Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 533:

Miệng anh ta hơi há ra, trên mặt đều là vẻ không dám tin tưởng.

“Tiểu Hoành?”

Đây mẹ nó thế mà là con trai của anh ta?

A a a a!

Tương Uyên đang hóa đá và trong trạng hốt hoảng không dám tin, bị con trai đã tìm hơn ngàn năm xông qua đụng bay.

Một tiếng ‘bịch’ vang lên, tòa lâu đài trang trí màu trắng được quản gia La cho người bày biện trước đó bị đập cho nát bấy.

Đừng nói cương thi vốn không có cảm giác đau, mà dù có thì Tương Uyên cũng không có chút cảm giác nào.

“Ha ha ha! Con trai!”

“Ha ha ha! Ông đây tìm được con trai rồi! Ha ha ha ha...’’

“Ha ha ha...”

Lúc nhóc cương thi tóc đỏ xông qua một lần nữa, lần này Tương Uyên không che giấu bản chất cương thi của mình nữa.

Dưới ánh trăng cuồn cuộn gió lạnh, chỉ trong chớp mắt, mái tóc đen nhánh của anh ta cũng biến thành mái tóc đỏ chói mắt, đôi con mắt đen như mực cũng biên thành màu đỏ tươi mà chỉ vua cương thi mới có.

“Gào!!!”

Nhóc cương thi tóc đỏ đang định tấn công anh ta lần nữa: “...”

Hơi thở quen thuộc tới không thể quen thuộc hơn nữa trong ván quan tài gần ngay trước mặt, đôi mắt màu đỏ tươi của nhóc cương thi tóc đỏ trợn tới to nhất.

“Cha?”

Tể Tể nhân cơ hội này sử dụng sức mạnh hoàng quyền.

“Tôi tuyên bố, trừ tôi ra, trong phạm vi sức mạnh của tôi, tất cả những thứ không phải người đều biến thành người bình thường!”

Tể Tể nhìn một lát, Tương Uyên và nhóc cương thi tóc đỏ vẫn mang dáng vẻ cương thi như cũ.”

Tể Tể: “...”

Tương Uyên lạnh lùng nhìn qua, nhóc cương thi tóc đỏ vô thức nhảy lên tại chỗ, ôm lấy cổ anh ta.

Tương Uyên vô thức đưa tay ra đỡ lấy.

Tể Tể vội vàng lên tiếng: “Tôi tuyên bố, trong phạm vi sức mạnh của tôi, , tất cả những thứ không phải người đều biến thành người bình thường!”

Sức mạnh hoàng quyền tràn ra, các đặc trưng cương thi của Tương Uyên và nhóc cương thi tóc đỏ đều biến mất toàn bộ, biến thành dáng vẻ người bình thường trước khi hóa cương thi.

Tương Uyên: “...”

****1:

Tương Uyên ôm lấy Tương Tư Hoành, cảm nhận được sức mạnh của mình một lần nữa bị hoàng quyền uy hiếp, sắc mặt anh ta tối sầm lại với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được.

Nhóc cương thi tóc đỏ thấy mình đã quay trở lại hình dáng ban đầu, nhưng cặp răng nanh của nó vẫn còn quá dài, cậu nhóc vội vàng thoát khỏi vòng tay của Tương Uyên, chạy về phía Tể Tể.

“Tể Tể, a!”

Tương Uyên vội vàng đuổi theo.

“Con à!”

Nhóc cương thi tóc đỏ chỉ quay đầu liếc nhìn anh ta một cái rồi lại quay đi, lắp bắp, lo lắng nói.

“Tể Tể, nhổ… nhổ!”

Những chiếc răng nanh vừa mới mọc ra của nhóc cương thi không chỉ vô cùng sắc nhọn, thậm chí còn được phủ một lớp ánh xanh do độc cương thi tạo thành, thoạt nhìn trông vô cùng đáng sợ.

