Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 539

Nhóc cương thi tóc đỏ lập tức cảm thấy yên tâm hẳn, còn nhe răng cười với Tể Tể.

Nhưng bởi vì thiếu mất một bên răng nanh cương thi, nên khi cười còn bị lọt chút gió vào trong miệng.

“Cảm ơn Tể Tể!”

Tể Tể: “Không… cần cảm ơn.”

Cố Thích Phong vừa bị dọa sợ tới mức tái xanh mặt mày, mới lao ra ngoài phòng khách, vừa khéo lại nhìn thấy một màn này, anh ta đứng khựng lại, sợ rằng nếu mình tới gần tên cương thi to lớn đang nằm trên mặt đất kia, thì sẽ không giữ được cái mạng nhỏ này.

Cố Thích Phong sắp khóc tới nơi rồi.

“Tể Tể à, sao cháu lại không nói trước cho chú Cố một câu, người nằm bên trong kia chính là cha ruột của anh Tiểu Tương nhà cháu, hu hu hu…”

Tể Tể chớp chớp đôi mắt to tròn: “Không phải chú Cố đã biết đó là cha của anh Tiểu Tương sao?”

Hoắc Trầm Lệnh dựa lưng vào vách tường, ông đứng dưới ánh đèn, bả vai hơi run lên, trong giọng nói lộ rõ ý cười.

“Tể Tể nói đúng, không phải chính miệng cậu cũng nhận định đó là cha của Tiểu Tương rồi sao. Đối với Tể Tể mà nói, cha ruột là cha, cha nuôi cũng là cha mà, đúng không Tể Tể?”

Tể Tể tất nhiên phải gật đầu, nếu không bé sẽ mất cha nuôi ngay.

“Cha nói đúng! Cha ruột hay cha nuôi thì cũng đều là cha cả!”

Cố Thích Phong: “…”.

Đã bảo mà, một bệnh nhân bình thường đang nằm trên giường bệnh đột nhiên mở đôi mắt đỏ ngầu ra, trong miệng còn mọc ra cặp răng nanh nhọn hoắt xanh lè, lại đang vào nửa đêm nửa hôm, thử hỏi có đáng sợ hay không?

Cơ thể Cố Thích Phong run lên, anh ta quay đầu lại nhìn về phía Hoắc Trầm Lệnh đang vui vẻ hóng chuyện, dù giận mà không dám nói gì.

“Anh, anh, anh… Tôi vào phòng vệ sinh đây!”

Mẹ nó, suýt chút nữa thì tè cả ra quần rồi!

Anh ta còn chưa đủ mất mặt hay sao?

Khi đi ngang qua người Hoắc Trầm Lệnh, Cố Thích Phong còn to gan mà hung hăng liếc xéo Hoắc Trầm Lệnh một cái.

Hoắc Trầm Lệnh mặt mày vui vẻ: “Đi nhanh về nhanh, bệnh nhân đặc biệt của cậu lại ngất đi rồi, người ta vẫn đang cần cậu đấy.”

Cố Thích Phong: “…”

Hoắc Trầm Lệnh lại bổ sung thêm một câu: “Chúc mừng bác sĩ Cố, sau khi kết nối doanh nghiệp với Địa Phủ, cậu lại được hợp tác với cả giới cương thi!”

Cố Thích Phong: “…”

Cố Thích Phong kẹp chân, hùng hùng hổ hổ chạy như điên về hướng nhà vệ sinh.

Tể Tể thấy chú Cố của mình chạy như điên, lại trông cha nuôi nhà mình đang dựa tường hóng chuyện, rồi quay ra nhìn cha của anh Tiểu Tương đang nằm im thít trên mặt đất.

Thôi.

Cứ khiêng người lên giường trước rồi tính gì thì tính.

Tể Tể khom lưng, vòng một tay ôm lấy eo của Tương Uyên, bé vừa định khiêng người lên thì Tương Uyên lại đột nhiên mở đôi mắt màu đỏ tươi ra.

Khi nhìn thấy Tể Tể, anh vội bật lộn mèo đứng dậy.

Tốc độ của Tương Uyên cực nhanh, anh còn vô thức sờ sờ vào eo mình.

Tể Tể đột nhiên bị đẩy sang một bên: “Hả?”

Cha nuôi nhà họ Hoắc và nhóc cương thi tóc đỏ nhanh chóng chạy tới, một người bế Tể Tể lên, một người vội vàng xem xét tình hình của bé.

Cha nuôi Hoắc: “Tể Tể, sao rồi con?”

Nhóc cương thi tóc đỏ vội quay đầu lại nhìn về phía người cha cương thi của mình, giọng nói non nớt có xen lẫn giữa sợ hãi và sự lạnh lùng.

“Cha, thật xấu xa!”

Tương Uyên: “…”

Đứa nhóc Minh Tể Tể kia đến cả răng cương thi còn dám nhổ, động tác lại còn điêu luyện như thế, anh csợ con bé ấy sẽ nhân cơ hội anh đang ngủ mà nhổ nốt răng của mình thôi, được không!

****4:

Tương Uyên tủi thân!

Tương Uyên không dám nổi nóng!

Thậm chí Tương Uyên còn chẳng dám nói!

Anh đường đường là vua của một tộc, tuổi thọ sánh ngang với trời đất, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, lần đầu tiên anh cố gắng kìm nén tính tình nóng nảy của mình, thậm chí còn phải lấy lòng người khác.

“Tiểu Hoành, phụ vương, không… Kỳ thật cha không cố tình đâu.”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành căn bản không tin cha mình, hơn nữa, chứng cứ còn vô cùng xác thực, là do thằng nhóc nắm tận tay, day tận mặt.

Rốt cuộc, một đứa nhỏ mới bốn tuổi, đương nhiên nhóc vẫn tin tưởng vào những gì mình nhìn thấy hơn.

“Cha… hư!”

Tương Uyên: “…”

Tương Uyên còn chưa kịp nói gì, nhóc cương thi Tương Tư Hoành đã cất chất giọng non nớt lên để lên án anh ta.

“Cha… đâm vào Tể Tể! Lúc trước còn… đánh Tể Tể… Tể Tể… tốt, cho nên… cha… xấu!”

Tương Uyên vội giải thích theo bản năng: “Tiểu Hoành, cha con không có đánh, cha con mới là người bị hại mà!”

Tương Uyên vừa mới giải thích xong, bỗng nhiên nhận ra một vấn đề.

“Không đúng, Tiểu Hoành, con… sao con lại nói lắp rồi?”

Khi bọn họ còn sống trong phủ có người gửi thư tới cho anh, trong thư nói tiểu điện hạ vô cùng thông minh, mới hơn 2 tuổi đã bắt đầu ngâm nga thơ cổ, cũng không hề mắc tật nói lắp.

Tương Uyên không quan tâm đến bất cứ điều gì khác, vội vội vàng vàng ngồi xổm xuống trước mặt con trai.

“Tiểu Hoành, để cha xem miệng của con nào.”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành lắc lắc cái đầu nhỏ, trực tiếp chĩa gáy về phía anh ta.

“Cha… xin lỗi… Tể Tể đi, … con…. con… sẽ suy nghĩ xem… có cho cha… xem không!”

Tương Uyên: “…”

Không đợi Tương Uyên kịp nói gì, nhóc cương thi Tương Tư Hoành lại nói thêm một câu rất hung hãn, trong giọng nói non nớt còn xen lẫn sự bực bội.

Tuy nhiên, có vẻ như vì đối phương là cha ruột của mình, nên trong giọng nói hung hãn non nớt ấy lại có chút không được tự tin cho lắm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free