Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 516:

Hoắc Tư Thần: “...”

Hoắc Tư Thần không còn cách nào, Bách Minh Tư và nhóc cương thi tóc đỏ còn đang chờ trà sữa và kem ly ở quầy phục vụ bên kia nên cậu đành phải một mình cầm một xấp tiền lớn một trăm tệ đi qua trước.

Trước khi cậu đi qua còn dặn dò Tể Tể lần nữa: “Tể Tể, coi giữ tiền kỹ lưỡng.”

Tể Tể ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ, anh ba.”

Bởi vì tiền quá nhiều, còn là Tể Tể ngay lập tức lấy ra, Hoắc Tư Thần sợ bị người ta phát hiện Tể Tể khác thường nên chỉ muốn chiến nhanh thắng nhanh, lúc lấy tiền cơ bản không có nhìn kỹ đã cầm tiền lên đi tới quầy phục vụ bên kia.

Cậu đặt một xấp tiền lớn một trăm tệ lên trên quầy phục vụ, hấp tấp lên tiếng: “Chị, trước tiên cần mười ly… không phải, năm mươi ly kem, loại lớn nhất ấy.”

Bách Minh Tư đang ở ngay bên cạnh, lúc vừa định trả tiền thấy cậu móc tiền ra, tức thì khóe miệng giật giật.

Trong nháy mắt khi nhân viên phục vụ chuẩn bị nhận tiền, Bách Minh Tư lập tức cuống tay cuống chân xách trà sữa đi tới đặt lên trên tiền ở quầy phục vụ.

Nhưng nhân viên phục vụ tiệm lại nhanh hơn cậu một bước đã nhận tiền tới, cẩn thận nhìn một phen, nhân viên phục vụ tiệm trà sữa nhà có người thân qua đời không lâu giật giật khóe miệng.

Mẹ nó, đây chính là một xấp tiền âm phủ!

Nhân viên phục vụ tiệm trà sữa nghiêm túc nhìn bạn nhỏ Hoắc Tư Thần: “Cậu bạn nhỏ này, đây là tiền âm phủ, tiền âm phủ (minh tệ) không thể mua đồ được.”

Cô ấy sợ dọa bạn nhỏ nên không nói tiền âm phủ là dùng để đốt cho những người đã khuất đó.

Hoắc Tư Thần ngơ ngác: “Gì?”

****1:

Chị gái phục vụ nhìn dáng vẻ vẻ mặt ngơ ngác của bạn nhỏ Hoắc Tư Thần, có lẽ cậu chưa từng nhìn thấy tiền âm phủ, càng không biết đến nó, thế là nhìn về phía Bách Minh Tư ở bên cạnh.

Bách Minh Tư vội vàng thu xấp tiền âm phủ đó lại, vừa xin lỗi vừa quét mã thanh toán.

“Xin lỗi, em trai tôi không cố ý đâu.”

Chị gái phục vụ cũng cười nói: “Đã biết, bạn nhỏ mà, làm sai cũng là chuyện bình thường.”

Nhóc cương thi tóc đỏ hỏi Bách Minh Tư bằng giọng non nớt: “Anh Minh Tư, nó đúng thật là… tiền âm phủ ạ?”

Trong trí nhớ của nhóc cương thi tóc đỏ, tiền âm phủ có màu vàng, cả một tờ hoặc là màu vàng có các vòng khuyên, hoặc là cái này bao lấy cái kia.

Bách Minh Tư mỉm cười, ừ nhẹ một tiếng.

Thấy Hoắc Tư Thần trợn mắt há mồm vẫn chưa tỉnh thần lại, cậu xoa xoa đầu nhóc cương thi tóc đỏ.

“Tiểu Tương, em đi xem Tể Tể trước đi, lát nữa anh Minh Tư và anh Tư Thần sẽ cầm kem và trà sữa còn lại qua đó.”

