Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 517:

Chị gái phục vụ được Tể Tể gọi mấy tiếng chị gái xinh đẹp làm cho cười tới không khép miệng lại được.

Tể Tể nhân cơ hội này chuồn đi, chạy thẳng về phía nhà vệ sinh.

Bé hơi nghiêng đầu chớp mắt hack hỏng camera có thể nhìn thấy bé, sau khi bước vào trong nhà vệ sinh, bé trực tiếp xuyên tường đi ra.

Tương Uyên đã ra khỏi quán cà phê từ lâu, vẫn đang do dự xem có nên đi vào tìm con gái của Phong Đô Đại Đế hay không, anh ta đứng dựa lưng vào tường, ngón trỏ và ngón giữa tay trái đang kẹp một điếu thuốc.

Khi đang định cúi đầu hút thuốc, anh ta cảm nhận được trong không khí có sự dao động.

Tương Uyên đột nhiên mỉm cười, trong mắt xoẹt qua một chút đỏ tươi.

“Tôi vẫn còn chưa nghĩ xong, nhóc con đã tự mình chạy ra rồi!”

“Ha!”

“Đây đúng là số mệnh mà!”

Tương Uyên vừa nói xong, đầu của Tể Tể xuyên tường đi ra đâm lên trên lưng anh ta.

Tương Uyên: “…”

Nhóc thỏ con!

Thiếu đòn y như thứ khốn nạn Phong Đô Đại Đế kia.

Vốn anh ta không định ra tay, nghĩ nếu như Minh Tể Tể phối hợp, nói tung tích của con trai anh ta cho anh ta thì anh ta sẽ không so đo với một con nhóc.

Ngụy trang biến sạch!

Nhưng nhóc con này đột nhiên đụng đầu vào trên lưng anh ta, với độ mạnh đó, may mà anh ta là thân thể của cương thi, hứng phải sức lực của Minh Tể Tể, nửa người dưới của anh ta lảo đảo, bị đụng ra xa ba mét.

Dù thế nào anh ta cũng phải dạy dỗ một chút chứ?

Tể Tể nhận ra mình đã đụng vào người khác, đầu cũng không ngẩng lên mà bắt đầu nói lời xin lỗi.

“Xin lỗi xin lỗi, Tể Tể không cố ý đâu.”

Lúc Tể Tể nhìn cũng không nhìn đối phương, chuẩn bị xóa đi đoạn trí nhớ này của đối phương thì bé đột nhiên ngẩng mạnh đầu lên, đối diện với ánh mắt âm u giống như địa ngục lạnh lẽo của Tương Uyên.

Trên mặt Tể Tể toàn là vẻ kinh ngạc: “Hả? Chú Tương?”

Tương Uyên lạnh lùng lên tiếng: “Tôi là con trai độc nhất trong nhà, không có cháu gái, nhóc con đừng có nhận thân linh tinh!”

Đừng tưởng rằng gọi anh ta là chú thì anh ta có thể sẽ không nhắc tới những đụng chạm trước đây của anh ta và Phong Đô Đại Đế.

Tể Tể nhìn anh ta quan sát cẩn thận, có chút nhìn không thấu.

Quanh thân mang theo âm khí cực nhạt cực nhạt, âm khí đó gần như nhạt tới không nhìn thấy.

Lúc bé muốn duỗi tay ra muốn đụng vào sờ cẩn thận để phân biệt, âm khí đó lập tức biến mất.

Tể Tể nhíu đôi mày nhỏ: “Chú Tương, chú là thứ gì vậy?”

Tương Uyên: “Tôi không phải là thứ gì, tôi…”

Tể Tể nhanh chóng ngắt lời anh ta: “Chú cũng không phải là người!”

Tương Uyên: “…”

Không thể nghe anh ta nói xong câu à?

Anh không phải thứ gì, câu này nghe vào sao giống đang tự mình mắng chính mình chứ?

Tể Tể mới chẳng quản những thứ đó, bé hung dữ nhìn về phía anh ta.

“Vậy nên rốt cuộc chú là thứ gì?”

Tương Uyên không nhịn được nghiến răng, trong đầu tưởng tượng ra hình ảnh kích thích khi dùng răng nanh sắc nhọn đâm thủng mạch máu trên cái cổ non mềm của Minh Tể Tể.

Anh ta đột nhiên khom lưng cúi đầu, liếc nhìn Minh Tể Tể không cao tới đầu gối của anh ta từ trên cao, trong đôi con mắt lạnh lẽo hiện lên sát khí.

Bắt lấy nó.

Anh ta không đánh nhóc con nhỏ xíu thế này!

Bắt lấy mang về, tìm được con trai rồi thì để con trai đánh!

“Tôi sao? Tôi là…”

Chuông cảnh giác của Tể Tể vang lớn, bề ngoài mềm mại, đôi con mắt đen nhánh của bé cũng lập tức trở nên âm u lạnh lẽo, sát ý cuồn cuộn.

Không đợi Tương Uyên có động tác gì, Tể Tể đã hành động.

Vẻ mặt Tương Uyên kiêu căng, trên mặt đều là vẻ khinh thường.

Anh ta đứng yên tại chỗ không động, tay phải bắt đầu trữ sức mạnh, không chút cảm tình đợi Minh Tể Tể tự đâm đầu vào lưới.

Ngay khi Tể Tể đến gần anh ta, bé đột nhiên nhắm mắt nâng tay cắt một đường, dùng minh ngữ tối nghĩa hạ lệnh.

“Tôi tuyên bố trong phạm vi của tôi, tất cả sức mạnh của thứ không phải người đều biến mất, đều trở thành người bình thường!”

Trong mắt Tương Uyên hiện lên một chút kinh ngạc.

Cho dù Minh Tể Tể là người thừa kế của địa phủ, nhưng khi chủ nhân của địa phủ vẫn còn tồn tại, bé tuyệt đối không thể nào có được sức mạnh hoàng quyền cao nhất thuộc về Vương của địa phủ được.

Nhưng rõ ràng anh ta cảm nhận được, vừa rồi theo lời của Tể Tể vừa dứt. sức mạnh vô hình lập tức lan tràn xung quanh hai người bọn họ.

Mà sức mạnh của anh ta vào thời khác đó cũng bị áp chế, sức mạnh tích lũy trong lòng bàn tay phải biến mất không còn tung tích.

Anh ta hơi cảm nhận một chút, anh ta thật sự biến thành một người bình thường không hề có một chút sức mạnh nào cả.

Tương Uyên: “…”

Tương Uyên lập tức nổi trận lôi đình.

“Minh Tể Tể! Rút hết sức mạnh hoàng quyền tối cao đi!”

Tể Tể mới chẳng làm thế đâu.

Bé cũng chẳng ngốc.

Người chú Tương này bé nhìn không thấu, sức mạnh của chú ấy hoặc là không phân cao thấp với bé, hoặc là ở trên bé.

Nhốt lại trước rồi lại nói!

“Vậy chú nói đi chú là thứ gì, nếu không bản Tể Tể sẽ nhốt chú lại!”

Tương Uyên há miệng, răng nanh quen thuộc không lộ ra mà ngược lại lại lộ ra một miệng răng trắng, nhìn giống như là đang cười với Tể Tể.

Tể Tể hừ một tiếng: “Đừng cười với bản Tể tể, bản Tể Tể không ngấm dáng vẻ này đâu!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free