Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 515:

Nhân viên phục vụ bèn đi lên đằng trước một chút, sau khi khom người mới nhìn thấy rõ trước quầy phục vụ còn có hai đứa nhỏ đang đứng. Một đứa mũm mĩm mập mạp còn một đứa thì gầy nhom tong teo, đường nét ngũ quan đều rất tinh xảo xinh đẹp.

Hoắc Tư Thần: “...”

Bách Minh Tư nhanh lẹ dùng điện thoại quét mã tính tiền, sau khi tính tiền xong mới xoa cái đầu nhỏ của nhóc cương thi tóc đỏ: “Được rồi Tiểu Tương, nói ra thì anh Minh Tư đã tính tiền xong rồi.”

Nhóc cương thi tóc đỏ: “Tiểu Tương… thanh toán!”

Bách Minh Tư lắc lắc điện thoại: “Nhưng mà anh Minh Tư đã thanh toán xong hết rồi, lần sau Tiểu Tương thanh toán có được không?”

Nhóc cương thi tóc đỏ hơi có vẻ thất vọng, gật đầu lia lịa: “Được!”

Trở về cậu cũng phải kiếm điện thoại di động, cái loại quét một cái là có thể tính tiền đó.

Tiền thật giống như vô dụng. Nhóc cương thi tóc đỏ nhìn mấy tờ tiền lớn một trăm tệ trong tay, sau đó tặng cho Hoắc Tư Thần đang bị đả kích: “Anh ba, cho.”

Hoắc Tư Thần ngơ ngác: “Hả?”

Nhóc cương thi tóc đỏ: “Vô dụng, cho anh.”

Tiền không xài được, cậu có giữ lại cũng vô dụng, không thực dụng bằng ván quan tài, ít nhất còn có thể ngủ, còn có thể đậy lại.

Nhưng hình như anh ba rất thích, thế thì cho anh ba đi.

Hạnh phúc tới bất ngờ không kịp đề phòng, Hoắc Tư Thần cũng sợ ngây người: “Cho anh?”

Hoắc Tư Thần sợ nhóc cương thi tóc đỏ đổi ý, vội vàng hỏi cậu nhóc: “Tiểu Tương, em có biết đây là tiền không hả?”

Nhóc cương thi tóc đỏ gật đầu một cái: “Biết.”

Trái tim nhỏ của Hoắc Tư Thần thình thịch nhảy loạn, nén cảm giác kích động xuống: “Cái đó, Tiểu Tương… tiền của em lấy ở đâu ra vậy?”

Nhóc cương thi tóc đỏ chớp mắt mấy cái: “Cha và anh cho.”

Hoắc Tư Thần: “...”

Cha không cho cậu tiền tiêu vặt, anh cả anh hai thì quản lý nghiêm tiền tiêu vặt của cậu!

Cậu ghen tỵ.

Nhóc cương thi tóc đỏ thấy cậu không nhận, bèn nhét thẳng tờ một trăm tệ vào trong tay cậu, lại móc móc trong túi quần, lần nữa móc ra một nắm.

Hoắc Tư Thần: “...”

Cùng là con trai và em trai, sao cậu lại nghèo như vậy hả?

Cha ruột cậu là người cầm quyền của tập đoàn Hoắc thị cơ đấy!

Trái tim bé nhỏ của Hoắc Tư Thần đã bị đứa em trai thúi này đâm hư rồi, cuối cùng Hoắc Tư Thần rưng rưng nhét tiền về trong túi quần của đứa em trai thúi.

“Anh ba tự có tiền, em tự cầm trước đi!”

Hoắc Tư Thần sợ bản thân mình đổi ý nên vội vàng chặn ngang ôm lấy Tể Tể đang nhìn bọn họ lom lom, nhận trà sữa và kem ly chạy đến chỗ ngồi xa xa gấp rút cho Tể Tể uống trà sữa ăn kem ly.

