Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 530:
Mười hai giờ rưỡi, xe của Tương Uyên tới gần trang viên nhà họ Hoắc.
Năm phút sau, Tương Uyên và Hoắc Trầm Huy ra ngoài tăng ca giờ mới trở về gặp nhau ở cổng.
****9:
Hoắc Trầm Huy cũng xem tin tức, nên lúc nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của Tương Uyên lộ ra sau cửa sổ xe, vẻ mặt dịu dàng của ông lập tức lạnh xuống.
“Ảnh đế Tương là đang chê vẫn chưa đủ hot nên nửa đêm canh ba còn muốn làm một trận nữa à?”
Tương Uyên ngước mắt nhìn về phía Tiểu Hải phía trước.
“Anh ta là ai?”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Ha!
Đủ ngông cuồng đấy!
Chuyện trước đó đã hòa bình giải quyết xong nên bây giờ lại bắt đầu phách lối rồi hả?
Tiểu Hải nhìn sắc mặt đen sì của Hoắc Trầm Huy thì mở miệng một cách gian nan: “Thầy Tương, đây là tiên sinh cả nhà họ Hoắc.”
Nói xong, cậu ta lại nhanh chóng nhìn về phía Hoắc Trầm Huy.
“Xin Hoắc tiên sinh thứ lỗi, dạo gần đây thầy Tương của chúng tôi đang tập lời kịch, cộng thêm trời đang tối nên thầy Tương nhất thời không nhận ra anh, xin lỗi anh.”
Hoắc Trầm Huy cười ha ha: “Cậu cảm thấy tôi sẽ tin à?”
Tiểu Hải vừa định giải thích thêm thì Tương Uyên đã mở miệng.
“Ba mươi triệu chưa chặn được miệng cậu lại à?”
Tiểu Hải lập tức dùng một tay che miệng mình lại, một tay khác nắm chặt lấy vô lăng.
Tương Uyên hài lòng, ánh mắt lạnh lùng của anh ta lại liếc nhìn sang.
“Nếu đã là người nhà họ Hoặc vậy thì đi trước dẫn đường đi!”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Bởi vì tên Tương Uyên này có rất nhiều tiền nên ông cũng đã từng nghe nói tới.
Nhưng người này lại rất ít khi tham gia các tiệc rượu thương nghiệp, cho nên dù biết đến sự tồn tại của người này nhưng Hoắc Trầm Huy cũng chưa từng gặp mặt.
Nghe nói Tương Uyên vô cùng lạnh lùng kiêu ngạo, trong mắt chẳng chứa một ai.
Bây giờ tự mình thể nghiệm, quả nhiên lời đồn đại là thật.
Hoắc Trầm Huy nở nụ cười khẩy: “Ảnh đế Tương coi đây là Lâm Hồ Loan của anh à? Còn bảo dẫn đường! Ha!”
Hoắc Trầm Huy cười nhạo một tiếng rồi lái xe vào trong trang viên nhà họ Hoắc, cũng dặn dò các bảo vệ ở cổng.
“Không có sự cho phép của tôi, không cho bọn họ bước vào trang viên nhà họ Hoắc nửa bước!”
“Vâng, gám đốc Hoắc.”
Tương Uyên dùng vẻ mặt kinh thường liếc nhìn bốn bảo vệ một cái, lạnh lùng ra lệnh.
“Lái vào!”
Anh ta không ngủ được, vậy Minh Tể Tể cũng đừng mơ ngủ được.
Tới đi!
Dậy nào!
Tiểu Hải: “… Thầy Tương, cái đó… không lái vào được.”
Bốn bảo vệ đứng gác ở cổng, không nói tới cửa sắt lớn đã đang từ từ đóng lại, chỉ với bốn bức tường thịt này thôi cậu ta đã sợ rồi!
Cứ thế mà đâm vào cậu ta sẽ vào cục cảnh sát ăn đậu phộng mất.
