Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 532:

Hoặc là, sức mạnh đang được cộng hưởng?

Vậy chẳng phải có nghĩa là, khi Minh Tể Tể sử dụng sức mạnh hoàng quyền tuyệt đối, Phong Đô Đại Đế sẽ suy yếu đi sao?

Nhìn thì như anh ta đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng thực tế mới chỉ qua một cái chớp mắt.

Vừa nghĩ tới có thể Phong Đô Đại Đế đang yếu đi, cáu giận và lệ khí trên dưới toàn thân của Tương Uyên đều tiêu tan hết, sau đó lộ ra sự vui vẻ không chút che giấu.

Ha!

Đợi anh ta tìm được con trai rồi, anh ta nhất định sẽ tới điện Minh Vương xem thử tên chó Phong Đô Đại Đế kia đang thế nào.

Khi đó gây trở ngại anh ta tìm con trai, bây giờ gặp báo ứng rồi.

Vì vậy lúc này, khi Tương Uyên nhìn Minh Tể Tể đã không còn tức giận như trước nữa, ngược lại anh ta còn có ý nghĩ chọc nhóc con này chơi chơi.

Có thể sửa được Sổ Sinh Tử, giỏi lắm.

Tương Uyên cong môi cười một tiếng, nụ cười đó phải gọi là rất thiếu đòn.

“Không chết được à? Vậy đúng là khó giải quyết đấy!”

Nhìn vẻ mặt tự hào của Minh Tể Tể, Tương Uyên bắt đầu nổi lên ý nghĩ xấu.

“Nhưng ông đây có thể cắn chết bọn họ, trực tiếp biến bọn họ thành cương thi, gia nhập vào gia tộc cương thi của chúng ta!”

Tể Tể: “...”

Nhìn nhóc con này tức giận tới đôi mắt trợn tròn, gương mặt bánh bao cũng vì quai hàm phồng lên mà tròn xoe, Tương Uyên không nhịn được bật cười lớn.

“Ha ha ha ha!”

“Ha ha ha!”

“Ha ha ha... á...”

Không biết từ lúc nào nhóc cương thi tóc đỏ đã tới sau lưng anh ta, trong tay cầm một cái ống nước, mở van ra rồi phun thẳng về phía anh ta.

Tương Uyên đang cười không chút phòng bị lập tức biến thành ướt như chuột lột.

Tương Uyên: “...”

Lần này đổi lại thành Tể Tể cười ha ha.

Tiếng cười của nhóc con này non nớt, phải gọi là vô cùng vui thích.

“Ha ha ha... ha ha ha... cho chú bắt nạt Tể Tể, biến thành chuột lột rồi! Ha ha ha... ha ha ha...”

“Anh Tiểu Tương giỏi quá! Anh Tiểu Tương cố lên!”

Tể Tể vừa hô cổ vũ vừa chạy qua giúp đỡ.

Tương Uyên bị dòng nước phun mạnh vào: “...”

“Nhóc đáng ghét này!”

Tương Uyên nói xong, Tể Tể vô thức muốn sử dụng sức mạnh hoàng quyền, nhưng Tương Uyên đã từng bị gài một lần rồi nên đã cẩn thận đề phòng chiêu này của nhóc từ lâu.

Anh ta vẫn che giấu thân phận cương thi, uy áp mạnh mẽ mang theo âm khí đáng sợ tràn ra quanh thân anh ta, ép thẳng tới chỗ Minh Tể Tể.

Tể Tể nhận ra được Tương Uyên biết bé đang làm cái gì, quá trình sử dụng sức mạnh bị cắt ngang, sau đó bé vội vàng tránh ra.

“Tể Tể!”

Nhóc cương thi tóc đỏ vừa thấy vậy lập tức lộ ra răng cương thi.

Nó ngẩng đầu lên, điên cuồng gào thét với bầu trời đêm.

“Gào!!!!”

Giây phút đó, đặc trưng thuộc về vương tộc của tộc cương thi hiện ra rõ ràng.

Mái tóc ngắn vốn màu đen nhánh biến thành một mái tóc đỏ, đỏ tới phát sáng trong bầu trời đêm, đỏ chói mắt giống như máu tươi, kết hợp với gương mặt trắng nhợt xanh trắng giống như người chết, đặc trưng không thuộc về con người hiện ra rõ ràng.

Nó gầy gò, nhưng đôi con mắt màu đỏ tươi u ám khát máu lại khóa chặt vào Tương Uyên.

Răng cương thi trong miệng hơi dài ra, nó gào lên một tiếng hung ác rồi xông thẳng về phía Tương Uyên.

Tương Uyên: “...”

Thỏ Đen đang làm tượng đá ở đằng xa: “...”

Con bà nó, cương thi cha và cương thi con gặp nhau rồi!

Gặp nhau rồi!

Nó lừa lấy ván quan tài của cương thi con, nó xong đời rồi!

Hai chân Thỏ Đen run rẩy, xông vào trong bồn hoa bên cạnh, chạy nhanh đi giống như lửa đã sắp cháy tới nơi.

Lúc này không chạy thì còn đợi tới lúc nào chứ?

Cơ hội của nó tới rồi!

Thỏ Đen bỏ chạy một cách điên cuồng!

Tể Tể: “...”

Cho dù tất cả những người bình thường trong trang viên đều đã chìm vào giấc ngủ dưới sức mạnh của bé, nhưng Tể Tể vẫn lo lắng bị người khác nhìn thấy, thế là bé nhanh chóng nhìn quanh trang viên một lượt

Không có ai.

Vậy nên Thỏ Đen đang chạy trốn hiện lên vô cùng rõ ràng.

Cánh tay nhỏ của Tể Tể kéo dài ra vô hạn, chặn một cách chính xác ở trước mặt Thỏ Đen đang bỏ chạy.

Giống như một ngọn núi nhỏ đột nhiên rơi xuống từ trên trời, không đợi Thỏ Đen phản ứng lại, nó đã bị bàn tay nhỏ của Tể Tể tóm lại, sau đó bị cầm lấy cổ, xách trở về giữa chiến trường.

“Anh Tiểu Tương, cho anh nè! Mau uống máu thỏ đi!”

Tể Tể cảm thấy mặc dù nhóc cương thi tóc đỏ không hút máu người, nhưng chỉ dựa vào phơi ánh trăng thì nhất định sẽ tăng trưởng rất chậm.

Thỏ Đen là yêu quái, bị cương thi hút một ngụm máu cũng không chết được, mà với cương thi thì máu rất bổ dưỡng.

Thỏ Đen: “...”

Thỏ Đen nhìn răng nanh cương thi gần trong gang tắc, chiếc răng âm u lạnh lẽo còn mang theo cả âm khí đó giống như là hai lưỡi dao sắc bén, có thể lập tức đâm rách cổ họng của nó.

Thỏ Đen: “...”

Hai mắt Thỏ Đen trợn trắng, bị dọa cho hôn mê.

Tể Tể: “... Ơ?”

Nhóc cương thi tóc đỏ đang dùng hết tất cả sức mạnh ép thẳng tới Tương Uyên một cách hung mãnh dừng lại một chút, bàn tay nhỏ của nó đẩy Tể Tể ra, cố gắng khống chế sức mạnh này né bé ra, tránh cho làm bé bị thương.

Sau đó nó không chút do dự nhào về phía Tương Uyên.

Tương Uyên: “...”

Tương Uyên bị cảnh tượng nhóc con con người đột nhiên biến thành nhóc cương thi tóc đỏ kích thích tới hóa đá.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free