Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 535:
Tể Tể gãi gãi đầu, rồi giơ bàn tay nho nhỏ mũm mĩm của mình lên, cố gắng giải thích.
“Cha ơi, chắc là vì trước đó Tể Tể đã đưa anh Tiểu Tương đi nhuộm lại màu tóc, còn thay đổi thể chất cương thi của anh ấy, cho nên chú Tương mới không nhận được ra con trai mình.”
Hoắc Trầm Lệnh không nói nên lời, có cha mẹ nhà ai lại xác nhận con mình qua màu tóc chứ? Tộc cương thi lại độc lạ như vậy sao?
****2:
Hoắc Trầm Lệnh cảm thấy con gái cưng của mình chẳng làm gì sai cả.
Bởi, xét cho cùng, nếu không thay đổi thể chất của nhóc cương thi tóc đỏ, vậy thì ở trong nhà trẻ, nhóc cương thi tóc đỏ chính là một quả bom hẹn giờ, không chừng ngày nào đó, quả bom ấy sẽ phát nổ.
“Không sao đâu, không sao đâu. Tể Tể làm vậy vì muốn tốt cho mọi người thôi, Dù sao Tể Tể cũng đâu biết người kia là cha của Tiểu Tương, đúng không?”
Tể Tể nghe vậy, nghĩ đó cũng đúng là sự thật.
Vì vậy bé không còn cảm thấy áy náy nữa, mà ngẩng đầu nhỏ của mình lên, ôm lấy cổ cha mình, rồi hôn lên mặt Hoắc Trầm Lệnh một cái bẹp.
“Cha ơi, Tể Tể thực sự không biết đây là cha của anh Tiểu Tương.”
Nhóc cương thi tóc đỏ ở bên cạnh lắp bắp nói: “Không trách … Tể Tể, đều là… đều là do anh… và…. và cha không tốt.”
Nói xong, vì sợ Hoắc Trầm Huy hiểu lầm, nhóc cương thi tóc đỏ vội vàng nói thêm.
“Cương thi… cha cương thi!”
Hoắc Trầm Huy vội xoa xoa cái đầu nhỏ của nhóc cương thi tóc đỏ, rồi lại quay sang nhìn về phía Tương Uyên đang nằm hôn mê bất tỉnh trên mặt đất.
Quản gia La cùng đội trưởng đội vệ sĩ vội vàng chạy tới.
“Ông chủ.”
Hoắc Trầm Lệnh nhìn về phía quản gia La, bình tĩnh nói: “Bảo Cố Thích Phong tới trang viên một chuyến.”
“Vâng, ông chủ.”
Hoắc Trầm Lệnh lại nhìn về phía đội trưởng đội vệ sĩ: “Anh tự mình tới cục cảnh sát một chuyến, nói với họ chỉ là hiểu lầm thôi.”
“Vâng, ông chủ.”
Bởi vì một lần nữa dùng sức mạnh của mình biến trở thành người bình thường, Tể Tể không tài nào nhấc nổi Tương Uyên đang nằm hôn mê trên mặt đất, bé đành nhìn về phía cha mình để cầu cứu.
“Cha ơi, chẳng lẽ chúng ta để chú Tương nằm luôn ở chỗ này sao?”
Hoắc Trầm Huy quay đầu nhìn về đám vệ sĩ phía sau với tâm trạng phức tạp.
“Bảo vài người tới nâng anh ta vào trong đi.”
“Vâng, ông hai Hoắc.”
Mấy vệ sĩ khiêng Tương Uyên vào trong.
Nhóc cương thi tóc đỏ vội nói lời cảm ơn: “Cảm ơn… cha… chú ba… Tể Tể.”
Hoắc Trầm Huy bế nhóc cương thi tóc đỏ lên, chợt nhận ra cơ thể nhóc không còn lạnh nữa.
“Tiểu Tương, cơ thể con…”
Nhóc cương thi tóc đỏ cười khúc khích: “Là… Tể Tể…giúp con.
