tể nhíu mày, bé đã ngửi thấy một mùi cực kỳ nhẹ, lại vô cùng quen thuộc.

Nhưng tạm thời bé không thể nhớ ra đó là mùi gì, nên bé chỉ vươn tay bắt lấy những chiếc đầu còn lại, nhanh chóng ném chúng vào trong miệng.

Mà trong một khoảng thời gian ngắn, cái đầu vừa mới nhưng tụ cũng chưa thể chạy ra khỏi kết giới của Tể Tể, cuối cùng nó chỉ có thể đập mạnh xuống đất.

Tiếng la hét kinh hoàng của đám đông bỗng phát ra từ bên ngoài kết giới

“Không xong rồi, sàn nhà nứt ra, sắp sụp xuống đến nơi rồi!”

Sắc mặt của Tể Tể thay đổi, một bàn tay nhỏ cầm Cửu U Minh Hỏa đánh thẳng về phía quỷ quái đang định chạy trốn thông qua khe nứt trên sàn nhà, tay còn lại tạo kết giới để bảo vệ toàn bộ sân thượng này.

Trong lúc bé đang phân tâm, ả quỷ quái bị Cửu U Minh Hỏa đánh trúng phát ra một tiếng thét chói tai, một nửa khuôn mặt của ả bị lửa đốt rụi, phần còn lại biến thành một làn sương đen, nhanh chóng biến mất vào trong khe nứt.

****4:

Tuy rằng Tể Tể không cam lòng, nhưng cứu người quan trọng hơn.

Hoắc Trầm Huy và nhóc cương thi Tương Tư Hoành cũng chạy từ dưới tầng lên, vừa nhìn thấy Tể Tể, Hoắc Trầm Huy vội chạy tới.

“Tể Tể!”

Tể Tể đang chuẩn bị mở miệng nói chuyện, lúc này bé chợt nhận ra, miệng mình bắt đầu nóng lên, dọc theo khoang miệng tới yết hầu rồi xuống tận phổi, có dấu hiệu bị phỏng.

Bé vội vàng che miệng lại.

Lúc này, bé mới nhớ ra, mùi nhàn nhạt quen thuộc vừa rồi rốt cuộc là thứ gì.

Nó chính là nhược thuỷ, là thứ đã khiến bé bị nổ banh cả xác lần trước!

Bé thử cảm nhận một chút, lần này, có vẻ như nồng độ của nhược thuỷ còn đậm đặc hơn lần trước, khoang miệng còn đỡ, nhưng gan phổi của bé đã bắt đầu bỏng rát dữ dội.

Bé vội xoay người, đưa lưng về phía chú hai và anh Tiểu Tương của mình, sợ họ nhìn thấy miệng hoặc cổ họng của mình bốc cháy khi bé đang nói chuyện.

“Cháu không sao đâu, chú hai, chú mau dẫn những người này rời khỏi sân thượng đi.”

Hoắc Trầm Huy nhìn sàn nhà đã nứt vỡ thành nhiều mảnh, có nơi thậm chí có thể nhìn thấy cả nhà hàng buffet ở tầng dưới.

Dưới tình huống này, phỏng chừng không có ai dám di chuyển.

Tuy nhiên Tể Tể đã nói, cẩn phải rời đi ngay!

Hoắc Trầm Huy không hề do dự, hét lên với những người đang bị mắc kẹt trên sân thượng.

“Mau rời khỏi nơi này, lập tức đi xuống tầng dưới!”

Sao mọi người dám đi đây?

Sàn nhà dưới chân họ không những đã vỡ vụn, nhiều chỗ thậm chí còn có những vết nứt dài tới một hoặc hai mét.

Sàn nhà dưới chân ai còn nguyên vẹn nhất, cũng có thể nhìn thấy được những thanh thép đỡ nền bê tông.

“Chúng ta không thể di chuyển, nếu chúng ta di chuyển, toàn bộ mặt đất chắc chắn sẽ sụp đổ! Khoảng cách của một tầng không thể khiến người ta bị ngã chết, nhưng trên mặt đất có không ít thanh thép bị gãy, nếu không may mắn, chúng ta có thể bị những thanh thép đó đâm thủng người.”

“Đúng! Tất cả chúng ta đừng ai cử động, hãy ở yên chờ lực lượng cứu hỏa tới giúp!”

“Đúng, đúng, đúng! Trước khi lên đây tôi đã gọi điện cho 120 và 119 rồi, nhất định họ sẽ đến sớm thôi!”

“Chúng ta đừng ai cử động nhé, dù sao cũng không ai biết chỗ nào sẽ sụp xuống đâu!”

“Phải đó!”

Hơn 30 người cùng mồm năm miệng người, không một ai dám động đậy.

Hoắc Trầm Huy: “…”

Tể Tể vừa muốn mở miệng nói chuyện, Hoắc Trầm Huy đã đặt nhóc cương thi Tương Tư Hoành mình đang bế trên tay xuống, cứ như vậy mà chạy vọt qua chỗ hơn 30 người kia.

Hơn 30 người nọ: “… Anh…”

“Ấy? Anh ta… vì sao anh ta có thể bước qua các khe nứt, mà không bị ngã xuống?”

“Có phải anh ta mới nhảy qua đó không?”

“Hình như không phải, vết nứt lớn nhất lan ra quá nhanh, anh ta còn chẳng chạy lấy đà, nếu không dẫm lên vết nứt thì không thể vượt qua được!”

“Đúng đấy!”

“Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra thế này?”

Đại não của Hoắc Trầm Huy nhanh chóng chuyển động: “Nơi này có một hiệu ứng, tất cả những thứ này chỉ là giả thôi. Mọi người hãy lập tức rời khỏi nơi này, cứ bước đi như đi bộ bình thường là được.”

Sợ mọi người không tin, Hoắc Trầm Huy lại bước một hai bước đơn giản qua những khe nứt rất lớn, mà chỉ nhìn thì không ai nghĩ có thể vượt qua được.

Hơn 30 người nhìn mà chỉ biết trợn mắt há mồm.

“Thế mà… thật sự không rơi xuống tầng dưới ư?”

“Đúng vậy! Thật thần kỳ!”

Hoắc Trầm Huy lo lắng tới đổ cả mồ hôi, dù sao ông cũng đoán ra, Tể Tể sẽ dùng sức mạnh của mình để lấp đầy những vết nứt, nhưng nhìn Tể Tể có vẻ không ổn, nếu không con bé đã không quay lưng về phía ông.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free