Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 512:

Lời vừa dứt, cậu nhanh chóng rụt tay về.

Chậc!

Lạnh quá!

Không hổ là cương thi!

Tể Tể gật đầu: “Đúng!”

Hoắc Trầm Vân bị ép ôm nhóc cương thi tóc đỏ: “...”

Có thể không nói xin lỗi, nhưng có thể đừng ôm một cái được không?

Anh lạnh quá đi mất!

Mấy chú cháu đang nói chuyện, Hoắc Tư Thần chợt nhìn thấy bộ tóc giả đang đội trên đầu nhóc cương thi tóc đỏ: “Tiểu Tương, có phải em muốn nhuộm tóc thành màu đen hay không? Chúng ta là người nước Hoa, cái đầu tóc đỏ này của em thật sự giống như anh hai nói, là cặn bã vô lại không có học thức học làm trời làm đất ở trong trường học, rất không hợp với tính cách của em!”

Thời điểm nhóc cương thi tóc đỏ ở nhà trẻ cũng rất khổ não. Rất nhiều bạn nhỏ vừa thấy cậu là đòi chạm vào mái tóc đỏ của cậu ta. Tiểu Tương hơi do dự một lát rồi gật đầu.

Dù sao tóc cũng đã cắt rồi, nhuộm màu cũng không khác bao nhiêu.

Cậu vẫn còn một lựa chọn cuối cùng, đó chính là trước khi cha trông thấy lần nữa mọc dài ra là được.

Tể Tể cũng cảm thấy rất tốt.

“Anh Tiểu Tương, như vậy thì sau này chúng ta cùng nhau đi nhà trẻ, những bạn nhỏ kia sẽ không luôn nhìn chằm chằm vào tóc của anh nữa.”

Nhóc cương thi tóc đỏ trịnh trọng gật đầu: “Tể Tể, bây giờ… nhuộm… được không?”

Tể Tể nhìn trái nhìn phải một chút: “Nhưng anh Tiểu Tương, Tể Tể không biết nhuộm tóc.”

Hoắc Trầm Vân bật cười: “Chuyện nhỏ, chú út biết, chờ đó, chú út sẽ bảo người đưa thuốc nhuộm tóc lên, trong văn phòng có phòng nghỉ, chúng ta lập tức tiến hành làm việc ngay thôi.”

Hoắc Trầm Vân nói xong, lập tức gọi điện thoại cho trợ lý Vương Dương của công ty sắp xếp.

Vương Dương hơi ngạc nhiên, hỏi dò một câu: “Anh Hoắc, có muốn tôi thu xếp cho thợ trang điểm đi lên hay không?”

Hoắc Trầm Vân lập tức từ chối: “Không cần, chỉ cần thuốc nhuộm tóc màu đen tốt nhất, sau khi đi lên thì gõ cửa rồi đặt ở cửa là được.”

Vương Dương: “Vâng.”

Nhận tiền làm việc ấy mà, chỉ là thuốc nhuộm tóc, mặc dù Vương Dương giống như lọt vào trong sương mù nhưng vẫn làm việc lưu loát.

Một giờ sau, Tể Tể chỉ huy Hoắc Trầm Vân, Bách Minh Tư với sự giúp đỡ của Hoắc Tư Thần đã trét toàn bộ thuốc nhuộm tóc màu đen lên trên mái tóc đỏ chói mắt của nhóc cương thi tóc đỏ.

“Được rồi, Tể Tể, đợi khoảng nửa tiếng rồi cho Tiểu Tương đi gội đầu một lượt, sau đó sấy khô nữa là việc lớn hoàn tất!”

Nhóc cương thi tóc đỏ ngắm bản thân mình ở trong gương dính đầy thuốc nhuộm tóc nhớp nháp, lại nhìn sang Hoắc Trầm Vân, Hoắc Tư Thần, Bách Minh Tư và Tể Tể một chút, hơi bất an hỏi Hoắc Trầm Vân: “Chú, chắc chắn… có thể đổi thành màu… giống như của mọi người… đúng không?”

Lúc nãy Tể Tể bôi quét cũng không đều nên nhóc cương thi tóc đỏ hơi không yên tâm.

Hoắc Trầm Vân hết sức tự tin gật đầu: “Yên tâm đi, chắc chắn giống mà!”

Nửa tiếng sau, nhóc cương thi tóc đỏ gội đầu xong, sấy khô, biến thành một nhóc cương thi tóc dày đen bóng.

Hoắc Tư Thần xích lại gần xem xét, bị dọa sợ đến nhảy lên: “Eo ôi! Làn da này của em… cũng quá dọa người rồi!”

Hoắc Tư Thần không biết xấu hổ nói, rất giống những thứ quỷ quái này nọ mà hồi đó sau khi Tể Tể mở mắt Âm Dương cho bọn họ đã nhìn thấy.

Nhóc cương thi tóc đỏ nghiêng nghiêng đầu, mắt đầy vẻ ngờ vực: “Hả?”

Hoắc Trầm Vân và Bách Minh Tư nhìn một chút, tiếp theo đã nhìn ra vấn đề.

Nếu như là mái tóc đỏ tươi đẹp và gương mặt quá mức nhợt nhạt ấy gộp chung lại một chỗ thì gương mặt nhợt nhạt quá mức đó của nhóc cương thi trông chỉ giống như bệnh lý nhợt nhạt quá mức.

Nhưng sau khi mái tóc biến thành màu đen, khỏi phải nói trắng đen quá mức rõ ràng, nhìn sơ qua không hề có lấy một chút hơi thở con người.

Tể Tể đi xung quanh nhóc cương thi tóc đỏ một vòng, ngẫm nghĩ một chút, mắt to đen nhánh sáng lên: “Tể Tể muốn thử một lần!”

Tể Tể không chắc liệu máu Minh Vương có thể ảnh hưởng đến cơ thể của nhóc cương thi tóc đỏ hay không, dù sao thì cương thi và quỷ này nọ cũng không giống nhau.

Nhưng cả hai đều là thứ thuộc loại âm khí quấn quanh, thử một chút coi sao.

Lỡ như được thì sao?

Dáng vẻ của nhóc cương thi tóc đỏ cũng sẽ không cần đợi tìm được cha cương thi của cậu rồi mới có thể giống như bé.

Không đợi Hoắc Trầm Vân, Hoắc Tư Thần và Bách Minh Tư kịp phản ứng, Tể Tể đã cắn đứt ngón tay.

Một giọt máu Minh Vương ấn vào giữa trán nhóc cương thi tóc đỏ, trong nháy mắt tan biến vào trong da thịt lạnh như băng của nhóc cương thi tóc đỏ.

Tể Tể cùng lúc nhắm mắt lại, dùng ngôn ngữ chốn U Minh khó hiểu hạ lệnh: “Tôi tuyên bố tôi dùng máu Minh Vương chạm vào con người hoặc kẻ không phải con người, đều có được thân thể nhân loại giống tôi, chưa được tôi cho phép, bất kỳ người hoặc kẻ không phải con người nào cũng không được phép nhìn lén dù chỉ một chút!”

Tể Tể ra lệnh một phen. Hoắc Trầm Vân, Hoắc Tư Thần và Bách Tư Minh tận mắt chứng kiến màu da của nhóc cương thi tóc đỏ dùng tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được sinh ra biến đổi.

Thời gian cùng lắm chỉ trong chớp mắt, nhóc cương thi tóc đỏ đã biến thành một cái đứa nhỏ có màu da hồng hào, làn da trắng trẻo non mịn.

Ngoài rất gầy yếu ra thì không có khuyết điểm khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free