Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 543:

Tiểu Hải thử đủ loại biện pháp để đuổi con cóc ghẻ do Tương Uyên biến thành. Con cóc này cũng thật là nóng nảy, kêu la không ngừng, lại rất thông minh, Tiểu Hải căn bản không thể đuổi hay đánh nó được.

Cuối cùng, bất đắc dĩ, Tiểu Hải đành phải chạy đến cốp xe để tìm một cây vợt cầu lông.

Thừa dịp con cóc kia quay lưng về phía cậu ta, Tiểu Hải đã dùng cây vợt ấy để đánh vào lưng cóc.

“Ộp ộp ộp!!!!”

Sau một tiếng “Phanh”, con cóc ghẻ kia bắn thẳng ra rừng cây ven đường.

Tiểu Hải cũng không quan tâm đến nghệ sĩ nhà mình đang ngồi trên xe lại chạy tới nơi nào, dù sao thì nghệ sĩ nhà cậu ta cũng bảo cậu ta đợi rồi, nên Tiểu Hải cứ ngồi cúi đầu nghịch điện thoại thôi.

Có lẽ là nghệ sĩ nhà cậu ta đã xuống xe đi đâu đó, rồi con cóc ghẻ kia cũng nhân lúc ấy mà nhảy lên xe chăng.

Vì thế, cậu ta vội vàng lấy khăn lông và nước khoáng ra lau xe.

Con cóc ghẻ Tương Uyên bị cây vợt cầu lông hất bay xa ít nhất 10 mét, đầu cóc đập thẳng vào thân cây, khiến anh ta đau tới mức suýt chút nữa ngất đi.

Nhưng cũng nhờ một hất từ cây gậy cầu lông kia, mà anh ta bị hất văng ra khỏi khu vực cấm nhìn trộm do Tể Tể xác định, cũng nhờ vậy mà anh ta đã biến trở lại hình dáng ban đầu.

Cũng đúng lúc này, Minh Vương cũng tới đây, vốn ông muốn xem dáng vẻ của nhóc cương thi trông ra sao. Thế nhưng nhìn đi, ông đã thấy cảnh gì thế này?

Không thể ngờ được, ông lại tận mắt thấy cảnh một con cóc ghẻ bị người ta hất văng ra xa.

Điều đáng kinh ngạc hơn nữa là, con cóc ghẻ bị đập văng vào thân cây xa 10 mét, sau đó lại biến ra tên mặt người lòng chó Tương Uyên kia.

Minh Vương: “… Phụt! Ha ha ha ha!”

“Ha ha ha ha!”

Minh Vương đẹp trai tựa như một vị thần, lại cười đến nỗi chảy cả nước mắt.

“Ha ha ha ha!”

“Ha ha ha!”

“Tương Uyên, mỗi lần xuất hiện anh đều không giống người bình thường thế! Hơn một ngàn năm trước là một người chẳng có lấy nổi manh áo rách, ngàn năm sau lại biến thành một con cóc ghẻ!”

“Ha ha ha ha!”

Đồng tử của Tương Uyên đã nhuốm đầy màu máu chỉ trong nháy mắt, chỉ sau vài giây ngắn ngủi, đôi mắt ấy đã biến thành màu đỏ rực đáng sợ của hoàng tộc cương thi.

Màu tóc đỏ rực lộ ra dưới ánh trăng càng trở nên nguy hiểm hơn, chiếc răng nanh trong miệng anh ta cũng lộ ra bên ngoài.

Anh ta ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, muốn hét lên mấy tiếng thật dài…

Minh Vương đang suy đoán xem Tương Uyên có nhận con thành công chưa, cho nên muốn thử anh ta một chút.

“Đến giờ này, hẳn là con trai của anh đã ngủ rồi nhỉ? Anh có chắc là mình muốn gầm lên mấy tiếng không?”

Ngay lúc Tương Uyên đang muốn ngửa mặt lên trời, giải tỏa bằng mấy tiếng hét ẩn chứa sức mạnh Hồng Hoang, anh ta lại nghĩ đến thái độ của con trai đối với mình, tay anh ta lúc này hoạt động còn nhanh hơn cả não, hai tay vội vàng giơ lên che miệng mình lại.

Roẹt một tiếng, răng nanh đâm vào lòng bàn tay của anh ta.

Tương Uyên nhìn lòng bàn tay bị đâm rách, nén lửa giận vô biên trong lòng, thu răng nanh lại, đôi bàn tay vừa bị đâm rách đã quay trở lại hình dạng ban đầu.

Minh Vương: “Phụt! Ha ha ha ha!”

Hoá ra cách tốt hơn cả việc khiến cương thi thối này không thể tìm thấy con trai của mình, là để cho anh ta tìm được con trai, nhưng con trai không thèm nhận lại anh ta!

Lệ khí cuồn cuộn quấn quanh người Tương Uyên, trông anh ta lúc này giống y như một sát thần khát máu, anh ta lạnh lùng nhìn người đang cười nhạo mình, Phong Đô Đại Đế

“Phong Đô Đại Đế!!!”

Minh Vương cười nhạo anh ta: “Lỗ tai của bổn tọa vẫn còn thính lắm, không cần nói lớn tiếng như vậy đâu.”

“Đúng rồi, đúng rồi, đúng rồi! Cũng nên nói lớn một chút. Dù sao thì vừa rồi tên cương thi nhà anh cũng bị một con người dùng vợt đánh cầu lông hất bay, người còn đập vào thân cây một cái, màng nhĩ hẳn là bị hỏng rồi. Màng nhĩ mới chưa mọc ra đúng không, bổn tọa hiểu mà!”

Tương Uyên tức giận đến nỗi mắt hổ trợn ngược lên, anh ta hận không thể ăn tươi nuốt sống tên Phong Đô Đại Đế đang cười nhạo mình.

Nhưng trong khoảnh khắc, anh ta lại chợt nghĩ tới một ý tưởng khá hay.

Cho dù hoàng quyền của Minh Vương hay Minh Tể Tể có được phân bổ như thế nào, khi Minh Tể Tể sử dụng tới sức mạnh thì kiểu gì bản thân con bé cũng phải chịu ảnh hưởng.

Điều gì sẽ xảy ra nếu Phong Đô Đại Đế nhập vào người Minh Tể Tể, để cho tên này lén quan sát tình hình tại trang viên nhà họ Hoắc đây?

Liệu có phải Phong Đô Đại Đế cũng biến thành cóc ghẻ hay không?

Tương Uyên cố gắng hết sức đè nén lửa giận trong lòng, nặn ra một nụ cười tươi như gặp bạn cũ.

Chỉ là dưới đáy mắt anh ta lại là một màu đỏ tươi, vừa trông đã thấy chẳng có ý tốt gì.

“Phong Đô Đại Đế đã suy yếu đến mức này, ấy vậy mà vẫn không quên tới nhân gian thăm con gái, thật đúng là một người cha tốt.”

Minh Vương mỉm cười thâm thuý: “Bổn tọa không những là một người cha tốt, mà bổn tọa còn tốt hơn tên cương thi thối nào đó, thân là cha ruột mà đến con trai cũng chẳng thèm nhận!”

Tương Uyên: “…”

Anh ta nhịn!

Không được tức giận!

Nếu không, anh ta sẽ không chờ được cảnh tên khốn Phong Đô Đại Đế này biến thành cóc ghẻ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free