Nhóc cương thi tóc đỏ đã sớm quen với hàm răng trắng nõn sạch sẽ, nên bây giờ nó đang sợ hãi muốn chết.

Tể Tể nhìn quanh, tìm kiếm khắp nơi.

“Anh Tiểu Tương, hiện giờ Tể Tể không có cái kìm nào đâu.”

Nhóc cương thi tóc đỏ vội vàng kéo bé chạy về phía phòng khách.

Tương Uyên: “…”

Không phải chứ!

Con trai à, cha ruột con đang ở đây này!

Còn kia là người truyền thừa của Phong Đô Đại Đế, là kẻ thù truyền kiếp của cha đấy!

Tương Uyên sốt ruột tới nỗi vội vàng gọi tên của nhóc cương thi tóc đỏ.

“Tương Tư Hoành!”

Bước chân của Nhóc cương thi tóc đỏ bỗng cứng đờ, nhưng nhóc vẫn không dám quay đầu lại.

Bởi vì cậu nhóc chắc chắn mình chưa từng gặp qua người cha cương thi của mình bao giờ, cho nên hiện giờ nhóc cương thi tóc đỏ càng sợ hãi khi nhìn thấy người cha cương thi này.

Tóc của nhóc còn chưa mọc lại đâu!

Cơ thể và da tóc là cha mẹ ban cho, trong lời mẹ nhóc, người cha to lớn canh giữ ở biên cương của cậu là một người có tính tình hung bạo, hay đánh đập con cái, nhóc cương thi tóc đỏ càng sợ người này hơn.

“Tể Tể!!!”

Nhóc cương thi tóc đỏ vội vàng nắm lấy tay của Tể Tể, muốn cố gắng trốn ra phía sau lưng Tể Tể.

Chỉ là cậu nhóc chợt nhớ ra Tể Tể mới ba tuổi rưỡi mà thôi, còn mình tốt xấu gì cũng đã bốn tuổi rồi, nên nhóc cương thi nhanh chóng bước ra, đứng ưỡn ngực chắn trước người Tể Tể.

“Ông… Ông… đừng có… lại đây!”

Nói xong nhóc cương thi nhe răng ra, hòng dùng cặp răng nanh hơi lớn của mình để đe doạ Tương Uyên.

Tương Uyên: “…”

Tương Uyên cảm thấy như mình không khác gì một người say rượu ngàn năm chưa tỉnh, mới tìm ra đứa con trai cưng, còn chưa kịp bảo vệ nó, đã bị giáng một cái tát vô hình lên mặt, vừa rát vừa đau.

Anh ta vốn là người có tính khí thất thường đấy

Không, không, không!

Anh ta cần phải kiềm chế bản thân!

Hãy nhìn đôi mắt nho nhỏ tràn ngập sự cảnh giác và phòng bị của con trai đi!

Nếu anh nổi nóng sẽ doạ con trai sợ hãi mà bỏ chạy mất.

Tương Uyên cố gắng kéo khóe miệng lên, tạo ra một nụ cười mà anh tự cho là dịu dàng và thân thiện nhất.

“Tiểu Hoành a ~ chú đây là phụ vương của con… à cha con.”

Nhưng quanh năm gương mặt của anh vẫn luôn nhăn nhó, lại thêm dáng người to lớn, cho dù có cố tình mỉm cười nhưng vẫn thật vụng về, ngay cả kỹ năng diễn xuất của ảnh đế lúc này cũng không thể thể cứu vãn được nét mặt cứng đờ của anh được.

(Ảnh đế 影帝: người đoạt giải vai nam chính xuất sắc nhất trong một bộ phim thông qua một liên hoan phim nào đó, là biểu tượng của sự xuất sắc trong nghệ thuật diễn xuất. Đây cũng là giải thưởng tôn vinh các diễn viên nam có tài năng xuất sắc và đã thể hiện vai diễn ấn tượng nhất.)

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free