Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 529:

Tiểu Hải biết nghệ sĩ nhà mình đang trên bờ vực tức giận, thế là vội vàng lên tiếng: “Thầy Tương, tôi lập tức đi tìm tiếp!”

Không đợi Tương Uyên nói chuyện, cậu ta đã nhanh chóng chạy đi.

Tầm mắt của Tương Uyên dừng trên hai mươi bức ảnh trong thùng rác, các bức ảnh lập tức bốc cháy, chỉ trong chớp mắt đã biến thành một đống tro bụi.

Mà thùng rác vẫn toàn vẹn không chút hao tổn, thậm chí còn không nhìn ra có chút vệt khói đen nào.

Anh ta không ngủ được, còn có người mưu tính anh ta, rất có khả năng người này là Minh Tể Tể.

Tương Uyên hơi híp mắt lại, lấy điện thoại ra gọi điện.

“Tiểu Hải, đưa tôi tới trang viên nhà họ Hoắc!”

Tiểu Hải đang chạy điên cuồng từ tầng hai xuống tầng một sững lại: “Vâng ạ, thấy Tương, xin hỏi lúc nào ạ?”

Tương Uyên bước nhanh xuống tầng: “Bây giờ!”

Tiểu Hải tặc lưỡi, vô thức nhìn về phía bóng đêm bên ngoài.

Đèn đường xung quanh biệt thự đều sáng tỏ, nếu như cậu ta nhớ không nhầm thì khi bọn họ đi từ sở cảnh sát về tới biệt thự Lâm Hồ Loan này thì đã là mười giờ tối.

Tiểu Hải thử nói: “Thầy Tương, bây giờ đã là nửa đêm rồi, bây giờ…”

Tương Uyên không tìm được con gắt gỏng ngắt lời cậu ta.

“Chê lương thấp à?”

Tiểu Hải vừa định lắc đầu, Tương Uyên đã trực tiếp đưa qua một cái thẻ đen.

“Trong này có ba mươi triệu, sau này nếu tôi không hỏi thì cậu cứ làm người câm đi!”

Tiểu Hải: “…”

Tiểu Hải rưng rưng nước mắt nhận lấy!

Cậu ta chưa từng nghĩ tới một đêm chợt giàu, nhưng từ sau khi đi theo thầy Tương, chợt giàu làm cậu ta cảm thấy giống như đang nằm mơ.

“Đi lái xe!”

Tiểu Hải lập tức gật đầu, nhanh chóng lái xe ra khỏi gara, sau đó chở Tương Uyên đi thẳng tới trang viên nhà họ Hoắc.

Trang viên nhà họ Hoắc, Tể Tể và cha Minh Vương nói chuyện xong thì vừa lúc về tới nhà, sau đó bé nói những thông tin mình biết được từ bên cha Minh Vương cho cha nuôi.

“Cha ơi, cha Minh Vương nói chú Tương đã chết rất nhiều năm rồi, tu luyện trở nên rất lợi hại, cho nên Tể Tể mới không nhìn ra chú ấy.”

Hoắc Trầm Lệnh cảm thấy ngoài ý muốn: “Vậy Tương Uyên cũng là quỷ quái giống như Bút Tiên?”

Tể Tể nhớ lại thông tin cha Minh Vương nói, sau đó nghiêm túc gật đầu.

“Chắc là vậy ạ, có rất nhiều quỷ quái tu luyện tới cảnh giới nhất định là có thể có thực thể.”

Nói xong Tể Tể lại tự hào ưỡn ngực, trong giọng nói non nớt còn mang theo sự tự hào vô cùng.

“Ví dụ như Tể Tể, cha Minh Vương nói Tể Tể sinh ra đã có thể xác, thân thể bất tử!”

Nhìn dáng vẻ tự hào của con gái cưng, Hoắc Trầm Lệnh mỉm cười đón bé từ trong tay con trai nhỏ rồi bước vào phòng khách.

“Ừ, Tể Tể của cha là giỏi nhất.”

Hoắc Tư Thần bước nhanh mấy bước theo chân cha, cũng khen Tể Tể.

“Trên trời dưới đất, Tể Tể là giỏi nhất!”

Nhóc cương thi tóc đỏ không chịu tụt lại phía sau, nhưng nó nói chuyện vẫn còn lắp bắp như cũ.

“Tể Tể… giỏi nhất!”

Tể Tể cười ha ha nhắc tới cha Minh Vương.

“Không ạ! Cha Minh Vương của Tể Tể giỏi hơn! Không có cha Minh Vương thì sẽ không có Tể Tể!”

Hoắc Trầm Lệnh lại không muốn nghe thấy tên của Minh Vương, ông ừ một tiếng qua loa rồi ôm con gái đi rửa tay, sau đó đi ăn cơm.

Hoắc Tư Lâm Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước đã đợi trong phòng ăn.

“Cha (chú ba), Tư Thần, Tể Tể.”

Hoắc Tư Lâm cười giải thích: “Chú ba, cha cháu đã về một chuyến nhưng lại tới công ty rồi, bây giờ còn chưa trở về, chú út bị ông nội bà nội gọi về bên nhà cũ, tối nay sẽ không tới đâu ạ.”

Hoắc Trầm Lệnh gật đầu, ông nhìn đồ ăn nóng hổi trên bàn hỏi: “Các con vẫn chưa ăn à?”

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Thần đã xem tin tức, bọn họ còn hận không thể chạy tới cổng đồn cảnh sát để đợi chứ nào nuốt được cơm xuống nữa.

“Bọn con đều không đói, muốn đợi cha và mọi người về rồi cùng ăn ạ.”

Hoắc Trầm Lệnh nhìn đồng hồ, đã là hơn mười giờ tối.

“Lần sau không được dùng lý do này nữa, dù sao sáng mai các con còn phải đi học.”

Tể Tể gật đầu như gà mổ thóc: “Đúng ạ đúng ạ! Anh Tư Lâm anh cả anh hai và anh ba đi học vất vả, Tể Tể và anh Tiểu Tương có thể không ăn cơm mà.”

Nếu như bé thật sự rất đói thì còn có thể ăn quỷ xấu xa bên ngoài coi như là đồ ăn vặt lót bụng.

Nhóc cương thi tóc đỏ gật mạnh đầu: “Đúng! Người… phải… ăn cơm, mới… khỏe mạnh!”

Nó phơi ánh trăng là được rồi.

Hoắc Trầm Lệnh và bốn nhóc kia nghe lời nói non nớt nhưng lại vô cùng săn sóc của hai nhóc con thì đều không nhịn được cười.

Trong nhà có một nhóc đáng yêu tri kỷ thế này, thật sự vô cùng ấm áp.

Sau khi bảo dì giúp việc chuẩn bị đồ ăn cho Hoắc Trầm Huy rồi để hâm nóng ở trong phòng bếp, mọi người bắt đầu ăn cơm.

Ăn no uống đủ, Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước dẫn theo Tể Tể đi dạo, Hoắc Tư Thần thì lên tầng vội vàng làm bài tập, Hoắc Trầm Lệnh giải quyết chuyện công việc, mọi người đều tự làm chuyện của riêng mình, nhưng lại vô cùng hài hòa.

Mười một giờ tròn, các chủ nhân của trang viên nhà họ Hoắc đều nằm xuống nghỉ ngơi.

Mười một giờ rưỡi, đợi sau khi Tể Tể đã ngủ say, Hoắc Trầm Lệnh mới nhẹ nhàng ngồi dậy đi tới phòng sách xử lý nốt mấy tài liệu vẫn chưa xử lý xong.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free