Hoắc Tư Thần bưng một ly trà dâu tây cho Tể Tể, cắm ống hút xong rồi đưa tới: “Tể Tể, uống đi.”

Tể Tể đang ăn kem ly, thấy anh ba đưa trà sữa qua thì mở thẳng cái miệng nhỏ ra một hơi nhét kem ly trong tay vào.

Hoắc Tư Thần nhìn mà trợn mắt há hốc mồm.

Ly kem lớn như vậy ngay cả cậu cũng phải ăn mất một lúc lâu, thế mà Tể Tể cứ thế nuốt trộng.

"Tể Tể?"

Tể Tể cảm nhận hơi lạnh của kem ly, vô cùng hưởng thụ chép miệng một cái: “Anh ba, sao vậy?”

Hoắc Tư Thần nơm nớp lo sợ: “Tể Tể, em không cảm thấy lạnh đến phát ớn sao? Răng không tê buốt hả?”

Tể Tể chớp chớp mắt to: “À không, Tể Tể rất thích, lạnh căm căm, ăn rất ngon, cám ơn anh ba.”

Hoắc Tư Thần: “...”

Tể Tể tiếp tục hỏi cậu: “Anh ba, Tể Tể có thể ăn thêm một ly nữa không?”

Người Hoắc Tư Thần không có đồng nào, đang lúc lúng túng thì Tể Tể chợt móc từ trong túi ra tờ một trăm tệ giống như nhóc cương thi tóc đỏ đưa tới: “Anh ba, Tể Tể cũng có tiền, đều cho anh ba đó.”

Sau khi Tể Tế nói xong thì nhìn sang Hoắc Tư Thần, nhẹ nhàng hỏi cậu: “Anh ba, Tể Tể có thể ăn thiệt nhiều kem ly không?”

Trước đó Hoắc Tư Thần tổng cộng đã gọi ba ly kem, dù sao thì nhóc cương thi tóc đỏ cũng không thể ăn đồ này nọ được. Mấy thứ này tốt nhất nên ăn xong rồi hẵng mua, bằng không cũng tan chảy hết.

Hoắc Tư Thần đối diện với đôi mắt to trông mong và giọng nói con nít non nớt mềm mại của Tể Tể, nghĩ cậu cứ mặt dày tìm nhóc cương thi tóc đỏ vay tiền trước cũng được.

“Đương nhiên là được rồi! Tể Tể muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, anh ba lập tức đi gọi món.”

Lúc Hoắc Tư Thần vừa định đứng lên thì Tể Tể nắm tay cậu lại.

“Anh ba, tiền.”

Khi Hoắc Tư Thần đang cho rằng Tể Tể hỏi cậu không có tiền thì phải làm sao, chợt thông qua khóe mắt liếc thấy trên chỗ ngồi không biết tự lúc nào đã có thêm một đống tờ tiền lớn một trăm tệ, gần như sợ chết khiếp: “Đậu má!”

Tể Tể chớp chớp mắt to, hơi không xác định hỏi cậu ta: “Anh ba, có phải vẫn chưa đủ không? Tể Tể còn nữa, Tể Tể lấy thêm.”

Hoắc Tư Thần giật mình, trong chớp mắt tỉnh hồn trở lại. “Ấy ấy Tể Tể, em đừng dọa anh ba mà, đủ rồi đủ rồi, nhiều tiền như vậy, mua lại cả tiệm trà sữa còn được nữa là!”

Hoắc Tư Thần chỉ liếc nhìn một cái, lập tức đẩy một đống tiền ở chỗ ngồi qua bên phía Tể Tể: “Tể Tể, mau thu lại đi, nhiều quá, quá gây chú ý rồi.”

Tể Tể hả một tiếng, bi bô mở miệng: “Anh ba, tất cả đều phải mua kem hết, cứ cầm hết đi, phải siêu nhiều siêu nhiều kem ly.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free