Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 544:

Tương Uyên miệng cười như lòng không cười, ra vẻ đáng thương, nói.

“Đây còn không phải là ơn đức năm xưa của Phong Đô Đại Đế hay sao?”

Minh Vương thản nhiên xua tay: “Đều không phải loài người như nhau, chăm sóc nhau cũng là chuyện nên làm thôi!”

Tương Uyên: “…”

Tương Uyên không khua môi múa mép nổi nửa, mà anh ta đi thẳng vào vấn đề, vừa có thể khiêu khích tên khốn kia mà lại vừa hả giận.

“Nếu Phong Đô Đại Đế đã tới đây để thăm con gái, vậy đứa con gái Minh Tể Tể của ngài đang ở ngay trong trang viên kia thôi. Lúc nãy bổn vương có lỡ tay, ra tay hơi nặng, không biết vết thương của con bé thế nào rồi.”

Quả nhiên mặt của Minh Vương đã biến sắc.

“Anh nói cái gì? Anh đả thương Tể Tể á? Anh chờ đó cho tôi!”

Minh Vương vừa mới dứt lời, cơ thể đã chợt lóe lên, hoá thành một làn sương đen bay thẳng tới trang viên nhà họ Hoắc.

Tương Uyên đứng trong rừng cây mà nhìn, trên mặt nở nụ cười xấu xa.

Sau đó anh ta bắt đầu đếm thầm trong lòng.

Ba!

Hai!

Một!

【 Tiểu Hải: Dựa vào việc nghịch di động, tôi đã tránh được một màn thật đáng sợ! 】

****7:

Tương Uyên muốn nhìn thấy cảnh Phong Đô Đại Đế bị chính con gái cưng của mình biến thẳng cóc ghẻ, anh ta nhướng mày, đầu không còn đau nữa, trái tim tan vỡ như được hàn gắn lại, anh ta lại trở về dáng vẻ của một vua cương thi cao ngạo, lạnh lùng.

Anh ta thong thả bước đi trong rừng cây, nhìn thì có vẻ chậm, nhưng kỳ thật cây cối phía sau lưng anh ta đang di chuyển với tốc độ mắt thường không thể thấy được.

Khi anh ta sắp ra khỏi khu rừng nhỏ, Minh Vương đã quay trở lại.

“Tên khốn nhà anh đang làm trò gì đấy?”

Tương Uyên đang chuẩn bị xem kịch vui bỗng đứng khựng lại, anh ta sửng sốt mất vài giây, rồi đột nhiên quay đầu lại.

Tên khốn Phong Đô Đại Đế vốn đã rúc đầu vào trong trang viên của nhà họ Hoắc đã trở lại, hiện đang đứng phía sau một gốc hoè lớn cách đó không xa, lẳng lặng nhìn vào anh ta.

Tương Uyên: “Không phải anh tới thăm con gái mình à?”

Minh Vương cười lạnh một tiếng: “Anh cho rằng bổn tọa cũng giống nhà anh, não chỉ đang trưng bày, cứ thế rúc đầu vào đó à? Anh đã biến thành cóc ghẻ, phải đập người vào thân cây mới biến trở lại được còn gì. Đây chắc là do con gái cưng của bổn tọa đang sử dụng sức mạnh hoàng quyền, còn anh thì bị trúng chiêu đúng không?”

Hô hấp của Tương Uyên dần trở nên nặng nề: “Vậy anh… Vì sao vừa rồi…”

Minh Vương thản nhiên nói: “Đương nhiên là muốn cho anh hy vọng, nếu không sao bổn tọa có thể làm anh thất vọng được chứ?”

Tương Uyên: “…”

Cái tên khốn kiếp này!

“Đi chết đi!”

Âm khí quanh người Tương Uyên lập tức dâng trào, khi Phong Đô Đại Đế đang chuẩn bị “chào hỏi” lại, ông bỗng nhận được tin cấp báo từ nhân viên ở Địa Phủ gửi tới, thông qua biển thần thức.

“Vương, ở biên giới phía Tây Nam có dị tượng, xin ngài nhanh chóng quay về!”

Minh Vương: “…”

Có được cơ hội đả kích tên cương thi thối tốt như thế này, Minh Vương thực sự không đành lòng từ bỏ đâu.

Nhưng Địa Phủ đã gửi tin khẩn tới, ông không thể không quay về.

Trước khi đi, Minh Vương cũng không quên đâm vào tim Tương Uyên một đao.

“Cương thi thối, nghe nói con trai anh tìm con gái tôi để nhổ răng! Lúc quay lại nhớ trả con bé chút phí nha khoa nhé!”

Tương Uyên nghiến răng nghiến lợi, con ngươi đã đỏ rực như máu: “Phong Đô Đại Đế!”

Lửa giận của anh ta dâng lên ngút trời, nhưng Minh Vương lại vung tay áo, đột nhiên biến mất trong bóng đêm vô tận.

Tương Uyên đang muốn xắn tay áo chuẩn bị đánh nhau: “…”

Tương Uyên ngửa đầu há miệng, anh ta không định hét lên, mà chỉ thở hổn hển vài lần để giải tỏa cơn giận trong lòng, sau đó hung hăng trừng vầng trăng lưỡi liềm trên bầu trời một cái.

Đôi mắt đỏ ngầu đó giống như tà linh giáng thế, nhiệt độ xung quanh người anh ta bỗng nhiên giảm xuống, khiến ngay cả dế trong rừng cũng không dám kêu lên.

Đúng lúc này, Tiểu Hải đi về phía này.

Khi nhìn thấy một bóng người mơ hồ, cậu ta còn tưởng rằng do mình nhìn nhầm.

“Thầy Tương, hoá ra anh ở chỗ này à.”

Tương Uyên: “…”

Nghe được giọng nói của thằng nhóc này, mặt Tương Uyên lập tức đen lại như đáy nồi.

Chính là tên loài người này đã dùng vợt cầu lông hất bay anh ta, sau đó để cho tên khốn Phong Đô Đại Đế vừa khéo nhìn thấy!

Thanh danh cả đời của anh ta!

Tiểu Hải không biết mô tê gì lại lần nữa lên tiếng: “Thầy Tương, vừa rồi tôi có hỏi qua nhân viên bảo vệ ở cửa trang viên kia, anh ta bảo anh đã tìm được cậu chủ nhỏ rồi ư? Chúc mừng, chúc mừng nhé.”

Sau khi nghe được tin tức về con trai mình, Tương Uyên lại lập tức thay đổi thái độ.

Không, không được, không được!

Anh ta không thể đánh chết tên loài người này được, dù sao người này cũng khá giỏi, lại còn làm việc cho anh ta nhiều năm qua, anh ta cũng có chút thân quen với cậu ta.

Nhưng anh ta cũng không dễ dàng tha thứ cho thằng nhóc này được.

Dám hất bay Tương Uyên anh ta ư…

Vệt đỏ tươi như máu ở đáy mắt của Tương Uyên đã biến mất, răng nanh hơi lộ ra ngoài cũng được thu trở lại, anh ta chậm rãi quay người lại, nhìn về phía Tiểu Hải.

“Cậu! Ở lại nơi này cho tôi, cậu phải dùng hết thảy mọi cách để đưa Tiểu Hoành trở lại bên tôi!”

Không đợi Tiểu Hải kịp đáp lại, Tương Uyên đã sải bước rời đi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free