Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 513:

****9:

Chú cháu Hoắc Trầm Vân và Hoắc Tư Thần nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, Bách Minh Tư thì hơi khá hơn một chút.

Dù sao thì Bách Minh Tư cũng đã từng chứng kiến năng lực của Tể Tể, còn là người thừa kế của gia tộc thông linh, thấy nhóc cương thi tóc đỏ dưới lực lượng của Tể Tể gia trì đột nhiên biến đổi, cậu mỉm cười giơ ngón cái lên với Tể Tể: “Tể Tể cừ thật!”

Tể Tể vừa mở mắt đã thấy anh Minh Tư đang dựng thẳng ngón tay cái lên khen bé, không nhịn được toét cái miệng nhỏ cười rộ lên.

Thế mà lại thành công rồi!

Tể Tể rất ngạc nhiên, tung tăng nhảy nhót xoay xung quanh nhóc cương thi tóc đỏ một vòng: “Anh Minh Tư, anh thử sờ tay anh Tiểu Tương đi.”

Bách Minh Tư cười gật đầu, vào lúc nhóc cương thi tóc đỏ tỉnh lại nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cậu nhóc.

Mềm mại, ấm áp.

Hoàn toàn khác với lúc trước mỗi lần gặp nhóc cương thi tóc đỏ đều y như một tảng đá xông lại ôm cậu ấy.

Bách Minh Tư lần nữa khen Tể Tể: “Tể Tể thật giỏi!”

Tể Tể cười hì hì, gãi gãi mái tóc mềm mại bồng bềnh: “Trước đây Tể Tể cho rằng cách này không được nên luôn chưa từng thử, còn định chờ anh Tiểu Tương tìm được cha của anh ấy rồi nói sau ấy chứ. Không ngờ lại có thể dùng cách này để anh Tiểu Tương trông giống như chúng ta, quá tốt rồi!”

Chỉ cần có lực lượng của bé ở đây thì thân thể của nhóc cương thi tóc đỏ cũng sẽ không bị người ta phát hiện ra vấn đề.

Về phần răng nanh của nhóc cương thi tóc đỏ, bé phát hiện không thể khống chế được.

Tể Tể nghĩ tới đây, vội vàng nhìn sang nhóc cương thi tóc đỏ đang cúi đầu, tò mò sờ lên cơ thể mềm mại ấm áp của mình.

“Anh Tiểu Tương, răng nanh của anh nhất định phải thu vào đó, Tể Tể không giấu được răng nanh của anh.”

Nhóc cương thi tóc đỏ vội gật đầu, kích động đến nỗi nói chuyện cũng không còn lắp: “Tể Tể yên tâm, tớ… nhất định sẽ chú ý.”

Tể Tể hài lòng.

Hoắc Trầm Vân giật mình: “Tiểu Tương, cháu không nói chuyện cà lăm nữa sao?”

Nhóc cương thi tóc đỏ ngẩn ra.

Hoắc Tư Thần gấp rút tiến lại gần: “Tiểu Tương, em thử nói lại lần nữa đi.”

Nhóc cương thi tóc đỏ căng thẳng lên: “Nói… nói cái gì?”

Hoắc Tư Thần: “Xong! Vẫn là một nhóc cà lăm!”

Tể Tể nhìn, nắm kéo tay của anh ba.

Nhóc cương thi tóc đỏ quýnh lên nói: “Em… trước đây em… không có cà lăm.”

Hoắc Tư Thần nắm bàn tay béo múp của Tể Tể, vuốt ve thưởng thức: “Từ lúc anh gặp em, em luôn nói chuyện cà lăm.”

Nhóc cương thi tóc đỏ vẫn căn cứ theo lý lẽ mà biện luận: “Không… lúc chưa chết, em… nói chuyện rất trôi chảy.

