Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 531:

Vừa nhìn một cái nó đã suýt bị dọa cho chết khiếp.

Đậu má!

Đó không phải là ông trùm cương thi - lão tổ Tương sao?

Mấy trăm năm trước nó đã từng gặp vị này, dáng vẻ hung ác tàn nhẫn đó tới bây giờ nó nghĩ lại mà vẫn còn phát run.

Thỏ Đen bất giác nhớ tới một người, nhóc cương thi tóc đỏ bị nó và Quỷ Trọc Tóc và Bút Tiên lừa gạt giao ván quan tài ra.

Hai năm trước khi đi chợ quỷ tết Nguyên Tiêu, nó đã từng nghe một tin đồn thế này, hình như ông trùm cương thi Tương Uyên đang tìm con trai khắp nơi, đã tìm hơn ngàn năm rồi nhưng vẫn luôn chưa có kết quả.

Lông toàn thân Thỏ Đen đều dựng thẳng lên.

Việc này mẹ nó… sẽ không trùng hợp như vậy chứ?

Sẽ không đâu nhỉ?

Lẽ nào nhóc cương thi tóc đỏ bị bọn nó lừa gạt là con trai mà vị này đã tìm kiếm hơn ngàn năm?

Thỏ Đen đã sắp bị suy nghĩ này của mình dọa cho phát khóc.

Tể Tể đang ngủ đột nhiên cảm ứng được sự sợ hãi của Thỏ Đen, bé buồn ngủ ngáp một cái, sau đó từ từ bò dậy.

Sau khi bò dậy bé tản ý thức ra, rồi đột nhiên cảm nhận được có một hơi thở không thuộc về con người vô cùng mạnh mẽ đang ở đây.

Tể Tể đang buồn ngủ lập tức tỉnh táo lại, đôi mắt to đen nhánh trở nên vô cùng âm u rét lạnh

Trong phòng ngủ chỉ có một mình bé, Tể Tể nghĩ cũng chẳng cần nghĩ đã tản sức mạnh ra một cách nhanh chóng, chỉ trong chớp mắt đã bảo vệ tất cả các sinh linh trong trang viên dưới sức mạnh của bé.

Sợ mấy người quản gia La và các chủ bảo vệ trong trang viên sẽ bị dọa sợ, Tể Tể dứt khoát để bọn họ chìm sâu vào trong giấc ngủ.

Sau đó bé dịch chuyển, xuất hiện một cách chính xác trên thảm cỏ phía trước xe của Tương Uyên.

Hoắc Trầm Huy ngồi ở vị trí lái đã chìm vào giấc ngủ say dưới sức mạnh của Tể Tể, nhìn thấy Tương Uyên đẩy cửa bước xuống xe, Tể Tể vô cùng kinh ngạc.

“Chú Tương?”

Tương Uyên nhìn thấy Minh Tể Tể xuất hiện thì không có chút ngạc nhiên nào.

Dù sao cũng là con gái ruột của cái thứ vô liêm sỉ Phong Đô Đại Đế kia, còn có cả sức mạnh hoàng quyền tuyệt đối của địa phủ, anh ta sử dụng sức mạnh không thuộc về con người, đương nhiên sẽ lập tức bị Minh Tể Tể cảm nhận được.

Nếu Minh Tể Tể đã đi ra một mình, vậy đương nhiên là kế hoạch của anh ta cũng sẽ thay đổi theo.

Tương Uyên nâng cằm, nhìn xuống nhóc con trước mặt từ trên cao .

Lùn lùn mập mập, nhìn thì rất mềm, ôm lên chắc sẽ vô cùng dễ chịu.

Nhưng đây lại là con của Phong Đô Đại Đế, giọng điệu của Tương Uyên bất thiện.

“Minh Tể Tể, nghĩ cho những người thân con người của nhóc thì đi theo ông đây?”

Tể Tể tức giận.

Chú Tương không phải con người này dùng người thân trên nhân gian của bé uy hiếp bé!

Tể Tể cũng không phải là dạng ăn chay, bé hơi nâng cằm lên hừ một tiếng.

“Bản Tể Tể không đi, chú có thể làm gì cha và các anh trai ở nhân gian của bản Tể Tể?”

Vốn Tương Uyên muốn lộ răng nanh ra hù dọa nhóc con này, nhưng anh ta lại nghĩ, Minh Tể Tể sinh ra ở đại phủ, có thứ khủng bố gì mà nhóc này chưa từng nhìn thấy chứ?

Anh ta không những không dọa được nhóc con này, có thể còn sẽ bại lộ thông tin của mình trước mặt nó nữa, cái mất nhiều hơn cái được.

Tương Uyên lập tức thay đổi biện pháp, anh ta cố ý lộ ra nụ cười hung ác khát máu.

“Nếu như nhóc không đi với ông đây, ông đây sẽ giết tất cả người thân của nhóc!”

Tể Tể vừa nghe vậy thì phì cười.

“Nhưng mà chú Tương ơi, chú không giết được đâu! Sổ Sinh Tử ở trên tay Tể Tể, Tể Tể đảm bảo người thân ở nhân gian sẽ trường thọ trăm tuổi, thọ chết tại nhà, thời gian còn chưa tới, mọi người sẽ không chết được đâu!”

Tương Uyên: “…”

****0:

Con mắt Tương Uyên trừng lớn, không dám tin tưởng.

“Sổ Sinh Tử, ở trong tay nhóc?”

Tể Tể cười hì hì: “Không có không có, nhưng mà chỉ cần Tể Tể muốn mở Sổ Sinh Tử thì Sổ Sinh Tử sẽ tới!”

Tương Uyên có hơi không hiểu: “... Bây giờ quy tắc của địa phủ mấy người, đều... tùy ý thế này à?”

Tể Tể chớp đôi mắt to, lắc đầu.

“Không ạ không ạ! Quy tắc địa phủ chúng cháu rất tốt, cha Minh Vương nói bây giờ địa phủ đang cải cách, phải bắt kịp thời đại mới của nhân gian.”

Tương Uyên khó tin nói: “Vậy thì là ông cha hỏng bét kia của nhóc sắp chết rồi à? Nếu không sao nhóc có thể gọi Sổ Sinh Tử ra được?”

Tể Tể vô cùng tức giận, bé hung dữ nhìn Tương Uyên một cách giận dữ.

“Cha Minh Vương rất khỏe, cha Minh Vương trường sinh bất lão, chú chết rồi cha Minh Vương cũng không chết đâu!”

Nói xong bé lại chống eo nói một cách tự hào: “Bản Tể Tể có thể gọi Sổ Sinh Tử ra là bởi vì bản Tể là vua tương lai của địa phủ! Có được sự đồng ý của quy tắc địa phủ!”

Tương Uyên: “...”

Mặc dù anh ta không phải người của địa phủ, nhưng quy tắc địa phủ như thế nào anh ta cũng biết một chút.

Hoàng quyền tuyệt đối chỉ có một chủ nhân, sức mạnh giống với hoàng quyền tuyệt đối, cho dù là hoàng quyền tối cao hay là cái gì khác đều sẽ không đồng thời tồn tại trên người hai người quản lý của địa phủ.

Tình huống của Phong Đô Đại Đế và Minh Tể Tể là thế nào?

Lẽ nào Phong Đô Đại Đế thật sự không ổn rồi nên sức mạnh đang chuyển dời?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free