Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 537:
“Anh Tiểu Tương, anh thật sự không cần suy nghĩ lại sao? Hay là anh chờ thêm một chút nữa đi, chờ đến khi người cha cương thi của anh tỉnh lại, xem chú ấy có cách nào khác không?”
Gần đây nhóc cương thi tóc đỏ có thói quen giữ hàm răng nhỏ trắng nõn sạch sẽ, nên cậu nhóc không thể chờ thêm một giây nào nữa.
“Không… không đợi… Kéo… kéo đi.”
Tể Tể thở dài: “Được rồi.”
Bé nhìn lại bàn tay nho nhỏ của mình, thử kéo kéo một chút.
Mấy chiếc răng nanh vẫn chẳng sứt mẻ gì cả.
Bé lại thử bẻ một chút, nhưng chiếc răng nanh ấy vẫn nằm im chẳng nhúc nhích.
Tể Tể bỗng nhiên hiểu ra.
Không có sức mạnh, bé không thể nào giúp nhóc cương thi tóc đỏ nhổ răng nanh được.
Tể Tể quay đầu nhìn về phía cha nuôi đang ngồi ở bên cạnh: “Cha ơi, cha có muốn sang phòng bên cạnh giúp chú Cố trông chừng cha của anh Tiểu Tương hay không? Tể Tể sắp thu hồi sức mạnh, cha của anh Tiểu Tương sẽ lập tức biến thành cương thi đấy.”
Để chú Cố sợ hãi không hay đâu.
Hoắc Trầm Lệnh cười ha hả: “Được. Để cha qua đó nhìn xem, nếu Tể Tể cần cha giúp đỡ thì cứ gọi cha một tiếng nhé.”
Tể Tể mỉm cười đáng yêu: “Vâng cha, Tể Tể biết rồi ạ.”
Hoắc Trầm Lệnh rời đi trước, nhưng vẫn không nhịn được mà quay lại hỏi một câu:
“Tể Tể, chú Cố của con lúc này sẽ bị dọa chết à?”
Tể Tể vội lắc đầu theo bản năng: “Sao lại thế được? Cha Minh Vương từng nói rồi, chú Cố kiểu gì cũng sống được đến 80 hoặc 100 tuổi!”
Trong Sổ Sinh Tử có ghi lại tuổi thọ, chú Cố sẽ không bị doạ chết khiếp đâu.
Hoắc Trầm Lệnh nhịn cười, nhẹ nhàng xoa đầu của con gái nhỏ rồi rời đi.
Tể Tể bắt đầu thu hồi lại hoàn toàn sức mạnh hoàng quyền, nhóc cương thi tóc đỏ trước mặt bé quả nhiên đã biến về dáng vẻ mắt đỏ và răng nanh như lần đầu tiên mới vừa gặp.
Dù tóc cậu nhóc không dài ra, vẫn ngắn ngủn như vậy, chỉ là mái tóc ấy có màu đỏ vô cùng bắt mắt.
Nhóc cương thi tóc đỏ vội vàng lấy chiếc kìm Hoắc Trầm Lệnh đặt ở bên cạnh, đưa cho Tể Tể.
“Tể Tể, nhanh.”
Nhóc phải lấy lại hình ảnh sạch sẽ, ngăn nắp nhất tới gặp cha cương thi của mình, tuy rằng nhóc có thể bị cha mắng vì cắt tóc ngắn, nhưng hiện tại nhóc cương thi đang trong hình dạng cương thi, nên chắc vẫn chịu được mấy đòn.
Cương thi có bị đánh cũng không chết, cùng lắm thì nhóc chỉ phải nằm trong quan tài thêm mấy năm nữa thôi.
Hoặc có thể cha cương thi khi nhìn thấy dáng vẻ của nhóc sạch sẽ ngăn nắp, sẽ vì thế mà vui mừng nên không đánh nhóc nữa?
Nhưng với tính tình hung bạo của cha cương thi, thì điều đó dường như là không thể.
