Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 518:
Tương Uyên tức điên tiết nắm chặt một nắm tay, một tay bao trên nắm tay đó, bóp cậc cậc hù dọa Tể Tể một cách hung ác.
“Minh Tể Tể, tôi cho nhóc một cơ hội cuối cùng!”
Lúc Tể Tể vừa định ra tay, bé phát hiện sức mạnh của mình cũng đã biến mất.
Tể Tể:”…”
Quên mất, trong phạm vi này không chỉ có Tương Uyên biến thành người bình thường, bé cũng đồng dạng không phải con người nên cũng biến thành người bình thường.
Tương Uyên đang cáu kỉnh vừa nhìn một cái đã nhìn ra sự giật mình trên mặt Tể Tể, người mà cái gì cũng viết hết ở trên mắt, anh ta cười ha ha.
Anh ta vừa cười vừa lộ ra vẻ mặt hung ác đi về phía Minh Tể Tể, tư thế đó, nhìn giống như chú diều hâu hung ác lạnh lùng đột nhiên cúi đầu ra tay bắt lấy chú gà con mới phá vỏ trứng mất đi sự bảo vệ của gà mái mẹ.
Tể Tể thấy không ổn, lúc bé vừa định bỏ chạy điên cuồng, mắt lại đột nhiên liếc nhìn thấy một nhóm các chú mặc đồng phục màu xanh da trời.
Tể Tể đảo mắt, sau đó bé cao giọng kêu về phía nhóm các chú mặc đồng phục màu xanh lam.
“Các chú phòng cháy chữa cháy ơi, cứu mạng với, có chú xấu xa muốn đánh Tể Tể ba tuổi rưỡi!”
Các chú phòng cháy chữa cháy ra ngoài làm nhiệm vụ trở lại đồng loạt nghiêng đầu nhìn qua.
Đúng lúc Tương Uyên đang tóm lấy cổ áo phía sau của Tể Tể nhấc bé lên.
Tể Tể che mặt gào giọng khóc: “Hu hu hu… Các chú phòng cháy chữa cháy ơi, cứu mạng với ~~~ chú này hung dữ quá đáng sợ quá, chú ấy muốn đánh chết Tể Tể ~~~ hu hu hu…”
Tương Uyên: “…”
****2:
“Nhóc con, câm miệng lại cho ông!”
Mắt thường có thể thấy tức giận trong mắt Tương Uyên đang tăng vọt, anh hoàn toàn không đặt những lính cứu hỏa kia ở trong mắt.
Con người không quan trọng mà thôi!
Chẳng qua khi anh ta bị con người đụng vào thân thể, cảm nhận được đau đớn mà căn bản cương thi không cảm nhận được, Tương Uyên có chút sững sờ.
Bây giờ Trương Uyên mới nhớ ra, nhóc con xảo trá Minh Tể Tể này, nó dùng sức mạnh hoàng quyền tối cao thần bí kia vây lại một thế giới nhỏ, bây giờ bọn họ đều là người bình thường.
Tức giận của Tương Uyên bùng nổ, anh ta ở trước mặt Phong Đô Đại Đế cũng chưa từng chịu thiệt, nhưng bây giờ lại bị nhóc con trước mặt này hãm hại.
Mười một mười hai lính cứu hỏa ai ai cũng bắp thịt rắn chắc, chính trực lẫm liệt, anh tới tôi đi trực tiếp vây Tương Uyên và Tể Tể vào bên trong.
Bọn họ bước từng bước tiến gần, trong thời gian Tương Uyên nhất thời sơ ý mà ngẩn người, Tể Tể trong tay anh đã bị một lính cứu hỏa đoạt lại.
“Ngoan, không sợ không sợ, chú ở đây rồi!”
Tể Tể vẫn dùng hai tay che mặt gào khóc như cũ.
“Hu hu hu! Tể Tể đau quá! Chú xấu xa ác quá!”
“Hu hu hu! Tể Tể muốn cha!”
“Hu hu hu! Tể Tể muốn anh trai! Tể Tể sợ lắm! Chú xấu xa còn muốn đánh các anh trai của Tể Tể nữa, làm sao đây? Hu hu hu ~~~”
Các lính cứu hỏa ai ai cũng là những chàng trai trẻ tuổi sức lớn, có người đã kết hôn có con, cũng có người là thanh niên độc thân.
Đối mặt với một cô bé trắng trắng mềm mềm, dù cho bị dọa khóc nhưng âm thanh vẫn mềm mại, ở đây ai có thể từ chối được chứ!
An toàn của nhóc con đã được bảo đảm, đội trưởng đội lính cứu hỏa không chút do dự lên tiếng.
“Bắt lại!”
Các đội viên khác ghét cay ghét đắng Tương Uyên hành hung đánh trẻ con.
Thù hận lớn bao nhiều mà đến nỗi xách cổ trẻ con lên với khí thế hung hăng, gương mặt đe dọa đó chứ?
“Vâng!”
Tương Uyên: “…”
Tương Uyên sắp bị hành động bất ngờ của Tể Tể làm cho tức chết rồi!
Cho dù anh không còn sức mạnh, nhưng dù sao cũng là cương thi đã sống hơn một ngàn năm, thân thủ rất tốt, anh vừa đối phó với các lính cứu hỏa đang xông vừa nhanh vừa mạnh về phía mình, vừa thở gấp giải thích.
“Việc không phải như các cậu nghĩ đâu! Trong đây có hiểu lầm!”
“Ông đây quản anh có hiểu lầm gì chắc, đánh trẻ con thì là không đúng!”
“Đúng vậy! Nhóc con đáng yêu như thế, vậy mà anh lại xách cổ áo bé lên định đánh!”
“Đâu chỉ đánh! Tôi thấy ánh mắt vừa rồi anh ta nhìn bé con đó còn lộ ra cả sát khí nữa!”
“Bắt anh ta lại! đưa tới cục cảnh sát điều tra!”
“Đúng vậy!”
…
Tương Uyên: “…”
Nếu không phải sức mạnh của ông đây bị giam lại, bất luận thế nào ông đây cũng phải chơi chết đám lương tâm dài tới nách này!
Chỉ bởi vì đối phương là một nhóc con!
Đây mẹ nó là con của Vương địa phủ, cho dù sức mạnh không bị giam cầm, anh ta cũng không dám nói thật sự có thể đập chết cái thứ này!
Nó còn có cả sức mạnh hoàng quyền chỉ có Vương của địa phủ mới có!
Tương Uyên phải nói là vừa bực bội vừa nén giận!
Thế nhưng anh ta có dáng vẻ mắt to mày rậm, người cao dáng dài, trên gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị hiện lên ý lạnh dày đặc, tức giận bùng nổ gần như viết lên trên dưới toàn thân mấy chứ to ‘Ông đây muốn đập chết nó đấy’!
Cho nên dù anh ta giải thích như thế nào thì cũng không có chú lính cứu hỏa nào nghe cả.
Tương Uyên vừa nản lòng lại vừa tức giận!
Nếu không thì anh ta đập chết nhóm lính cứu hỏa này là được!
Dù sao cương thi cũng không nằm trong lục giới, vượt ngoài ngũ hành, không tồn tại nhân quả báo ứng!