Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 534:
Nhóc cương thi tóc đỏ càng sợ hãi hơn.
Tể Tể cũng cảm nhận được, vội vàng cất chất giọng ngọt ngào của trẻ con an ủi nhóc.
“Anh Tiểu Tương đừng sợ, bây giờ chú ấy đã là người thường, không đánh lại chúng ta đâu! Đây cũng là địa bàn của chúng ta mà!”
Bởi vì sử dụng sức mạnh của hoàng quyền, nên tất cả sức mạnh trước đó Tể Tể phóng ra đều đã biến mất, những người trong trang viên trước đó bị ảnh hưởng bởi sức mạnh của bé nay đều đã hồi phục lại.
Người bảo vệ đang đang nằm trên bàn đột nhiên ngồi thẳng dậy, đôi mắt anh ta lập tức khôi phục sự tỉnh táo, người này không chút do dự mà ấn nút chuông cảnh báo trong toàn bộ trang viên.
Khi chuông báo động vang lên, toàn bộ đội vệ sĩ trong trang viên đều được điều động cùng một lúc.
Hoắc Trầm Lệnh đang nằm bất tỉnh trong phòng sách đột nhiên bừng tỉnh, nhanh chóng đến bên cửa sổ nhìn xuống, nhìn thấy thấp thoáng bóng dáng hai đứa nhỏ trên bãi cỏ trước trang viên
Hoắc Trầm Lệnh xoay người chạy ra ngoài.
Hoắc Trầm Huy đang ghé đầu vào vô lăng ngủ cũng lập tức bừng tỉnh, vô thức nhìn ra ngoài xe.
Khi nhìn thấy Tể Tể và Tiểu Tương đang đứng trước mặt Tương Uyên, ông cũng nhanh chóng đẩy cửa xe chạy ra.
“Tương Uyên, anh điên rồi sao? Nửa đêm nửa hôm đột nhập vào nhà dân thì thôi đi, lại còn muốn động tay động chân với hai đứa nhỏ nhà chúng tôi đấy à?”
Trước mặt con trai của mình, Tương Uyên vẫn cố giữ kiên nhẫn, ít ra anh vẫn cố chịu đựng và kìm nén bản tính nóng nảy, bạo ngược lại.
Nhưng đối mặt với Hoắc Trầm Huy thì không, lửa giận trong người anh đã bốc lên.
“Sao hả! Tôi đột nhập nhà dân sao? Tôi còn chưa nhắc tới chuyện nhà họ Hoắc các người đang giấu con trai tôi đâu!”
Hoắc Trầm Huy ngây mặt ra, nhưng điều đó cũng không ngăn cản được ông.
“Anh đóng phim nhiều quá, nên trông ai cũng giống con trai mình phải không? Mấy đứa nhỏ nhà chúng tôi đều mang dòng máu của nhà họ Hoắc đấy, có liên quan gì với Tương Uyên anh hả?”
Tương Uyên tức giận rồi!
Anh quả thật muốn đánh ra một chưởng âm phong, thổi văng tên loài người này đến tận Thái Bình Dương cho cá rỉa.
Con trai đang ở ngay trước mặt anh đây, nhưng dù họ đã gặp nhau vài lần, mà anh lại không nhận ra bởi khí tức cương thi của đứa nhỏ đã bị giấu đi.
À, tóc của đứa nhỏ còn bị nhuộm đen nữa!
Anh đã bảo mà, con trai anh vốn có tóc màu đỏ mới đúng!
Nhưng con trai đang đứng trước mặt anh bây giờ lại trở thành một đứa nhóc bình thường có tóc màu đen!
Gân xanh trên trán của Tương Uyên nhảy lên thình thịch: “Vì ngăn tôi tìm ra con trai, nhà họ Hoắc các người thế mà còn nhuộm tóc nó từ màu đỏ thành màu đen, các người thật đáng chết!”
Hoắc Trầm Huy vô thức liếc mắt nhìn sang phía nhóc cương thi tóc đỏ.