Hoắc Tư Thần nhớ đến mình bị nhóc cương thi tóc đỏ véo bắp đùi đau điếng, cố ý hờn dỗi cậu nhóc: “Ai biết được, dù sao em ngay cả mình chết bao nhiêu năm cũng không biết kia mà!”

Nhóc cương thi tóc đỏ: “...”

Tể Tể: “...”

Hoắc Trầm Vân khẽ xoa đầu Hoắc Tư Thần, lại thử đụng vào đầu của nhóc cương thi tóc đỏ một chút.

Cảm giác chạm vào không khác gì người bình thường, anh vội vàng ôm lấy nhóc cương thi tóc đỏ: “Được rồi được rồi, đây là em trai cháu, nào có hờn dỗi em trai không bỏ qua chứ?”

Hoắc Tư Thần có lý có chứng: “Anh hai nói, đánh em trai phải nhân lúc còn sớm, cháu đây chỉ là dỗi em ấy, cháu còn chưa có ra tay đánh em ấy đâu!”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Tể Tể cất giọng trẻ con nhắc nhở anh ba: “Anh ba, mặc dù sức của anh rất lớn nhưng anh không được đánh anh Tiểu Tương đâu nhé.”

Không đợi Hoắc Tư Thần lên tiếng, Tể Tể đã tiện thể tự mình bổ sung: “Còn nữa, anh ba à, tuy rằng bây giờ anh Tiểu Tương trông không khác chúng ta là bao, nhưng bản chất của anh ấy vẫn là cương thi đó, cương thi không có cảm giác đau đâu.”

Tể Tể nói đến đây, gương mặt thịt nho nhỏ của đại nhân nhỏ còn lo lắng nhìn Hoắc Tư Thần: “Vậy nên anh ba, lúc anh muốn ra tay nhất định phải khống chế lực độ cho kỹ, nếu không người bị thương sẽ là chính bản thân anh đấy.”

Hoắc Tư Thần: “...”

Tể Tể, đâm tim nha!

Hoắc Trầm Vân và Bách Minh Tư nhìn biểu cảm có khổ không nói ra được đó của Hoắc Tư Thần, hai người không nhịn được phụt một tiếng phá lên cười: “Ha ha ha!”

Hoắc Tư Thần: “...”

Cửa vang lên tiếng gõ cửa, tiếp theo đó giọng nói của Hứa Liệt truyền đến: “Trầm Vân, tôi có thể vào không?”

Hoắc Trầm Vân ngó nhóc cương thi tóc đỏ đã giống như đứa trẻ bình thường, vừa cười vừa đi qua mở cửa: “Anh Hứa.”

Trong nháy mắt Hứa Liệt nhìn thấy nhóc cương thi tóc đỏ, đáy mắt xuất hiện một chút vẻ nghi hoặc, tiếp theo lại lộ ra vẻ quả nhiên là thế.

“Tên nhóc Vương Dương đó nói với tôi anh cần thuốc nhuộm tóc, tôi còn đang suy nghĩ không biết anh lấy thuốc nhuộm tóc làm gì, cái này là muốn nhuộm tóc Tiểu Tương quay về màu đen trước đó đây mà.”

Lúc Hoắc Tư Thần vừa định nói nhóc cương thi tóc đỏ là tóc đỏ bẩm sinh thì Hoắc Trầm Vân đã giành trước mở miệng: “Đúng! Con nít ấy mà, đều thích màu sắc sặc sỡ, nhưng quá bắt mắt, vẫn là màu đen nguyên thủy đẹp hơn, tự nhiên hơn.”

Hứa Liệt cẩn thận quan sát nhóc cương thi tóc đỏ một lát: “Hình như thần sắc cũng tươi lên rất nhiều.”

Hoắc Trầm Vân, Hoắc Tư Thần, Bách Minh Tư và người trong cuộc là nhóc cương thi tóc đỏ cùng lúc nhủ thầm trong bụng: Đó là do có lực lượng của Tể Tể gia trì.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free