Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 540:

Tương Uyên rất muốn chửi thề!

Nếu anh ta không tránh ra, chẳng lẽ bảo anh ta đứng yên đấy để tên bác sĩ loài người này đâm vào người, tiện ôm luôn anh ta vào lòng à?

Anh ta có thích đàn ông đâu?

Nhưng đối diện với đôi mắt to tròn chăm chú của con trai ruột, Tương Uyên thật khó để bày tỏ nỗi lòng của mình.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành không nói gì, chỉ dùng đôi mắt to tròn mà nhìn chằm chằm vào anh ta.

Tương Uyên cảm thấy trái tim sắt đá của mình đã vỡ tan thành từng mảnh.

Con trai à!

Cha con bị oan thật mà!

Tên bác sĩ loài người này đang cố gắng ăn vạ đấy!

Hoắc Trầm Lệnh từ trong phòng đi ra, cố nhịn cười mà nhìn một màn trước mặt này.

“Tể Tể, con dẫn anh Tiểu Tương lên chơi với các anh của con đi, để mọi chuyện ở đây cho cha xử lý.”

Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành đồng loạt nhìn về phía Hoắc Trầm Lệnh với ánh mắt lo lắng.

Lão cương thi – Tương Uyên: “…”

Quả nhiên, muốn tìm con trai phải tìm nhân lúc còn sớm, nhìn thử chuyện tốt của Phong Đô Đại Đế đã làm đi!

Tương Uyên tức giận đến nỗi nghiến răng nghiến lợi ken két.

Tể Tể vừa gật đầu xong, thì đột nhiên nghe thấy tiếng nghiền răng mà quay sang, sau đó cất giọng nói nói trẻ con tràn ngập nghi hoặc mà hỏi anh ta.

“Chú Tương thật xấu xa, có phải chú cũng muốn giống anh Tiểu Tương, cần nhờ Tể Tể nhổ răng hộ sao?”

Tương Uyên giận tới nỗi trợn trừng cả mắt.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành thấy thế, vội che chở cho Tể Tể, hung hăng trừng mắt ngược lại.

Tương Uyên nhất thời nản lòng, liên tục xin tha.

“Được, được, được, cha biết rồi, cha sai rồi, cha sẽ nhịn. Tiểu Hoành đừng giận cha, theo cha trở về nhà có được không?”

Bạn nhỏ Tương Tư Hoành kiên quyết lắc đầu.

“Không muốn!”

Hoắc Trầm Lệnh ho khan một tiếng, kéo Cố Thích Phong ngồi xuống ghế sô pha ở bên cạnh.

Cầm một tách trà, Cố Thích Phong vừa uống trà vừa nâng cằm lên quan sát tình hình.

Cố Thích Phong vốn đang tìm chỗ quan sát, lại vừa hay nghe được cuộc trò chuyện giữa hai cha con cương thi này, lập tức bật cười thành tiếng.

“Ha ha!”

Cha Tương - Người cha cương thi không hề có kinh nghiệm nuôi con bị con trai từ chối thẳng thừng không thương tiếc, lại còn bị người ta hóng chuyện: “…”

****5:

Khuôn mặt của Tương Uyên lúc đỏ lúc trắng, lát lại chuyển sang xanh, sắc mặt của anh ta phải nói là vô cùng kỳ diệu.

Cố Thích Phong vừa ngồi bên đỡ mặt xem “chương trình”, vừa kìm nén cơn đau, nước mắt sinh lý chảy dài trên mặt.

Tương Uyên: “…”

Tể Tể nghiêng đầu nhỏ, cố gắng ghé sát tai nhóc cương thi Tương Tư Hoành, nói nhỏ.

“Anh Tiểu Tương, anh có muốn quay về với cha cương thi của anh không?”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành sửng sốt một lúc, rồi quay lại nhìn về phía Tể Tể.

Một giây trước nhóc cương thi tóc đỏ còn hung dữ mà cự tuyệt ông lớn của giới cương thi, giây sau hai hàng nước mắt đã lưng tròng.

“Tể Tể, em… không cần… anh à?”

Tể Tể: “Hả?”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành vừa khóc, vừa vội vàng giải thích.

“Tể Tể, anh… anh không có doạ… những… bạn nhỏ khác, cũng không hề… để người khác… biết anh là… cương thi, anh… anh ngoan lắm.”

Tể Tể: “…”

Bé không có ý gì khác, bé chỉ hỏi một câu rất đơn giản thôi mà.

Tể Tể cũng có chút lo lắng: “Không đâu, không đâu. Anh Tiểu Tương, anh hiểu lầm Tể Tể rồi, Tể Tể không có có ý này. Chỉ là Tể Tể cảm thấy… Chú xấu xa là cha của anh, anh… anh về nhà cùng chú ấy, cũng… cũng rất bình thường.”

Tể Tể lo lắng đến mức lắp bắp.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành im lặng rơi nước mắt, giọng nói non nớt tràn ngập sự nghẹn ngào và nức nở.

“Không… Trở về! Bọn họ đều nói… cha… không thích anh, anh… không nên… tồn tại!”

Tể Tể khiếp sợ: “Sao thế?”

Tương Uyên vội giải thích theo bản năng: “Tiểu Hoành, hiểu lầm, hiểu lầm thôi, đều là hiểu lầm mà. Làm sao cha có thể cho rằng con không nên tồn tại chứ? Con là con trai duy nhất của cha mà.”

Khi còn tại thế, nhóc cương thi Tương Tư Hoành sinh sống trong hoàn cảnh rất phức tạp, mặc dù nhóc là tiểu điện hạ duy nhất trong phủ, nhưng vẫn không có được cuộc sống như ý.

Nhóc con ngẩng đầu lên, vừa tủi thân lại vừa đáng thương mà cất lời hỏi cha của mình.

“Là bởi vì, cha chỉ có… một đứa con trai, cho nên… con mới có thể… sống sót ư?”

Tương Uyên há hốc miệng: “Hả?”

Tuy rằng, nhóc cương thi Tương Tư Hoành đã mất được rất nhiều năm, nhưng những lời châm chọc của đám gia nô trong phủ, nhóc vẫn còn ghi nhớ trong lòng.

“Bởi vì… mẹ của Tiểu Tương… và cha… môn không đăng… hộ không đối, cho nên… khi Tiểu Tương được ba tuổi, mẹ mới bị người ta… hại chết!”

(Môn đăng hộ đối 门当户对: Hiểu theo nghĩa đen là từ ngoài cửa cho đến trong nhà đều tương xứng, nhằm thể hiện gia đình là bậc vương giả, quyền quý hay là thường dân. Sau từ này có nghĩa bóng là chỉ một cặp đôi có cùng địa vị, gia thế, xứng vai xứng vế, giống nhau về tập tục, lối sống.

Môn không đăng, hộ không đối ở đây có nghĩa là cha và mẹ của nhóc cương thi không cùng một giai cấp, vì thế mẹ của nhóc cương thi không được người ta tôn trọng và được đối xử bình đẳng với cha của nhóc cương thi.)

Kể từ khi được khai quật tới nay, cậu nhóc vẫn luôn muốn đi tìm cha, nhưng rồi lại không dám.

Nhóc sợ rằng cha sẽ giống như lời những người trong phủ hay nói, cha sẽ ghét bỏ xuất thân thấp hèn của mẹ, từ đó mà không cần nhóc.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free