Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 555:
Nếu ả đã không thể nhìn thấu được đứa nhóc ranh này, phòng chừng thực lực của đối phương cũng không thấp.
Trước mặt ả ta hiện có hơn 30 mạng người đang “chờ thu hoạch”, lại căn cứ và nguyên tắc “Thêm một chuyện chi bằng ít đi một chuyện”, lệ quỷ tóc dài nở một nụ cười vô cùng thân thiện hiền lành.
Chỉ là các đường nét trên khuôn mặt của ả vốn chẳng được bình thường cho lắm, nên khi ả cười rộ lên trông rất dữ tợn.
“Bạn nhỏ à, chúng ta đều là đồng loại, gặp được nhau chính là duyên phận rồi. Thấy con lớn lên đáng yêu như vậy, dì cũng chia cho con mấy người, con thấy thế nào?”
Tể Tể hừ một tiếng, vẻ mặt rất nghiêm túc.
“Dì xấu xa, tuy rằng mày khen bổn Tể Tể đáng yêu, nhưng đó không phải là lý do bổn Tể Tể sẽ bỏ qua cho mày đâu!”
Tể Tể giơ tay, vẽ ra một vòng kết giới, nhốt thứ quỷ quái kỳ lạ kia vào trong kết giới ấy, để ngăn âm khí và lệ khí sẽ gây ảnh hưởng tới những người bình thường đang có mặt trên sân thượng.
Cũng để tránh khi đánh nhau, lại vung tay đánh nhầm người bình thường.
Đây chính là sân thượng, lại có người phụ nữ đang muốn nhảy lầu, không phải chuyện đùa đâu.
Lệ quỷ tóc dài liếc mắt một cái đã nhìn thấy kết giới Tể Tể vừa vẽ ra, khoé miệng ả cong lên, ánh mắt dần dần lạnh lùng, ả ta lại cất giọng âm hiểm.
“Sao vậy, mày đang hạ quyết tâm muốn đối nghịch với tao sao?”
Tể Tể lắc đầu, bé cố ưỡn ngực, thoạt nhìn trông rất dễ thương, nhưng khi nói chuyện lại vô cùng nghiêm túc.
“Không! Là do khi còn sống, dì xấu xa làm quá nhiều chuyện xấu, nghiệt quả quấn thân. Sau khi chết đi lại tu luyện tà thuật, hại vô số người! Đây là đang coi thường pháp tắc của Địa Phủ, chống đối lại Địa Phủ!”
Ánh mắt của Tể Tể dần biến thành một màu tối đen như mực, tối đến mức khiến lệ quỷ tóc dài kia nhìn mà bất an trong lòng.
“Mày, đáng chết!”
Lệ quỷ tóc dài nghe vậy bỗng nhiên bật cười thành tiếng, trông vô cùng quỷ dị.
“Quỷ nhỏ, bà đây vốn định bớt một chuyện cho yên lành, để cho ai cũng có phần, thế mà mày lại không biết điều như vậy… xì… Mẹ kiếp! Quỷ con, mày còn nhắc tới chuyện đạo đức, bà đây còn chưa nói tới đâu! Chết tiệt!”
Tể Tể chỉ muốn tốc chiến tốc thắng, cho nên bé lười nói nhiều lời với lệ quỷ tóc dài. Tể Tể duỗi cánh tay nhỏ bé của mình ra, năm ngón tay bụ bẫm nhẹ nhàng cong lại.
Với một cái nắm tay tưởng chừng như nhẹ nhàng như thế, nhưng lệ quỷ tóc dài lại nhận ra, có một luồng sức mạnh vô cùng mạnh mẽ như đỉnh Thái Sơn đang ép về phía mình.
“Đồ quỷ con! Muốn chết à!”
Quỷ khí của lệ quỷ tóc dài bùng nổ, ả lao thẳng về phía Tể Tể để nghênh chiến.
Tể Tể há cái miệng nhỏ nhắn của mình, sẵn sàng nuốt chửng trong một ngụm.
Đã lâu rồi bé không ăn quỷ quái nào, chỉ là thứ quỷ quái này có nghiệt oán quấn quanh thân, khiến khuôn mặt nhỏ của bé không khỏi lộ ra vẻ chán ghét.
Kết quả là, bé vừa mới mở cái miệng nhỏ của mình ra, lệ quỷ tóc dài lại bỗng nhiên phanh gấp lại, sau đó ả xoay tròn, thân hình và đầu tách ra, cái đầu có mái tóc dài đập thẳng vào kết giới, còn trên thân người của ả lại mọc ra một cái đầu khác, tiếp tục lao tới tấn công Tể Tể.
Tể Tể đang chuẩn bị ăn thứ ghê tởm cũng phải sửng sốt.
Bé vừa mới giơ tay tóm lấy, chỉ nghe thấy cái đầu còn lại của thứ quỷ quái kia bật cười khanh khách.
“Ha ha ha… Muốn ngăn cản bà đây hả, mày cứ nằm mơ đi!”
Vừa dứt lời, ả ta đã đâm đầu vào kết giới, tạo thành một vết nứt.
Tể Tể nuốt chửng cơ thể của ả ta chỉ trong một ngụm, cơ thể quỷ quái nọ lập tức biến mất.
Bé nhìn lại, thấy trước mắt chỉ còn lại một cái đầu quỷ mà thôi.
Bởi vì cảm thấy thứ quỷ quái này quá quái lạ, cho nên Tể Tể không trực tiếp mở miệng nuốt chửng ả ta nữa.
Còn về phía quỷ quái kia, sau khi ả ta phát hiện ra mình có thể bị nuốt chửng chỉ bằng một ngụm, lại có thêm hiểu biết mới về Minh Tể Tể.
Gặp phải cao thủ rồi!
Ít nhất cũng phải từ cấp Vương trở lên!
Thế nhưng mà…
Năm đó khi ả ta tung hoành ngang dọc, không biết nhóc con này còn đang nghịch bùn ở nơi nào đâu.
Quỷ quái nọ mỉm cười nham hiểm, cơ thể ả ta lập tức to ra, xung quanh chiếc đầu của ả mọc ra vô số cái đầu giống hệt nhau.
“Nhóc con, chịu chết đi!”
Vô số cái đầu lao về phía Tể Tể như những cơn cuồng phong, khi đến gần Tể Tể, tất cả những cái đầu ấy đều há to miệng ra, mùi tanh hôi từ những chiếc miệng lớn ấy toả ra khiến khuôn mặt nhỏ của Tể Tể phải tái đi.
Một trong những chiếc đầu quỷ kia bật cười lớn.
“Hoá ra cũng chỉ có như thế mà thôi!”
“Nuốt!”
Tể Tể: “…”
Bé thật sự rất chán ghét thứ quỷ quái hôi hám này, cho dù có là món ăn vặt cũng khiến bé cảm thấy ghê tởm.
Tể Tể nổi giận, chiếc miệng nhỏ xinh cũng từ từ hoá to ra, đồng thời lực hút cũng mạnh hơn.
Ả quỷ quái đang bật cười điên dại, chợt phát hiện ra, vô số cái đầu quỷ cũng không thể chịu được lực hút từ đứa nhóc nọ, đến cả cái đầu thật của ả cũng đang bị hút về phía cái miệng mở rộng tới vô hạn của con nhóc kia.
Quỷ quái nọ không khỏi kinh hãi, lại chuẩn bị dùng chiêu ve sầu thoát xác một lần nữa.