Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 536:
Mẹ nó, nếu không phải vì sống sót, thỏ đại gia nó đây sao phải hèn mọn đến mức này, chổng mông lên trời rồi còn không dám đánh rắm lấy một cái?
(╥╯^╰╥)
Thỏ Đen tăng ca làm việc hết cả đêm, lại còn phải trốn trốn né né đội trang trí do quản gia La gọi tới.
Đời thỏ khốn khổ, nói tới là muốn chảy nước mắt rồi!
Hoắc Trầm Lệnh nhìn thấy con trai và cháu trai mình hình như đã tỉnh lại, chuẩn bị đi ra, vội vàng bế Tể Tể lên, rồi gật đầu với Hoắc Trầm Huy một cái.
“Anh, chúng ta vào đi thôi.”
“Được!”
Hoắc Trầm Huy bế nhóc cương thi tóc đỏ cùng Hoắc Trầm Lệnh bế Tể Tể, rồi nhanh chóng bước về hướng phòng khách.
Mười phút sau, vào lúc 1 giờ sáng, Cố Thích Phong lái xe tới thẳng trang viên nhà họ Hoắc, rồi chạy một mạch tới phòng khách ở tầng một.
“Không phải chứ, đã hơn nửa đêm rồi, Trầm Lệnh, anh còn định gọi tôi tới ngủ cùng đấy à?”
Tể Tể vừa nghe thấy giọng của Cố Thích Phong, bé vội vàng chạy thẳng ra phòng khách.
“Chào buổi tối chú Cố, thực xin lỗi chú, đã tối thế này rồi còn quấy rầy chú nghỉ ngơi~~”
Cố Thích Phong: “…”
Làm sao anh ta có thể không biết xấu hổ mà lẩm bẩm không dứt với đứa nhỏ mềm mại và dễ thương như vậy đây?
Cố Thích Phong vội vàng bế Tể Tể lên: “Không sao đâu, không sao đâu, chú Cố hay thích thức đêm, vừa rồi chú chỉ nói đùa với cha con thôi.”
Hoắc Trầm Lệnh đi từ phòng bên cạnh ra, dùng nụ cười nửa có nửa không mà cảnh báo Cố Thích Phóng.
“Tình trạng của bệnh nhân rất đặc biệt, lát nữa nếu cậu không phát hiện ra điều gì bất thường, thì đừng chuyện bé xé ra to.
(Chuyện bé xé ra to: Nguyên văn tác giả dùng từ “đại kinh tiểu quái” 大惊小怪, cụm từ này có nghĩa là ngạc nhiên quá mức, la lối om sòm hoặc chuyện bé xé ra to.)
Cố Thích Phong: “…”
Lông tơ trên người anh ta bỗng nhiên dựng đứng hết lên mà không kiểm soát được.
Nhìn kỹ lại, Tể Tể vẫn ổn, vậy người bệnh đặc biệt kia không phải là Tể Tể.
Ngay khi anh ta vừa nghĩ đến nhóc cương thi tóc đỏ, thì nhóc cương thi tóc đỏ đã bước ra phòng khách, tốc độ của nó rất nhanh, còn vừa đi vừa loạng choạng, khiến Cố Thích Phong còn sợ nhóc cương thi này sẽ bị ngã mất.
Nhưng đến khi nhìn thấy những chiếc răng nanh dài màu xanh lục của nhóc cương thi tóc đỏ, Cố Thích Phong sợ tới mức nhảy lùi lại phía sau hai mét.
“Cái gì thế kia, Tiểu Tương, cái răng này của cháu…. Chú Cố thực sự không chữa nổi.”
Nhóc cương thi tóc đỏ: “…”
Tể Tể vội giải thích: “Không đúng, không đúng, chú Cố, chú hiểu lầm rồi. Người bệnh đặc biệt mà cha cháu nói không phải anh Tiểu Tương, mà là cha của anh Tiểu Tương cơ.
”
Cố Thích Phong kinh ngạc.
Hoắc Trầm Huy thì sao lại là người bệnh đặc biệt được chứ?
Lúc này Hoắc Thần Huy lại không có mặt ở đây, bởi vì tạo nên tiếng ồn ào không nhỏ, nhưng lúc ấy, tất cả mọi người tại trang viên đều bị năng lực của Tể Tể ngăn cách, cho nên anh em nhà họ Hoắc sau khi tỉnh lại đã phát hiện họ đang đứng trước bãi cỏ và vườn hoa. Sau khi phát hiện ra xung quanh bừa bộn hỗn loạn, đương nhiên họ cũng phải biết được nguyên nhân.
Hoắc Trầm Huy nghĩ, nếu Tương Uyên đã là cha ruột của Tiểu Tương, hiện tại đã hôn mê bất tỉnh, ông - với tư cách là người cha tạm thời của Tiểu Tương – cũng nên tránh mặt một chút, tránh để Tiểu Tương phải rơi vào thế khó xử, đồng thời giúp con trai và cháu trai giải quyết những nghi ngờ của bọn nhỏ.
Cố Thích Phong nói thầm: “Cha của Tiểu Tương thì có vấn đề gì được chứ? Mới tháng trước anh ta còn đến bệnh viện của mình kiểm tra sức khoẻ mà.”
Giọng nói của Cố Thích Phong rất nhỏ, mà hiện tại Tể Tể còn phong bế sức mạnh, cho nên không nghe được anh ta nói gì, cũng không biết được suy nghĩ của Cố Thích Phong, hơn nữa, bé cũng nghĩ rằng chú Cố đã biết cha của anh Tiểu Tương là cương thi rồi, vì thế bé cũng chẳng hề giải thích gì.
Tể Tể vẫn có chút lo lắng.
“Chú Cố, cha của anh Tiểu Tương đã hôn mê được một lúc rồi, tròng mắt còn trợn ngược cả lên, sau đó ngã đùng một cái, bất tỉnh luôn. Lúc này chú ấy còn là người bình thường nữa, liệu chú ấy có bị ngã hỏng đầu luôn rồi không?”
Cố Thích Phong chép chép miệng, có chút không thể tin được.
Tại sao nghe như thế nào, anh ta cũng thấy như Hoắc Trầm Huy bị chọc tức tới nỗi ngất đi nhỉ?
Cố Thích Phong chuẩn bị bế Tể Tể đi vào trong, Hoắc Trầm Lệnh lại đi tới và bế con gái khỏi tay anh ta.
“Cậu đi vào một mình đi, Tể Tể còn phải giúp anh Tiểu Tương của nó.”
Tể Tể suy nghĩ: “Đúng vậy, chú Cố cứ đi làm việc trước đi. Nếu khi cha của anh Tiểu Tương tỉnh lại mà không chịu hợp tác, chú có thể tìm Tể Tể và cha tới.”
Nhóc cương thi tóc đỏ bổ sung một câu: “Còn có… cháu!”
Cố Thích Phong: “… Được rồi.”
Cố Thích Phong bước từng bước, sao càng lúc càng cảm thấy người bệnh không phải là Hoắc Trầm Huy vậy?
(Đôi lời của tác giả: Cố Thích Phong: Lừa dối một người thực thà như tôi, các người có thấy xấu hổ không thế?)
****3:
Phòng nghỉ dành cho khách của nhà họ Hoắc rất rộng, Tương Uyên nằm trong phòng nghỉ dành cho khách, Hoắc Trầm Lệnh đã dặn quản gia La đưa một cái kìm tới, để ở bên ngoài phòng.
Trong phòng ngủ, Tể Tể chạm vào răng nanh của nhóc cương thi tóc đỏ.