Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 527:

Tể Tể nghe thấy không thích hợp, giọng nói non nớt của bé trở nên vô cùng nhẹ nhàng mềm mại.

“Cha ơi, cha đang... đánh thứ xấu xa ạ?”

Âm khí đang bành trướng hơi dừng lại, trở thành trạng thái tĩnh, nhưng Minh Vương vẫn duy trì trạng thái một đám sương đen, giọng nói vẫn rất dịu dàng.

“Ừ, cha... đang chuẩn bị đánh thứ xấu.”

Tể Tể hơi do dự, nghĩ, nếu không tạm thời thôi đi, đừng làm chậm trễ thời gian làm việc của cha.

Nhưng Minh Vương lại nhớ tới tên chó Tương Uyên kia, thứ kia không nằm trong lục giới, các thông tin tra được trên Sổ Sinh Tử cũng là chuyện của trước khi biến thành cương thi.

Cho nên những năm này ông vẫn luôn không biết tên chó kia đang ở đâu.

May mà mặc dù tên chó đó là cương thi, nhưng những năm gần đây các quỷ hồn tới địa phủ báo danh không có một ai chết do độc cương thi cả.

Thỉnh thoảng sẽ có người nước Hoa chết ở nước ngoài, hồn về quê cũ, trên cổ sẽ có lỗ máu thì cũng là tội của quỷ hút máu phương Tây tạo thành.

Loại tình huống này sẽ do phòng xuất nhập cảnh của địa phủ quản lý.

Suy nghĩ của Minh Vương xoay chuyển, đột nhiên nhớ tới một chuyện.

Cũng không nhớ từ bao nhiêu năm về trước rồi, có nhân viên công tác của địa phủ đi làm việc trở lại rồi nói là có một con cương thi đang chạy loạn khắp nơi giống như bị điên, cuối cùng nghe ngóng được là nó đang tìm con trai.

Anh Tiểu Tương, Tương Uyên...

Minh Vương nhanh chóng hỏi lại Tể Tể: “Tể Tể, giờ Tương Uyên đã tìm thấy con trai của anh ta chưa?”

Tể Tể hoang mang, bé có hơi nghe không hiểu.

Bé không biết Tương Uyên có con trai, nên đã tìm thấy con trai hay chưa thì càng không biết.

Tể Tể vô cùng thành thật mà lắc đầu: “Cha, Tể Tể không biết, nhưng mà Tể Tể không nhìn thấy bên cạnh chú Tương Uyên có cương thi khác.”

Minh Vương: “...”

Minh Vương lập tức biến từ hình dạng sương đen trở về hình người, ông ngồi trên ngai vàng rộng lớn, dáng người cao lớn dựa về phía sau, khóe miệng cong lên.

Vậy ý của Tể Tể là Tương Uyên vẫn chưa tìm thấy con trai của anh ta?

Tương Uyên không hề biết nhóc cương thi kia chính là con trai của mình?

Minh Vương có hơi không dám tin, cách gần như vậy, cương thi lại có liên hệ máu mủ trực hệ, cho dù chưa từng gặp mặt thì cũng có thể dựa vào huyết thống mà xác định quan hệ.

Vậy giữa Tương Uyên và nhóc cương thi đã xảy ra biến cố gì rồi?

Minh Vương cực kỳ tò mò.

“Tể Tể à, nhóc cương thi bên cạnh con ý, có phải là bây giờ nhìn không giống cương thi không?”

Vấn đề này thì Tể Tể trả lời vô cùng nhanh chóng, giọng nói non nớt của bé cũng vô cùng hân hoan, tràn đầy sự tự hào.

“Cha, vốn anh Tiểu Tương nhìn rất giống cương thi, hơn nữa cơ thể còn lạnh như băng, khi ở nhà trẻ Tể Tể vẫn luôn ở bên cạnh anh, không dám để các bạn nhỏ khác đụng vào anh ấy.”

“Chẳng qua hôm nay Tể Tể phát hiện Tể Tể có thể dùng máu Minh Vương thay đổi thể chất cương thi lạnh như băng của anh ấy, hơn nữa Tể Tể còn nhuộm tóc cho anh ấy, bây giờ tóc của anh Tiểu Tương không còn là màu đỏ nữa, nhìn rất giống bọn con.”

Minh Vương sững sờ!

“Máu Minh Vương, thay đổi đặc trưng cương thi của nhóc cương thi?”

Tể Tể cười ha ha, Minh Vương có thể tưởng tượng được nụ cười đáng yêu lộ ra răng trắng của con gái cưng nên cũng cười lên theo.

Trong đầu là giọng nói mềm mại của con gái cưng.

“Chỉ có thể thay đổi được thể chất lạnh như băng của anh Tiểu Tương thôi ạ, răng cương thi của anh Tiểu Tương vẫn cần anh ấy tự mình khống chế. Nhưng mà nếu như thật sự quá dài không thu lại được, Tể Tể cũng có thể dùng cái kìm lớn bẻ gãy răng cương thi của anh ấy.”

Minh Vương hơi há miệng, hô hấp cũng dừng lại.

“Bẻ... răng, răng của cương thi?”

Tể Tể dùng giọng nói non nớt trả lời: “Vâng ạ, trước đó Tể Tể đã từng bẻ giúp anh Tiểu Tương một lần rồi. Nếu anh ấy chú ý khống chế thì thường răng cương thi sẽ không dài ra, vậy sẽ không cần bẻ.”

Minh Vương: “...”

Cương thi nhổ răng cương thi?

Không được!

Ông phải nhịn!

Ông không thể cười được!

Nhưng mẹ nó thật sự không nhịn được!

May mà Minh Vương còn biết mình đang nói chuyện với con gái cưng, cho nên trước khi cười lên như điên ông quả quyết tắt tiếng đi.

Sau đó đập bàn cười một cách điên cuồng.

“Ha ha ha!”

“Ha ha ha!”

“Ha ha ha!”

...

Đầu bên kia, Tể Tể không nghe thấy câu trả lời của cha Minh Vương, bé thử gọi mấy tiếng.

Nhưng mà vẫn luôn không có ai đáp lại, Tể Tể đang nhắm mắt dùng tay gãi đầu, tưởng là cha Minh Vương lại bận rồi, lúc bé định cắt đứt liên lạc, đầu bên kia lại lại truyền tới giọng nói mang theo ý cười của cha Minh Vương.

“Tể Tể tìm cha là do muốn biết thông tin của thứ không phải người tên là Tương Uyên này, bởi vì Tể Tể nhìn không ra anh ta đúng không?”

Tể Tể lập tức lên tinh thần.

“Vâng ạ, cha, Tể Tể nhìn không ra chú ấy là gì, hơn nữa chú ấy rất là dữ luôn, còn xách cổ áo của Tể Tể nữa.”

Không đợi Minh Vương phun trào tức giận, giọng nói non nớt đáng yêu của Tể Tể đã truyền tới.

“Nhưng mà vào lúc chú ấy chưa kịp phản ứng lại, Tể Tể đã dùng sức mạnh hoàng quyền tuyệt đối, biến chú ấy trở thành người bình thường, giam sức mạnh của chú ấy lại, sau đó Tể Tể nhìn thấy các chú lính cứu hỏa, con tìm các chú lính cứu hỏa giúp đỡ, chú Tương bị các chú lính cứu hỏa đánh, miệng sưng lên, mặt cũng thành màu xanh luôn, còn đỏ nữa.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free