Cảm xúc của nhóc cương thi tóc đỏ thay đổi liên tục, cuối cùng nhóc vẫn quyết định thử một lần, nhóc cương thi không nhịn được mà nhỏ giọng thúc giục.
“Tể Tể, mau!”
Tể Tể vội vàng gật đầu: “Được rồi!”
Tể Tể nhặt chiếc kìm lớn lên, nhắm ngay vào một chiếc răng nanh của nhóc cương thi tóc đỏ, rồi kẹp lại.
Cùng lúc đó, giọng nói hung bạo và giận dữ của Tương Uyên bỗng truyền từ ngoài cửa vào.
“Minh Tể Tể, sao nhóc dám!”
Thanh âm này phát ra quá bất ngờ, khiến Tể Tể sợ tới mức hơi run lên một chút, vì thế bé chót dùng sức hơi mạnh, tạo ra một tiếng két két, một nửa chiếc răng nanh của nhóc cương thi tóc đỏ đã bị kéo gãy.
Tể Tể: “…”
Nhóc cương thi tóc đỏ: “…”
Tương Uyên vừa tỉnh lại đã đẩy bay một bác sĩ loài người để chạy sang phòng bên cạnh tìm con trai, nào ngờ lại thấy con trai mình đang bị nhổ răng: “…”
Tương Uyên chết lặng.
Nhìn thấy chiếc răng nanh chỉ còn một nửa của nhóc cương thi, anh có cảm giác như tim mình đập nhanh hơn rồi vỡ vụn.
Nhóc cương thi tóc đỏ là người đầu tiên lấy lại bình tĩnh, nhóc vội vàng xoay lưng về phía Tương Uyên, giữ chặt Tể Tể đang hoảng sợ, vội vàng nói.
“Tể Tể, mau!”
Tể Tể: “Hả?”
Nhóc cương thi tóc đỏ: “Mau, bẻ đi!”
Tể Tể: “À, được rồi.”
Tương Uyên: “…”
Tương Uyên không thể tin được hai mắt của mình, càng không thể tin được những gì mình đang nghe.
Mẹ nó, anh đã sống tại nhân gian này hơn ngàn năm nay, gặp qua biết bao nhiêu là cương thi, cương thi trẻ con cũng đã gặp rồi, nhưng anh chưa từng nhìn thấy một nhóc cương thi nào bảo người ta bẻ gãy răng cương thi của mình đi cả.
Đó là răng cương thi đấy!
Đó là biểu tượng của cả tộc cương thi đấy!
Đó cũng là biểu tượng của sức mạnh đấy!
Cứ thế… Bẻ đi à!
Tương Uyên chỉ cảm thấy một dòng máu nóng xông thẳng lên đỉnh đầu, anh vừa mới tỉnh lại chưa đến năm giây, nhưng lại bị cảnh tượng trước mắt kích động đến mức tầm mắt tối sầm.
Anh vẫn muốn giữ lại chút hình tượng.
Nói thế nào anh cũng là vua của một tộc!
Tật xấu động chút là té xỉu như con gái tuyệt đối không thể phát sinh trên người anh một lần nào nữa!
Thế nhưng…
Con trai anh thật quá đáng!
Cảm giác choáng váng, hai mắt tối sầm, nhưng Tương Uyên vẫn cố nghiến răng giãy giụa, trước khi lại ngã xuống ngất đi thêm một lần nữa.
Tể Tể: “…”
Nhóc cương thi tóc đỏ cực kỳ sợ hãi, thấy Tể Tể ngây ra, cậu nhóc vội vàng tự dùng kìm kẹp lấy chiếc răng cương thi khác của mình, rồi tóm lấy tay của Tể Tể, mượn sức từ tay bé để nhổ răng.
Tể Tể dùng chút sức theo bản năng, sau một tiếng rắc, một chiếc răng cương thi còn lại cũng gãy ra.