Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 525:

“Đúng vậy đúng vậy, chính mình chết sớm lại hãm hại chúng ta, đáng tiếc cho giang sơn năm đó tôi giành được...”

...

Ngay cả câu cứu mạng Cốc Hưng Bác cũng không kịp kêu ra thì đã bị những cư dân địa phủ ông ta đã từng giết hại tháo tay móc mắt quăng chân.

Đợi khi cha, mẹ, ông nội, bà nội của Cốc Hưng Bác đuổi tới, Cốc Hưng Bác chỉ còn chừa lại cái đầu không còn con mắt.

Nhìn thấy người thân ở địa phủ, cho dù Cốc Hưng Bác chỉ có một cái đầu không có mắt vẫn có thể kiên trì đứng lên.

“Cha, mẹ, ông nội, bà nội, thấy mọi người còn chưa đầu thai là con cũng an tâm rồi!”

Ít nhất khi ở địa phủ, ông ta không chỉ có một mình.

Cha mẹ ông nội bà nội Cốc Hưng Bác chẳng nói hai lời, một người tiến lên đạp cho ông ta một cái, đầu lâu cũng vỡ ra.

“Đời trước tao đã tạo nghiệp gì mà sinh ra một thứ chó má như mày chứ!”

“Sao nhà họ Cốc chúng tao lại có thứ hại người như mày chứ?”

“Cuối cùng chính chủ cũng tới rồi, hàng xóm láng giềng, các anh các chị, các chú các bác các ông các bà, mọi người nhìn cho rõ đi, mặc dù chúng tôi họ Cốc, nhưng chúng tôi thật sự chưa từng hại người, thứ hại người tới rồi, mọi người có thù báo thù có hận báo hận! Ngàn vạn lần đừng để chúng tôi đội nồi nữa!”

Cốc Hưng Bác: “...”

Minh Vương xem kịch nhìn tổ tông mười tám đời chỉ cần chưa đi đầu thai của Cốc Hưng Hác đều tới đánh đứa con cháu bất hiếu Cốc Hưng Bác này thì bật cười.

Lúc ông vừa xem kịch vừa xử lý tài liệu trên bàn, Minh Vương đột nhiên nhận được tin của con gái cưng.

“Tể Tể!”

****6:

Tể Tể đã từng tới nhà cũ nhà họ Bách với cha và anh ba.

“Chú Hoắc, Tư Thần, Tể Tể, chào mọi người.”

Tể Tể làm hai việc cùng lúc, bé vừa trả lời lại cha Minh Vương, vừa vẫy tay về phía Bách Minh Tư.

“Anh Minh Tư, chào anh ạ.”

Bách Minh Tư cười hỏi Hoắc Trầm Lệnh: “Chú Hoắc, đợi tới cuối tuần chú có thể để mấy người anh Tư Cẩn dẫn Tể Tể tới nhà họ Bách chơi được không ạ?”

Trong nhà có một công chúa nhỏ của địa phủ, nhà họ Bách lại là gia tộc thông linh, mối quan hệ giữa hai nhà Hoắc Bách vốn đã rất tốt, Hoắc Trầm Lệnh không có lý do gì để từ chối cả.

Quan trọng nhất là cuối tuần này ông phải ra nước ngoài công tác, không có thời gian tự mình chơi với Tể Tể.

Ở Đế Đô bên này còn có một thứ không phải người là Tương Uyên, để Tể Tể ở lại nhà họ Bách ông cũng yên tâm hơn.

“Được, tới lúc đó chú bảo mấy người Tư Cẩn dẫn Tể Tể tới.”

Trong mắt Bách Minh Tư hiện lên ý cười không che dấu được: “Cháu cảm ơn chú ạ, tạm biệt chú.”

Tể Tể lại vẫy tay, trong đầu bé truyền tới giọng nói của cha Minh Vương.

“Tể Tể?”

Tể Tể vội đáp lại, bé có chút lo lắng hỏi.

“Cha rất bận ạ?”

Minh Vương làm hai việc lúc đúng thật là rất bận, tài liệu trên bàn chất đống như núi, số lượng tử vong mỗi ngày ở nhân gian quá nhiều, không chỉ có con người chết đi mà còn có cả động thực vật và tinh quái.

Dù sao lục đạo luân hồi, sau khi chết đi tất cả sinh mạng đều sẽ trở lại địa phủ.

Không đợi ông nói chuyện, bên kia lại truyền tới giọng nói nớt đáng yêu mềm mại của con gái cưng.

“Sức khỏe của cha có tốt hơn chút nào chưa ạ? Đánh lại được Tể Tể chưa ạ?”

Minh Vương: “…”

Đâm vào tim cha rồi con gái cưng!

Minh Vương che ngực lại, dùng giọng nói vô cùng dịu dàng nói chuyện với con gái cưng.

“Cha khỏe hơn nhiều rồi, nhưng mà… Tể Tể càng ngày càng giỏi, dạo gần đây cha lại không rèn luyện, có thể là vẫn chưa đánh lại Tể Tể được đâu.”

Tể Tể dùng giọng nói vừa mềm mại vừa lo lắng than thở, giọng nói non nớt cũng có chút phiền muộn như ông cụ non.

“Vậy là cha vẫn chưa khỏe lắm ~~ cha ơi, cần Tể Tể trở về giúp cha không ạ?”

Minh Vương nghĩ tới cả bằng tốt nghiệp nhà trẻ con gái cưng còn chưa có, thế là quả quyết từ chối.

“Không cần không cần, bên cha còn có thể làm tiếp được, đợi cha xử lý xong chuyện trong tay cha sẽ lập tức tới chăm sóc cho Tể Tể.”

Để phòng ngừa vạn nhất, Minh Vương còn hỏi một câu.

“Tể Tể vẫn đang đi nhà trẻ chứ?”

Trong giọng nói non nớt của Tể Tể cũng mang theo ý cười.

“Vẫn đi ạ, con và anh Tiểu Tương cùng đi ạ.”

Anh Tiểu Tương?

Minh Vương nhíu mày, trong trí nhớ của ông, ba người con trai của Hoắc Trầm Lệnh không có ai tên là Tiểu Tương cả.

“Tể Tể, anh Tiểu Tương nào vậy? Sao cha lại không biết?”

Tể Tể nhìn nhóc cương thi tóc đỏ ngồi ở bên cạnh anh ba, tiếp tục dùng ngôn ngữ minh giới tối nghĩa nói chuyện với cha Minh Vương.

“Cha, anh Tiểu Tương là cương thi, bây giờ là con trai của chú hai Tể Tể, bốn tuổi rồi, anh và Tể Tể cùng đi học lớp nhỏ của nhà trẻ, bọn con đều ở lớp nhỏ số hai.”

Minh Vương: “…”

Nghe tới hai chữ cương thi, tay Minh Vương dùng sức, trực tiếp bẻ gãy cây bút trong tay.

Tể Tể nghe thấy một tiếng cậc vang lên lanh lảnh.

“Cha ơi, cái gì gãy vậy ạ?”

Minh Vương nắm tay lại, cây bút bị gãy hóa thành bụi phấn trong tay ông, giọng nói của ông vẫn vô cùng dịu dàng như cũ, nhưng con mắt âm u lạnh lẽo lại hiện lên cái lạnh cuồn cuộn.

“Không sao, chất lượng của lô đồ dùng văn phòng dạo này địa phủ mới nhập về quá kém, cha vừa cầm lên xem một cái nó đã gãy mất rồi.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free