Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 539:
“Con… không… nói lắp! Lúc còn… sống… không nói lắp!”
Tương Uyên: “…”
Tể Tể thấy tình cảnh này, bé vội vàng nhảy xuống khỏi vòng tay của cha nuôi, nắm lấy cánh tay của nhóc cương thi Tương Tư Hoành.
“Anh Tiểu Tương, không sao đâu, anh nói lắp cũng chẳng làm sao cả, Tể Tể và cha anh đều không quan tâm gì.”
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành dựa sát vào người Tể Tể, cử chỉ tin tưởng và dựa dẫm kia khiến Tương Uyên nhìn mà đau mắt hột.
Tim càng đau hơn!
Phong Đô Đại Đế đang cố ý đúng không?
Cố ý để con gái vàng ngọc của ông ta tìm được con trai anh trên nhân gian, dụ dỗ đứa con trai chưa từng trải sự đời của anh tin tưởng vào đứa nhóc này một cách vô điều kiện, đúng không?
Tương Uyên sốt ruột đến mức sắp bốc hỏa: “Tiểu Hoành, con đừng tin đứa nhóc Minh Tể Tể này, nhóc con này cũng giống hệt như người cha Minh Vương kia của nó, chẳng có lòng tốt gì đâu! Nếu không phải…”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành giữ chặt tay của Tể Tể, vòng qua Tương Uyên, cất đôi chân ngắn của mình mà bỏ chạy.
Tương Uyên: “…”
Hoắc Trầm Lệnh đang bàng quan quan sát hết thảy: “… Phụt!”
Tương Uyên: “…”
Đôi mắt của Tương Uyên dần chuyển thành máu đỏ tươi, cơ bắp ở khóe miệng run rẩy, gân xanh trên trán nổi lên, âm khí bốc lên quanh thân.
Anh ta chậm rãi đứng lên, phóng ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm về phía Hoắc Trầm Lệnh.
Hoắc Trầm Lệnh không nói gì, chỉ nhướng mày một cái, rồi lẳng lặng mỉm cười.
Tốc độ của ông cực nhanh, nếu không phải Tương Uyên có thị lực tốt, đến cả vua cương thi cũng không thể nhận ra sự khiêu khích trong nụ cười của Hoắc Trầm Lệnh.
Nụ cười khiêu khích đó khiến Tương Uyên vốn chỉ muốn dùng ánh mắt uy hiếp Hoắc Trầm Lệnh lập tức bùng nổ, anh ta hơi hé miệng để lộ ra những chiếc răng nanh dữ tợn đáng sợ.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành đang kéo tay Tể Tể chạy đi bỗng dưng cảm nhận được điều gì đó, nhóc thình lình quay đầu nhìn lại.
Cảm xúc của Tương Uyên đang dâng trào như núi lửa, lại vô tình bị con trai bắt được, anh ta gần như lập tức cứng đờ tại chỗ.
Tể Tể nhìn thấy cha nuôi của mình bị Tương Uyên bắt nạt, bé đã nhanh chóng chạy tới chắn trước mặt cha nuôi nhà mình.
Bé nhún đôi chân ngắn ngắn nhỏ nhỏ của mình lên, đá vào đầu gối của Tương Uyên một cái, rồi bé dùng ánh mắt nhỏ xinh mà nhìn anh ta một cách hung dữ.
“Cương thi xấu, chú muốn đánh nhau sao?”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành cũng đã chạy tới, nhóc dang rộng hai tay ra để che chở cho Tể Tể và cha nuôi Hoắc ở phía sau, giọng nói nhỏ nhẹ đầy thất vọng như ông cụ non.
“Cha… quả nhiên… xấu xa!”
Tương Uyên: “…”
Con trai à!
Tuy rằng cha ruột con là một cương thi già bất lão bất tử (không già không chết), nhưng không phải cương thi có tim sắt phổi đá đâu!
Lục phủ ngũ tạng của cha con đều bị đâm thành cái sàng rồi!
Tương Uyên thở dốc, anh ta hơi cúi đầu nhìn thẳng vào con trai mình, thằng nhóc đang cố ngẩng cái đầu nhỏ mà nhìn anh đầy căm tức, cảm giác như pháo hoa đang nổ trong đầu.
Hự!
Phanh!
Hự!
Phanh!
…
Hoắc Trầm Lệnh lại chọn đúng lúc này mà lên tiếng: “Xem ra anh không có việc gì rồi, một khi đã như vậy, mời anh về cho, chúng tôi không tiễn!”
Tương Uyên: “…”
Tương Uyên bỗng nhiên thấu hiểu sâu sắc cảm giác “tức tới nổ phổi” mà cư dân mạng hay nói tới rồi.
(“Tức tới nổ phổi” nguyên văn câu này là “肺都要气炸了”, đây là một câu thành ngữ mạng của giới trẻ trung Quốc, miêu tả một người đang cực kỳ tức giận, tới nỗi không thể kiềm chế được nữa rồi.)
Tức quá… Anh muốn quay về nằm trong quan tài, im lặng nằm đó!
Cố Thích Phong mới trở lại từ nhà vệ sinh, Tương Uyên đã bước ra khỏi phòng khách với khuôn mặt u ám và vô cảm.
Vì Cố Thích Phong chạy gấp nên trong lúc vô tình đã đâm phải người Tương Uyên.
Tương Uyên thở hổn hển, nhớ lại lúc nãy tên bác sĩ con người này còn lật mí mắt của mình lên xem, anh không khỏi quét đôi mắt đỏ ngầu lạnh lẽo của mình về phía Cố Thích Phong.
Lúc Cố Thích Phong chuẩn bị đụng phải người anh ta, Tương Uyên chán ghét né sang một bên.
Cố Thích Phong bỗng dưng bị một lão cương thi lườm, khiến anh ta sợ tới mức đổ mồ hôi hột sau lưng, sợ cổ mình sẽ bị cặp răng nanh của đối phương “va chạm”. Cố Thích Phong thấy mình thật xui xẻo mà.
Anh ta không đứng vững được nữa mà ngã xuống đất.
Là kiểu ngã cả người đập thẳng xuống đất ấy.
Cố Thích Phong đau đến nỗi kêu la oai oái.
“Đau, đau, đau! A…”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành mới nắm tay kéo Tể Tể đi chưa xa, mới chỉ chạy lên đến cầu thang tầng 2, nên khi nghe được động tĩnh đã vội quay đầu lại.
Vừa nghe thấy tiếng, Tương Uyên đang phóng ra khí tràng rộng 3 mét bỗng duỗi thẳng lưng theo bản năng, đứng thẳng, quay đầu nhìn con trai mình.
“Tiểu Hoành, thật sự không liên quan gì đến cha đâu.”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành và Tể Tể nhanh chóng quay người lại và chạy tới, chia ra hai bên để đỡ Cố Thích Phong đứng lên.
Cố Thích Phong nghe Tương Uyên phủ nhận trách nhiệm, bèn ôm mặt kêu la không ngừng.
Anh ta quan tâm gì tới tên vua cương thi kia chứ, hiện tại bên cạnh Cố Thích Phong, một bên là công chúa nhỏ của Địa Phủ, một bên là nhóc cương thi đáng yêu!
“Cái gì mà không liên quan tới anh hả? Nếu anh không tránh sang một bên, tôi có thể ngã không? Lại còn ngã đập cả mặt xuống đất chứ?”