”
Nói xong cậu nhóc lại mỉm cười với Hoắc Trầm Huy, cố gắng che giấu bộ răng cương thi của mình đi, nhưng mấy chiếc răng nhỏ vẫn bị lộ ra ngoài. Hoắc Trầm Huy sợ tới mức lảo đảo, nhưng trong lúc vô thức ông vẫn xoay người một cái, sợ mấy tên vệ sĩ chưa đi xa nhìn thấy sự khác thường của Tiểu Tương.
Nhóc cương thi tóc đỏ sợ hãi, vội vàng che cái miệng nhỏ của mình lại, chột dạ nói.
“Cha ơi… con… con không hề… cố ý.”
Hoắc Trầm Huy cảm thấy rất đau lòng: “Không có việc gì, không có việc gì, cha biết mà, Tiểu Tương không cần tự trách mình đâu.”
Một đứa trẻ mới có bốn tuổi, cho dù là một nhóc cương thi đi chăng nữa, nhưng lại hiểu chuyện như vậy, bảo một người làm cha như Hoắc Trầm Huy không đau lòng sao cho được?
Tể Tể vẫn còn nép mình trong lòng cha mình mà quan sát, bé còn nhẹ nhàng giải thích.
“Chú hai, anh Tiểu Tương bây giờ nhìn thì giống hệt chúng ta, chỉ là hàm răng bỗng mọc dài ra kia, chưa thể khôi phục như cũ ngay được.”
Trong tay bé vẫn đang xách tai thỏ của Thỏ Đen, bé băn khoăn không biết có nên đưa Thỏ Đen qua cho nhóc cương thi không.
“Anh Tiểu Tương, không thì anh cắn thử một miếng xem?”
Thỏ Đen vừa mới bị dọa sợ tới ngất xỉu, nay vừa tỉnh lại đã nghe thấy lời này, bốn chân của nó run lên, rồi lại hôn mê một lần nữa.
Tể Tể thấy vậy, cất chất giọng trẻ con để bổ sung thêm: “Anh Tiểu Tương, Thỏ Đen chỉ là ngất đi thôi, vẫn chưa chết, hẳn là không ảnh hưởng gì đến hiệu quả đâu.”
Thỏ Đen vừa mới ngất đi tỉnh lại: “…”
Thỏ Đen khóc lóc tới nỗi nước mắt nước mũi tèm nhem.
“Ô ô ô… Đại nhân nhỏ, tiểu nhân sai rồi, tiểu nhân không bao giờ bỏ chạy nữa, ô ô ô… Xin đại nhân nhỏ giơ cao đánh khẽ, đừng để cương thi kia cắn tiểu nhân, tiểu nhân không muốn hồn phi phách tán đâu!”
Nếu bị cương thi bình thường cắn trúng, một yêu quái mấy trăm năm tuổi như nó sẽ chẳng thèm chớp mắt lấy một cái.
Nhưng nhóc cương thi tóc đỏ kia lại là con của Tương Uyên, mẹ kiếp, kia là đời sau của vua cương thi đấy!
Nếu… Nếu chẳng may, không cẩn thận bị cắn trúng một miếng, thì mẹ nó không còn gì để nói nữa, đừng nhắc tới kiếp này, đến kiếp sau, kiếp sau nữa nó cũng chẳng còn đâu.
Thỏ Đen khóc đến rối tinh rối mù, kêu ô ô ô không ngừng.
Hoắc Trầm Lệnh nghe được tiếng khóc mà nhíu mày, bèn kéo Thỏ Đen ra khỏi tay của con gái cưng, giơ lên một chút rồi ném thẳng vào một bụi hoa cách xa đó.
“Trước khi trời sáng, phải khôi phục nơi này y như ban đầu! Không được để đám quản gia La phát hiện ra mày có gì khác thường!”
Thỏ Đen đầm cắm vào bụi hoa, mông chổng lên trời: “…”