Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 514:

Nhưng điều này khẳng định không thể nói ra.

Hoắc Trầm Vân và Hứa Liệt hàn huyên mấy câu. Hoắc Trầm Vân biết Hứa Liệt vừa lấy được một cái kịch bản kinh phí lớn muốn thương thảo với anh, lúc này mới nhìn sang ba đứa nhóc.

Anh hai anh ba không có ở đây, tiếng nói của Hoắc Tư Thần là lớn nhất.

“Chú, chú Hứa, cháu và anh Minh Tư dẫn Tể Tể và Tiểu Tương đi mua kem ăn nhé.”

Có Bách Minh Tư trầm ổn giàu kinh nghiệm không giống con nít ở đây, Hoắc Trầm Vân rất yên tâm: “Đi đi, nhớ nói với cha các cháu một tiếng.”

“Vâng.”

Hai thiếu niên choai choai và hai đứa nhỏ vẫy vẫy tay với Hoắc Trầm Vân và Hứa Liệt, mỗi người nắm tay một đứa nhỏ rời đi.

Cả đám vào thang máy rồi, Tể Tể mới hỏi Hoắc Tư Thần: “Anh ba, anh có biết chỗ nào có cửa hàng kem ly không?”

Hoắc Tư Thần cười hì hì: “Đương nhiên biết, lúc chú dẫn tụi mình xuống xe, anh thấy ở đối diện có quán cà phê. Bên cạnh quán cà phê có tiệm trà sữa kem ly.”

Tể Tể gấp không kịp chờ: “Vậy chúng ta đi mau đi, bằng không chú và cha làm xong việc rồi thì chúng ta phải đi về ngay, ở nhà không có kem ly đâu.”

Cha nuôi cho rằng kem ly quá lạnh nên mới không cho dì Trương giúp việc làm kem ly.

Tể Tể đã từng nghe những bạn nhỏ khác ở nhà trẻ nhắc tới nên rất tò mò: “Tể Tể vẫn chưa được nếm thử kem ly.”

Hoắc Tư Thần vỗ ngực: “Đi, anh ba dẫn em đi ăn no nê.”

“Cảm ơn anh ba.”

Nhóc cương thi tóc đỏ vội lên tiếng: “Anh, Tiểu Tương… không ăn, đều cho… Tể Tể ăn.”

Hoắc Tư Thần lật tẩy cậu nhóc: “Em mà là không ăn hả, em rõ ràng là sợ ăn vào ói ra còn khó chịu hơn!”

Nhóc cương thi tóc đỏ: “...”

Tể Tể vừa kéo tay anh ba vừa dắt nhóc cương thi tóc đỏ: “Đi thôi, ăn kem ly nào!”

Bách Minh Tư buồn cười nhìn Hoắc Tư Thần và nhóc cương thi tóc đỏ anh tới tôi đi tranh cãi ầm ĩ, móc điện thoại di động ra nhắn tin cho chú Hoắc đã đến tiệm trà sữa ở đối diện công ty, tiện tay gửi luôn định vị.

Cha nuôi Hoắc nhanh chóng hồi âm: “Được, chờ chú làm xong việc sẽ đi đón tụi cháu.”

Bốn đứa bé từ cổng lớn giải trí Hoa Thành đi ra, chạy thẳng tới tiệm trà sữa ở đối diện.

Tương Uyên trước đó không tìm được con trai đang đi vòng quanh một vòng lớn ở khu vực gần giải trí Hoa Thành, kết quả vẫn không thu hoạch được gì.

Khí tức của con trai đã biến mất sạch sẽ, giống như chưa từng tồn tại.

Tương Uyên nhíu mày, sắc đỏ trong con mắt tối đen âm u như ẩn như hiện.

Sau khi anh ta phát hiện ra bóng dáng Trần Kiến Đào, khóe miệng cong lên tạo thành một nụ cười lạnh, lên xe đảo quanh mấy vòng lớn ở phụ cận, vứt bỏ người xong rồi lại lần nữa quay lại phòng bao ở quán cà phê đối diện giải trí Hoa Thành.

Đang lúc anh ta càng ngày càng nóng, ngồi dựa vào cửa sổ thì trong tầm mắt đột nhiên xuất hiện bốn đứa trẻ hai lớn hai nhỏ.

Tương Uyên nghiến răng, anh ta đã rất lâu rồi không có chú ý tới động tĩnh ở Địa Phủ.

Lần cuối cùng anh ta biết bên phía Địa Phủ có tin tức quan trọng lại là lúc Phong Đô Đại Đế mừng quý nữ.

Ban đầu nếu như không phải trận chiến với Phong Đô Đại Đế ấy, anh ta cũng sẽ không đến nỗi bỏ lỡ thời kỳ thi biến của con trai, dẫn đến chỉ có thể dựa vào quan hệ máu mủ biết sau khi con trai thi biến khẳng định sẽ giống như anh ta có một mái tóc đỏ, sau đó đi khắp thế giới tìm con trai.

Dù sao thì khi anh ta còn sống vẫn luôn ở biên cương chưa từng gặp được con trai!

Tương Uyên nghĩ tới đây lập tức nóng nảy không chịu được.

Phong Đô Đại Đế!

Tương Uyên vừa nghiến răng vừa để mặc cho con mắt đen nhánh từng chút một chuyển sang màu đỏ tươi.

Phong Đô Đại Đế hại anh ta không tìm được con trai, vì sao anh ta lại không thể giấu con gái của tên khốn đó đi chứ?

Cứ làm như vậy đi!

Bốn đứa trẻ hai lớn hai nhỏ trong tiệm trà sữa không hề có cảm giác gì. Bách Minh Tư không thích uống trà sữa nên hầu như chưa từng tới tiệm trà sữa.

Hoắc Tư Thần thì thích ăn kem ly, nhưng trong nhà quản lý rất nghiêm nên cũng hiếm khi được ăn.

Cả đám đi đến tiệm trà sữa, một phen rối ren bung bét.

Trà sữa đương nhiên phải xếp ở trên, kem ly ắt không thể thiếu.

Hoắc Tư Thần gọi trà sữa kem ly xong thì mò túi chuẩn bị tính tiền, sau đó bỗng nhiên lúng túng.

Trong túi cậu rỗng tuếch, lúc này cậu mới nhớ cha đã định ra quy củ cho cậu, trong thời gian đi học sẽ không cho tiền tiêu vặt, cho dù có cho thì cũng là cho anh cả và anh hai. Cậu là sau khi có cái lịch sử đen kia mới bị quản chế nghiêm khắc như vậy.

Tể Tể đang đứng bên cạnh Hoắc Tư Thần, ngước cái đầu nhỏ lên trông mong nhìn cậu: “Anh ba, sao thế?”

Hoắc Tư Thần: “...”

Cậu có thể nói với Tể Tể rằng cậu không có tiền trả được không?

Hoắc Tư Thần cầu cứu nhìn sang Bách Minh Tư.

Bách Minh Tư giây lát đã hiểu, lúc cậu vừa chuẩn bị tính tiền thì nhóc cương thi tóc đỏ móc rồi lại móc ở trong túi, móc ra mấy tờ tiền lớn một trăm tệ.

Nhóc cương thi tóc đỏ phải nhón chân lên mới chạm được đến mặt bàn đằng trước tiệm trà sữa, giơ ngọc bội lên cất giọng trẻ con nói: “Thanh… toán!”

Nhân viên phục vụ bị tiếng cà lăm non nớt đáng yêu của trẻ con chọc cười, nhìn thoáng qua còn không nhìn thấy người.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free