Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 519:
Nhưng lại suy nghĩ lại, con trai anh ta vẫn chưa được tìm thấy!
Đây là xã hội của con người, anh ta không muốn tới lức đó lại phải đổi đầu đổi mặt để quay lại, cho dù anh ta là một cương thi vương hơn người, nhưng anh ta má nó cũng phải nghĩ kỹ rồi mới làm!
Hô hấp của Tương Uyên dần trở nên gấp gáp, trên gương mặt lạnh lùng trắng nhợt không có huyết sắc cũng hiện lên mấy phần đỏ ửng.
Tức giận!
Nhưng mà mẹ nó nghĩ kỹ rồi hãy làm!
Trong thời gian anh ta thất thần, khóe miệng bị đấm cho một cái.
Tương Uyên: “…”
Khí thế quanh thân Tương Uyên gặp chiêu phá chiêu không dám làm người khác bị thương lập tức biến đổi, vào lúc một lính cứu hỏa xông tới chỗ anh ta, anh ta quyết đoán từ bỏ chống cự giơ hai tay lên.
“Hiểu lầm hiểu lầm! Đều là hiểu lầm cả!”
Anh thật sự phục mấy tên rùa này!
Đầu gối cong xuống bị người ta đá một cái từ phía sau, Tương Uyên hít sâu một hơi, nhịn lại, tư thế đứng vẫn cao thẳng như tùng.
Tể Tể dùng hai tay che mặt nhìn xuyên qua khe hở ngón tay thấy chú Tương bị đá trúng, bé đảo mắt, bàn tay nhỏ mập mạp hơi dời ra, giữa kẽ ngón tay trực tiếp lộ ra đôi mắt to tròn vo.
Tương Uyên chợt nhìn sang, ánh mắt hung ác lạnh lùng.
Tể Tể lập tức khép chặt năm ngón tay lại, động tác có hơi mạnh, thân thể mũm mĩm của bé cũng hơi rung rung.
Lính cứu hỏa đang ôm bé nhìn thấy vậy thì giận mà không có chỗ phát tiết.
“Đội trưởng, thế mà anh ta còn dám dọa trẻ con, trừng dọa sợ nhóc con này này!”
Tể Tể đang che mắt nhớ tới cảnh tượng anh ba gào khóc rồi cha nhanh chóng chạy tới, thế là bé lại gào cổ khóc càng lớn hơn.
“Hu hu hu! Hu hu hu! Hu hu hu ~~~ Hu hu hu~~”
…
Khóc một lát, Tể Tể nhớ tới mấy lời treo bên miệng của các bạn nhỏ trong nhà trẻ khi các bạn khóc.
Bé cũng bắt chước theo, dùng giọng nói non nớt kêu to.
“Cha ơi! Hu hu hu… Tể Tể muốn tìm cha!”
Các lính cứu hỏa vội vàng dỗ bé, sau đó sắp xếp người đi tìm người nhà của bé.
Tương Uyên: “…”
Nhóc con vô liên sỉ không có võ đức kia!
Ba phút sau, Bách Minh Tư để hai người em trai ở lại quán trà sữa, còn mình thì vội vàng chạy tới.
“Tể Tể!”
Tể Tể nghe thấy giọng nói quen thuộc thì trượt xuống khỏi lòng của chú lính cứu hỏa rồi nhào vào trong lòng Bách Minh Tư.
“Anh Minh Tư! Chú xấu xa kia muốn đánh Tể Tể!”
Tương Uyên đứng ở bên cạnh đã từ bỏ việc chống cự nhưng gân xanh trên trán lại nảy lên thình thịch: “…”
Nhóc con này đang mách bậy mách bạ!
“Rõ ràng là nhóc đụng vào tôi trước!”
Mười một mười hai chú lính cứu hỏa đồng thanh mở miệng dạy dỗ anh ta: “Cho dù là bạn nhỏ nhà người ta đụng vào anh trước, nhưng bé mới bao lớn, anh bao lớn rồi, bé có thể đụng ngốc anh hay là đụng ngốc anh luôn rồi, mà đến nỗi anh xách cố áo của người ta lên đánh?”
Tương Uyên: “…”
Tương Uyên sống ở nhân gian nhưng từ trước tới giờ chưa từng coi mình là một phần của nhân gian tức tới hô hấp càng nặng hơn.
Lính cứu hỏa trông giữ anh ta nhìn thấy vậy thì nhắc nhở: “Sao hả? Còn muốn muốn đánh à?”
Một lính cứu hỏa khác nhíu mày: “Đợi đấy! 110 lập tức tới rồi!”
Tương Uyên không thể nhịn được nữa, nhưng mà vẫn phải nhịn lại.
Nhưng anh ta đang tức giận vẫn cãi lại.
“Không phải các anh đều là quân nhân à, nếu không thì chúng ta đánh một trận cho ra nhẽ đi, ai thua thì người đó tới cục cảnh sát?”
“Nếu không phải sợ không cẩn thận đập chết các anh, nếu không phải ông đây còn muốn tìm con trai, ông đây…”
Bách Minh Tư dán một lá bùa cấm ngôn qua, Tương Uyên nghẹn họng đứng hình mà mất tiếng.
Tương Uyên: “…”
A a a a!
Tể Tể nhìn lệ khí quanh thân Tương Uyên cuồn cuộn, bé sợ anh ta sẽ vượt khỏi khu phạm vi kết giới mà có thể di chuyển theo chuyển động của bé rồi khôi phục lại sức mạnh, thế là bé lập tức trượt xuống khỏi lòng của Bách Minh Tư, vừa ra sức dụi mắt, vừa tiến tời gần chỗ của Tương Uyên.
Cảm nhận được lệ khí quanh thân Tương Uyên bị áp chế xuống, Tể Tể từ từ hạ đôi tay nhỏ xuống.
Làn ra trắng nõn không phụ sự kỳ vọng mà lập tức sưng đỏ.
Làm cho các chú lính cứu hỏa vô cùng đau lòng.
“Nhìn xem anh làm đứa nhỏ bị dọa khóc thành thế này!”
“Mắt bé con sắp sưng thành hạt đào rồi.”
“Bắt nạt một nhóc con thế này, đúng là không phải thứ tốt lành mà!”
“Đợi đã, sao tôi nhìn người này có hơi quen quen nhỉ?”
“Tôi cũng thấy có hơi quen!”
“Đệch! Người này không phải là ảnh đế Tương Uyên sao?”
Tương Uyên ngẩng đầu, bắp thịt gò má điên cuồng co rút.
Con người ngu xuẩn!
Trợn to mắt của các người ra nhìn cho kỹ nhóc con kia đi!
Ngoại trừ quanh mắt có một mảng da bị xoa đỏ ra, mắt của nó thế kia phải gọi là phát sáng, nào có chút ánh nước nào chứ.
Nó mẹ nó đang giả vờ!
Mắt không tốt thì đi trị đi, anh ta ra tiền!
Cho dù khi đó xuất chinh biên cảnh bị mưu tính, thân bị vây hãm trong nhà tù, anh ta cũng chưa từng bực bội tức giận như thế này.
Anh ta oan ức!
Anh ta bị oan!
Hết lần này tới lần khác má nó lời tôi bị hãm hại lại không nói ra được!
Tương Uyên: “…”
****3:
Xung quanh quán trà sữa có không ít người trẻ tuổi, bây giờ lại có rất nhiều người trẻ tuổi thích theo đuổi ngôi sao.