Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 543

Nhớ đến sức mạnh cường hãn phi thường của người cha cương thi của anh Tiểu Tương, Tể Tể quyết đoán sử dụng tới sức mạnh của hoàng quyền.

Trong biển thần thức, bé sử dụng tới một loại ngôn ngữ khá khó hiểu.

“Tôi tuyên bố, tất cả những sinh vật không phải con người không được phép nhìn trộm tình hình trong trang viên, khi chưa có sự cho phép của tôi. Ai nhìn trộm sẽ thành…”

Nghĩ đến lời cha Minh Vương từng nói, mấy tên quỷ nghèo đến mức chết đi lại thành phúc, nên Tể Tể quyết định thay từ “con rùa nhỏ” mình vốn định nói.

( Tên khốn trong tiếng trung đọc là tiểu vương bát (小王八), từ này cũng có nghĩa là khác con rùa nhỏ. )

“Biến thành cóc ghẻ!”

Tương Uyên cúi đầu ảo não, dù được “mời” ra khỏi trang viên của nhà họ Hoắc, nhưng anh ta vẫn chưa đi xa, mà tiến tới chiếc xe đỗ cách trang viên của nhà họ Hoắc không xa.

Tiểu Hải vẫn ngồi ở ghế lái, chờ đợi anh ta.

Sau khi anh ta lên xe, Tiểu Hải chuẩn bị lái xe rời đi, Tương Uyên bỗng nhiên lên tiếng.

“Đợi đã!”

Tiểu Hải thấy nghệ sĩ của nhà mình như người mất hồn, cũng không dám nói gì nhiều, mà kiên nhẫn chờ đợi.

Tương Uyên nhắm mắt lại, lặng lẽ ngồi trong xe suy nghĩ về những chuyện khi mình còn sống.

Đang suy nghĩ, anh ta chợt nhớ đến hình ảnh con trai tủi thân mà bật khóc, trông đáng thương vô cùng, lòng anh ta lại như bị người ta đâm một nhát dao.

Nếu không thể mang con trai rời đi, vậy anh ta nhìn trộm một chút cũng không sao, nhỉ?

Tương Uyên hít một hơi thật sâu, đột nhiên trở nên hưng phấn trở lại.

Ngay khi ý nghĩ này vừa mới xuất hiện, khi ý thức Tương Uyên sắp sửa tới gần phòng ngủ của con trai, anh ta lại bỗng nhiên cảm nhận được sức mạnh đáng sợ của nhóc con Minh Tể Tể kia.

Anh ta còn chưa kịp thu hồi lại ý thức của mình, đã cảm nhận được sức mạnh của hoàng quyền mở ra, thân thể của anh ta không kịp phòng bị trước sự biến hoá bất ngờ ấy.

【 Đôi lời của tác giả: Tương “vô cùng oan” Uyên:… Đối xử với một ông bố già tìm con trai hơn cả ngàn năm như vậy, có thấy áy náy không?】

****6:

Nhìn thấy cơ thể mình đột nhiên co rút dưới sức mạnh không thể kiểm soát, thậm chí cơ thể cương thi bất khả chiến bại của Tương Uyên còn bắt đầu biến đổi.

(Bất khả chiến bại: Nguyên văn tác giả dùng từ 都斯巴达, có nghĩa là “Sparta” là thuật ngữ chỉ các chiến binh thiện chiến, dũng mạnh và tinh nhuệ nhất vào thời cổ đại. Các chiến binh phải trải qua quá trình huấn luyện vô cùng khắc khổ và theo kỷ luật trong quân đội để có một ý chí cứng rắn và mạnh mẽ.)

Anh ta cúi đầu nhìn xuống, xem mình đã biến thành thứ gì thế này?

Cái quái gì thế, đó là một con cóc có bốn chân.

Không!

Hình như không phải cóc bình thường, anh ta giơ một chân lên, dùng một tư thế vặn vẹo để tự sờ lên mặt mình một chút.

Mẹ kiếp, cảm giác trơn trượt khiến anh ta buồn nôn vô cùng.

Đặc biệt là làn da phồng lên, khiến khuôn mặt của anh ta không còn giống mặt nữa, làm Tương Uyên gần như suy sụp.

Không phải cóc bình thường!

Mà là một con cóc ghẻ ghê tởm!

Tương Uyên giận dữ gầm lên: “Minh Tể Tể!”

Nhưng âm thanh anh ta tạo ra lúc này chỉ còn là một loạt tiếng cóc kêu.

“Ộp ộp ộp!”

Tương Uyên: “…”

Tiểu Hải đang ngồi chờ mệnh lệnh mới của nghệ sĩ nhà mình: “…”

Cậu ta lo lắng nghệ sĩ nhà mình đang nổi nóng, cho nên không dám trực tiếp quay đầu lại nhìn.

Vì thế, cậu ta chỉ dám hơi ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua hàng ghế sau qua tấm gương chiếu hậu.

Cảnh tượng trước mắt khiến Tiểu Hải có chút ngơ ngác.

Hình như không thấy nghệ sĩ nhà cậu ta đâu nữa rồi.

Tiểu Hải bất chấp việc bị nghệ sĩ nhà mình phát hiện ra, mà nhanh chóng quay hẳn đầu nhìn lại.

Tương Uyên vừa lo vừa tức, thậm chí quên mất bản thân mới biến thành một con cóc ghẻ, tức giận nhảy dựng lên.

“Minh Tể Tể, ông đây sẽ diệt nhóc!”

Tiểu Hải nhìn thấy ở hàng ghế sau, không biết từ lúc nào đã có một con cóc ghẻ to gấp mấy lần những con cóc bình thường ngồi đó.

Con cóc kia không những to hơn con cóc bình thường mấy lần, mà hình như tính tình của nó cũng nóng nảy hơn nhiều.

Những con cóc bình thường khi nhìn thấy người có lẽ sẽ sợ hãi mà bỏ chạy, nhưng con cóc này lại có vẻ đặc biệt tức giận, nó không ngừng kêu ộp ộp, oạc oạc rất to, mà còn liên tục nhảy lên nhảy xuống ở hàng ghế sau.

Tiểu Hải sợ tới mức giật thót mình, vội vàng đẩy cửa xe nhảy xuống, chạy thẳng tới hàng ghế sau xe.

“Ai da, trời đất ạ, thứ kinh tởm như mày nhảy lên đây từ khi nào thế? Nếu để cho thầy Tương nhìn thấy, người làm trợ lý như tao sẽ xong đời đấy!”

Tương Uyên nhìn thấy Tiểu Hải bỗng nhiên làm ra một loạt hành động như vậy, không khỏi nổi giận mà kêu liên tục.

“Mau lái xe cho ông đây, đâm thẳng vào đó, ông đây muốn giết chết đứa nhỏ tà ác Minh Tể Tể kia!”

Những gì Tiểu Hải nghe được lại là: “Ộp, ộp ộp ộp ộp…”

Tiểu Hải vừa kêu la, vừa điên cuồng bắt lấy con cóc đang nhảy nhót ở trên hàng ghế sau.

“Ai da, con cóc này, sao mày lại nóng nảy như vậy chứ? Suýt nữa mày đã sánh kịp thầy Tương nhà tao rồi! Mau, mau, mau, lập tức đi ra ngoài đi, mày bẩn muốn chết! Chết tiệt! Nhìn mấy cái mụn trên người mày đi, ghê quá đi mất, lại còn chảy dịch trắng ra nữa!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free