Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 526:
Không đợi con gái cưng nói chuyện, ông lớn địa phủ đã truy hỏi tình huống của nhóc con cương thi.
“Tể Tể, con nói cho cha biết tại sao người nhà họ Hoắc lại nhận nuôi một nhóc cương thi vậy?”
Cương thi là loài vượt ngoài lục đạo, là sự tồn tại không phải vô hình, cũng không nên tồn tại!
Nhớ tới khi đó Tương Uyên ngăn cản nhân viên công tác địa phủ làm việc, cuối cùng đánh một trận to với ông, trong mắt Minh Vương hiện lên tầng tầng sát ý.
Đáng tiếc!
Thứ đồ kia bất tử bất diệt, còn không có cảm giác đau, trừ phi nội đan nổ tung, nếu không sẽ có thể cùng tồn tại với trời đất!
Ông không để ý cương thi có thể cùng tuổi với trời đất, nhưng ông để ý cả tộc cương thi đều bẩn thỉu không biết vệ sinh!
Nhớ lại dáng vẻ khi đó của tên chó Tương Uyên kia là râu ria xồm xoàm, quần áo giống như cái bao tải rách treo trên người, vừa mở miệng ông đã suýt chút nữa bị hun tới nôn ra.
Cái mùi đó…
Còn có quần áo không đủ che thân.
Khi đó ông bị Tương Uyên làm cho bị thương, nhất định không phải là vì sức mạnh của ông không bằng người ta, mà là đối phương quá không sạch sẽ làm cho ông phân tâm.
Tể Tể nghe lời của cha Minh Vương thì dùng giọng nói non nớt nói một lần tình huống của nhóc cương thi tóc đỏ cho cha.
Sau khi Minh Vương nghe xong thì lạnh lùng híp mắt lại.
“Vậy nói đến cùng thì là nồi của hai con quỷ quái và con yêu quái Thỏ Đen đó?”
Tể Tể cười ha ha: “Vâng ạ, cha.”
Tể Tể còn chưa kịp nói với với cha Minh Vương là Quỷ Trọc Tóc và Bút Tiên đã bị bé đưa đi đầu thai, trở thành rùa nghèo năm mươi năm thì ông lớn địa phủ đã tức giận lật Sổ Sinh Tử ra.
Phát hiện Thỏ Đen nằm dưới sự bảo vệ của con gái cưng, môi mỏng của ông lớn địa phủ mím lại thành một đường, cảm thấy vô cùng khó chịu.
Nhưng mà con gái cưng đang che chở, ông không thể không cho con gái cưng mặt mũi được.
Thôi vậy!
Tạm không tính toán với một con thỏ non mới mấy trăm năm!
Hai con quỷ khác sao, sau khi chết không quy củ ở lại địa phủ mà ở nhân gian bay nhảy khắp nơi, còn dẫn tới việc con gái cưng của ông và nhóc cương thi trở thành anh em, cái này có thể nhịn được sao?
Nhưng sau khi Minh Vương tính tình nóng nảy nhìn thấy vậy mà hai con quỷ quái này đã nhảy dù đi đầu thai thì sững sờ.
“Tể Tể, con đưa bọn nó đi đầu thai rồi à?”
Tể Tể dùng giọng nói non nớt giải thích tình huống khi đó, sau đó giận dữ lẩm bẩm.
“Bọn nó lừa Tể Tể, cho nên cuối cùng Tể Tể đã để bọn nó làm rùa nghèo năm mươi năm!”
Trở thành rùa nghèo năm mươi năm sao đủ được?
Minh Vương nói: “Tể Tể à, rùa sao mà nghèo chết được? Rùa có cần tiêu tiền đâu?”
Tể Tể bị hỏi tới nghẹn lại.
“Đúng nhỉ, rùa không cần tiêu tiền, ăn no uống đủ là được rồi.”
Tể Tể cảm thấy bị thiệt lớn rồi!
Minh Vương cảm nhận được tâm trạng của con gái cưng biến hóa, thế là ông lật Sổ Sinh Tử rõ ràng đã bị con gái cưng sửa lại ra, khóe miệng cong lên một độ cong lạnh lùng, rồi lại dịu dàng an ủi con gái cưng.
“Không sao không sao, để cha làm! Bọn nó còn giữ lại trí nhớ của kiếp trước, làm rùa đã đủ bực mình rồi, nghèo chết thì không quá thực tế, vậy thì mỗi ngày ăn không no uống không ngon, nhìn con người hưởng thụ các loại cá thịt, cuối cùng thấy thèm mà chết!”
Minh Vương vừa nói vừa gọi Bút Phán Quan ra viết mấy chữ rồng bay phượng múa.
Sau khi viết liền mạch lưu loát, một ánh sáng màu vàng lóe lên, số mệnh của hai con rùa nhỏ lại lần nữa bị sửa lại.
Quỷ Trọc Tóc và Bút Tiên biến thành hai con rùa nhỏ vốn đang ngủ ngon, lại đột nhiên bị mùi thơm ngào ngạt từ con gà rán của nhóc con con người đang nuôi bọn nó làm cho kích thích tỉnh lại.
Sau đó mở ra trạng thái mỗi ngày rùa đều mắt thèm miệng thèm…
Sau khi sửa xong số mệnh của hai con rùa, Minh Vương và Tể Tể đồng thời nhớ tới một vấn đề quan trọng chưa được hỏi, cha con hai người đồng thời mở miệng.
Minh Vương: “Tể Tể, nhóc cương thi có cha cương thi không?”
Tể Tể: “Cha ơi, cha có biết một chú không phải người tên là Tương Uyên không ạ?”
Minh Vương đứng soạt dậy.
Bút Phán Quan cảm nhận được âm sát khí nồng đậm cuồn cuộn của vương địa phủ, nó bị dọa tới run rẩy trượt khỏi tay ông, chuồn đi nhanh như lửa xém lông mày.
Ôi da má ơi!
Thế mà tên cương thi Tương Uyên kia lại xuất hiện rồi, lại còn là ở nhân gian, còn là bên cạnh công chúa nhỏ Tể Tể nữa, thế này là muốn gây chuyện à!
Thần tiên đánh nhau, tiểu quỷ gặp tai ương!
Bút gẫy thành bột phấn, nó không muốn nối gói theo sau đâu.
Tể Tể: “Hả, cha?”
****7:
Tể Tể cũng nghe thấy câu hỏi của cha Minh Vương, bé tự mình trả lời.
“Cha?”
Minh Vương ép tâm trạng nóng nảy xuống, cố gắng duy trì giọng nói dịu dàng hỏi con gái cưng.
“Tể Tể nhìn thấy một thứ không phải người, tên là Tương Uyên?”
Âm khí toàn thân Minh Vương cuồn cuộn, gương mặt tuấn tú vô song dần dần bị âm khí cuồn cuộn toàn thân bao trùm, chỉ trong chớp mắt, ông với dáng người cao gầy đã hóa thành một đám sương đen dày đặc.
Đám sương đen dày đó còn đang không ngừng tăng lên, trở nên ngày càng lớn hơn.
Cả điện Minh Vương đều u ám, giống như đang có chục ngàn âm hồn đang gào thét giận dữ.