Nhóc cương thi tóc đỏ cũng quay sang nhìn ông, nhẹ giọng gọi một câu:
“Cha ơi~”
Hoắc Trầm Huy vội vàng đáp: “Ơi.”
Tể Tể cũng gọi một câu: “Chú hai.”
Hoắc Trầm Huy mỉm cười gật đầu, sau đó ngồi xổm xuống, bế hai đứa nhỏ lên.
Tương Uyên: “…”
Tương Uyên có cảm giác như mình mới bị người ta đấm thẳng một quyền thật mạnh vào mặt, cú đấm này xoẹt qua khiến trong mắt anh hiện cả một bầu trời sao, đầu váng mắt hoa, như là bản thân anh mới xuất hiện ảo giác bậy.
Con trai của anh ta, gọi người đàn ông kia là cha!
Không, không, không!
Nhất định là anh đã gặp ảo giác!
Tương Uyên vội lắc đầu theo bản năng, thậm chí còn nhắm luôn mắt lại.
Nhưng anh vừa mới mở mắt ra, vẫn thấy con trai ngoan của mình đang được Hoắc Trầm Huy bế, đứa nhỏ còn dùng ánh mắt lo lắng xen lẫn sợ hãi nhìn mình.
Tương Uyên: “…”
Hơi thở nghẹn lại trong cổ họng, không biết nên đi lên hay đi xuống mới tốt.
Bởi vì lúc này anh đã là người thường, tất cả sức mạnh vượt trội đều đã biến mất. Tương Uyên cảm thấy hô hấp không thông, gương mặt tái nhợt của anh lúc trắng lúc đỏ.
Sau đó anh ta trợn trắng mắt, ngã thẳng xuống đất.
Tể Tể: “Hả?”
Nhóc cương thi tóc đỏ: “Cha ơi?”
Nhóc cương thi tóc đỏ thấy thế, vội chui ra khỏi lồng ngực của Hoắc Trầm Huy, nhanh chóng chạy tới đỡ Tương Uyên.
Nhưng cơ thể Tương Uyên cao lớn, nhóc cương thi tóc đỏ lúc này lại là người thường, nên dù nhóc đã cố chạy nhanh rồi mà vẫn chậm một bước.
Tương Uyên ngã nhào xuống đất, tạo nên tiếng động.
Hoắc Trầm Huy: “???”
Hoắc Trầm Lệnh cũng chạy tới nơi.
Ông vội vàng ôm lấy Tể Tể, nhìn về phía Hoắc Trầm Huy.
“Chuyện gì thế này?”
Hoắc Trầm Huy chỉ chỉ vào Tương Uyên đang nằm bất tỉnh trên mặt đất, sau đó lại nhìn nhóc cương thi tóc đỏ đang quỳ bên cạnh Tương Uyên, rồi cất giọng trả lời.
“À thì… cha ruột của Tiểu Tương tới rồi.”
Hoắc Trầm Lệnh: “Cha ruột của Tiểu Tương ư?”
Ánh mắt của Hoắc Trầm Lệnh lại lần nữa rơi vào Tương Uyên đang nằm bất tỉnh trên mặt đất, trong mắt hiện lên một tia khó tin, đôi mắt đen sâu thẳm nhanh chóng quay sang phía phía nhóc cương thi tóc đỏ.
“Tiểu Tương, đó là cha ruột của cháu à?”
Nhóc cương thi tóc đỏ có chút ngơ ngác, rồi gật đầu.
“Vâng… Đúng vậy.”
Hoắc Trầm Lệnh khiếp sợ: “Vậy tại sao trước đó cháu lại không nhận cha?”
Nhóc cương thi tóc đỏ xấu hổ.
“Bởi vì… cháu… không cảm nhận được… khí tức… của cha.”
Trước đó nhóc cũng đã từng cảm nhận được khí tức của cha tại công ty của chú út, nhưng rất nhanh khí tức ấy đã biết mất, khiến nhóc cương thi còn tưởng đó là ảo giác.