Lo Tương Uyên sẽ dùng tiền chặn miệng mình lại, mặc dù Tiểu Hải đau lòng nhưng vẫn nhanh chóng lấy tấm thẻ đen vừa cầm nóng tay ra.
“Thầy Tương, thẻ này thầy…”
Tương Uyên nhìn cậu ta một cách lạnh lùng, không nhận lại thẻ.
“Cậu xuống đi!”
Tiểu Hải: “Dạ?”
Tương Uyên cạn sạch kiên nhẫn, anh ta đẩy cửa rồi xuống xe, sau đó kéo cửa xe vị trí lái ra, xách Tiểu Hải đang không hiểu gì xuống dưới rồi tự mình ngồi lên.
Trong xe chỉ có một mình anh ta, anh ta nâng tay lên, một sức mạnh vô hình tản ra xung quanh.
Sắc mặt bốn bảo vệ đang đứng canh ở cổng trở nên ngẩn ngơ, cửa sắt cũng tự động mở ra.
Đợi tới lúc Tiểu Hải và các bảo vệ tỉnh hồn lại, Tương Uyên đã lái xe đi vào trang viên nhà họ Hoắc rồi.
Tiểu Hải nghẹn họng nhìn trân trối: “Đây... Vậy bảo vệ thật ra chỉ là để trưng thôi hả?”
Các bảo vệ chỉ để trưng bước lên, trực tiếp bắt cậu ta lại.
Một người trong đó lấy điện thoại ra ấn 110, một người gọi điện cho bên phòng bảo vệ.
“Nói với quản gia La, Tương Uyên nửa đêm xông vào trang viên, người đã vào cổng trang viên rồi, chúng tôi đã báo cảnh sát.”
“Vâng!”
Lúc phòng bảo vệ chuẩn bị ấn xuống nút báo động, sức mạnh vô hình của Tương Uyên đã lan tràn tới chỗ đối phương.
Sắc mặt của bảo vệ đang muốn ấn nút báo động trở nên mơ màng rồi ngồi trở lại chỗ cũ giống như một người gỗ.
Tốc độ xe của Tương Uyên cực nhanh, chỉ trong chớp mắt đã đuổi tới trước mặt Hoắc Trầm Huy.
Hoắc Trầm Huy còn cách tòa biệt thự chính mấy trăm mét, xe của Tương Uyên đột nhiên vượt qua xe ông mà vào, Hoắc Trầm Huy đạp mạnh chân phanh.
Tương Uyên cũng dừng lại, khóe miệng cong lên một nụ cười khẩy khinh thường.
“Người kia… đi báo cho Hoắc Trầm Lệnh, Tương Uyên tới rồi, bảo anh ta đưa Minh Tể Tể ra đây!”
Thỏ Đen đang ở trong bụi hoa nơi xa tiếp tục phấn đấu, ngay khi uy áp từ sức mạnh vô hình kia quét qua, lông tơ của Thỏ Đen dựng thẳng lên.
Đệch!
Hơi thở lạnh lùng khủng bố đó… lẽ nào Minh Vương tới rồi?
Nhưng tại sao dường như hơi thở âm u khủng bố đó lại mang theo mùi mục nát nhàn nhạt nhỉ?
Thỏ Đen vừa định gọi người thì giọng nói lạnh lẽo của Tương Uyên đã truyền vào trong đầu nó.
“Không muốn bị biến thành thỏ nướng cho chó ăn thì đàng hoàng nằm đó làm pho tượng cho ông!”
Thỏ Đen không muốn biến thành thỏ nướng quyết đoán buông rễ cây sơn trà đang nắm trong hai chi trước ra, nằm bò xuống sát đất.
Không còn cách nào!
Người ta mạnh hơn thỏ!
Dường như thấy nó đã đàng hoàng lại nên luồng uy áp mạnh mẽ kia nhạt đi rất nhiều, Thỏ Đen do dự một lát rồi lặng lẽ nghiêng đầu nhìn ra ngoài.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