Nhóc cương thi tóc đỏ vô cùng ngoan ngoãn: “Vâng ạ.

Tể Tể nhìn thấy nhóc cương thi tóc đỏ đi qua, trong tay có cầm một cây kem, bé nghiêng đầu nhìn về phía anh ba và anh Minh Tư.

Tể Tể hút rột rột xong một cốc trà sữa rồi hỏi nó với giọng nói mềm mại.

“Anh Tiểu Tương, còn phải đợi rất lâu mới có kem ạ?”

Nhóc cương thi tóc đỏ đặt kem và trà sữa trong tay mình xuống trước mặt Tể Tể.

“Tể Tể, uống.”

Tể Tể cảm thấy có người nào đó đang nhìn chằm chằm vào bé, bé uống sạch sẽ trà sữa trong cốc, rồi lại nhìn đống tiền bé dùng thuật pháp lấy tới từ điện Minh Vương ở bên cạnh.

“Anh Tiểu Tương, anh có thể giúp Tể Tể nhìn tiền một lát không ạ?”

Lúc nhóc cương thi tóc đỏ nhìn thấy một chồng ‘tiền’, muốn nói mà lại thôi.

Dường như Bách Minh Tư đoán được Tể Tể bên này vẫn còn có tiền âm phủ, cậu nhanh chóng khụ một tiếng, thu hút tầm nhìn của nhóc cương thi tóc đỏ.

Cậu nhìn nhóc cương thi tóc đỏ, mấp máy miệng.

Nhóc cương thi tóc đỏ chớp chớp mắt, nó hiểu rồi.

Không được nói.

Thế là nó gật đầu một cách ngoan ngoãn: “Được.”

“Nhưng mà, Tể Tể, em muốn đi làm cái gì vậy?”

Tể Tể muốn ra ngoài xem xem ai vẫn luôn nhìn chằm chằm vào bé, bé còn chưa nhìn thấy đối phương.

Nhưng không thể dẫn nhóc cương thi tóc đỏ đi cùng được, lỡ đâu nhóc cương thi tóc đỏ nổi điên thì bé còn phải phân ra sức mạnh để duy trì thuật pháp trên người nhóc cương thi tóc đỏ nữa.

Bé lại không quá biết nói dối, cho nên trực tiếp đứng dậy, dùng gáy đối diện với nhóc cương thi tóc đỏ.

“Em… đi vệ sinh.”

Nhóc cương thi tóc đỏ muốn đi cùng hơi há miệng, câu nói ‘Tể Tể, anh cùng đi với em’ tới bên miệng rồi lại bị nó nuốt xuống.

Nếu như anh ba biết nó đi theo Tể Tể cùng đi tới nhà vệ sinh nữ thì sẽ tức điên mất.

Mặc dù tức điên lên rồi cuối cùng sẽ ra tay, rồi người bị thương vẫn sẽ là anh ba, lo nghĩ cho thân thể của anh ba, nó ngồi xuống ghế cạnh bàn một cách quy củ.

Sợ bị nhóc cương thi tóc đỏ nhìn ra bé nói dối, Tể Tể cúi đầu với gương mặt đã đỏ bừng vội vàng bước về phía trước.

Đúng lúc gặp được có nhân viên phục vụ đi qua, bé vội vàng hỏi đối phương.

“Chị gái xinh đẹp ơi, chị cho em hỏi có nhà vệ sinh không ạ?”

Quán trà sữa rất lớn, nhân viên phục vụ được một tiếng ‘chị gái xinh đẹp’ của Tể tể gọi tới mặt mày rạng rỡ.

“Ở bên kia, để chị dẫn em đi nhé.”

Tể Tể nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn một cái rồi vội vàng lắc đầu.

“Không cần ạ không cần ạ. Chị cái xinh đẹp, chị bận mà, Tể Tể tự đi là được rồi ạ, chị gái xinh đẹp, tạm biệt chị.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free