Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 511:

Thái độ của anh ta hoàn toàn kiêu căng, không coi ai ra gì, cũng không đợi Hoắc Trầm Lệnh lên tiếng đã lập tức quay người bỏ đi.

Tốc độ cực nhanh, Hoắc Trầm Lệnh đưa tay ra cản anh ta, vậy mà ngay cả góc áo của đối phương cũng không chạm tới.

Con mắt Hoắc Trầm Lệnh đột ngột chuyển sang sâu thẳm, lộ ra ý lạnh âm u.

Lúc ông vừa định gọi điện thoại cho vệ sĩ đi lên thì Tể Tể đột nhiên lên tiếng: “Cái đó… chú Tương, có phải chú không…”

“Rầm” một tiếng, cửa phòng bị Tương Uyên không chút lưu tình đóng lại.

Tể Tể: “...”

Lời tác giả:

Tương Uyên: (Lúc vừa mới bắt đầu) Con gái của Phong Đô Đại Đế, anh ta không có ra tay đánh một trận đã là rất nhân từ rồi!

Sau khi Tương Uyên tìm được con trai: “!”

Đầu óc của bảo bối nhà mình đây bị hư mất rồi.

****8:

Hoắc Tư Thần thấy Tể Tể ỉu xìu, mới mau mau nhón chân lên véo nhẹ thịt trên gương mặt nhỏ của Tể Tể.

“Tể Tể chớ có để ý, vừa nhìn đã biết không phải người tốt rồi.”

Tể Tể đang muốn nói, có lẽ chú ấy không phải là người.

Có điều thời gian tiếp xúc quá ngắn, sự chú ý của bé đã bị cha nuôi, còn có chú út và các anh trai phân tán nên nhất thời cũng không nhìn rõ.

Anh ba an ủi bé, Tể Tể vội vàng lộ ra một nụ cười đáng yêu: “Anh ba yên tâm, Tể Tể không sao, chỉ là…”

Giang Lâm gõ nhẹ cửa, mở cửa đi vào: “Thưa sếp.”

Hoắc Trầm Lệnh nhớ đến Vương Du hung hăng càn quấy, giao Tể Tể lại cho Hoắc Trầm Vân đang bị thương trên mặt: “Anh đi xử lý một lát, chăm sóc bọn trẻ cẩn thận.”

Hoắc Trầm Vân đón lấy Tể Tể: “Yên tâm, muốn bắt nạt người của nhà họ Hoắc chúng ta thì phải bước qua người em!”

Trần Kiến Đào cảm thấy Tương Uyên hơi khả nghi nên cũng đi theo bọn họ cùng nhau ra ngoài.

Bách Minh Tư hơi lưỡng lự rồi chọn ở lại.

Cậu biết âm khí phát hiện được ban nãy dám chắc có liên quan tới bên phía nhóc cương thi tóc đỏ và Tể Tể.

Sau đợt khai giảng cậu có đi qua nhà trẻ đón Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ, lúc ban đầu trông thấy nhóc cương thi tóc đỏ, cậu cũng hơi giật mình.

Nhưng cậu cũng chỉ vẻn vẹn là giật mình mà thôi, dẫu sao trên đời này chủng loại không phải con người có rất nhiều.

So với mấy thứ như quỷ này nọ thì loại sinh vật cương thi này vẫn còn có thực thể.

Chỉ cần bọn chúng không tổn thương con người thì tất cả đều dễ nói.

Cậu đã quan sát nhóc cương thi tóc đỏ gần nửa tháng, phát hiện nhóc cương thi tóc đỏ này đặc biệt ngoan ngoãn, hơn nữa còn rất nghe lời Tể Tể, bấy giờ mới từ từ thả lỏng.

Lúc này cậu chỉ sợ nhóc cương thi tóc đỏ gặp phải tình huống đặc biệt, đột ngột không nhịn được hung hăng đánh người bị thương.

Chờ đến khi trong văn phòng chỉ còn có Bách Minh Tư và người nhà họ Hoắc, cậu mới hỏi Tể Tể: “Tể Tể, âm khí mới vừa rồi là sao?”

Hoắc Trầm Vân không có mắt Âm Dương và Hoắc Tư Thần hoàn toàn không biết gì về âm khí đồng loạt nhìn sang Tể Tể: “Tể Tể, có âm khí lúc nào thế?”

Tể Tể chớp chớp mắt to: “Vừa rồi anh Tiểu Tương nổi nóng nên để lọt ra một chút âm khí, nhưng Tể Tể đã phong bế rồi.”

Bé nói xong lại nhìn sang Bách Minh Tư, hai mắt tỏa sáng: “Anh Minh Tư giỏi thật, nhận ra được luôn.”

Thiếu niên choai choai Bách Minh Tư da mặt mỏng, bị bé khen đến mắc cỡ: “Cũng không phải mỗi anh Minh Tư chú ý, ngay cả chú Trần cũng chú ý tới.”

Tể Tể tiện tay mở rộng kết giới, che phủ cả cánh cửa đi vào phòng.

Lúc bé đang chuẩn bị nói chuyện với anh Minh Tư một chút thì nhóc cương thi bị bé vỗ cho một bàn tay choáng váng tỉnh lại.

Sự chú ý của mọi người lập tức dời đi. Hoắc Trầm Vân kéo dãn khoảng cách với Hoắc Tư Thần đang ở gần đó, cảnh giác nhìn cậu nhóc.

Hai tròng mắt nhóc cương thi đỏ au, lộ ra vẻ âm u khát máu.

Hoắc Trầm Vân nuốt nước miếng một cái: “Gì đó, Tiểu Tương, cháu còn nhận ra các chú không?”

Tể Tể túm lấy tay của nhóc cương thi tóc đỏ, cất giọng hỏi cậu nhóc: “Anh Tiểu Tương, cổ của anh vẫn ổn chứ? Tể Tể dùng lực lớn quá hả?”

Nhóc cương thi tóc đỏ bị đánh đến choáng váng từ từ hoàn hồn trở lại, vẻ âm u khát máu ở đáy mắt cũng theo đó giảm đi, thậm chí đôi mắt đỏ au cũng theo đó khôi phục lại màu nâu xám của kính sát tròng đang đeo.

Nhóc cương thi tóc đỏ ý thức được vừa rồi mình nổi cáu có thể sẽ dọa người ta sợ, mới thấp thỏm nói xin lỗi: “Chú út, anh ba, Tể Tể, xin… xin lỗi.”

Tể Tể giúp nhóc cương thi tóc đỏ giải thích với anh ba và chú út: “Chú út, anh ba, mới vừa rồi là do có người bắt nạt em nên anh Tiểu Tương mới nổi nóng. Anh Tiểu Tương không phải cố ý muốn dọa người ta sợ đâu.”

Vẻ kiêng kỵ của Hoắc Trầm Vân với nhóc cương thi tóc đỏ trong nháy mắt tan biến, thậm chí anh còn có vẻ hơi xấu hổ.

Vừa rồi anh còn đang lo sau khi nhóc cương thi tóc đỏ tỉnh lại thì sẽ cắn người: “Tiểu Tương, thật xin lỗi.”

Nhóc cương thi tóc đỏ hơi nhếch khóe miệng, cơ trên mặt cứng ngắc, mặt không cảm xúc: “Là… Tiểu Tương, không tốt.”

Hoắc Tư Thần nhìn chú út và nhóc cương thi tóc đỏ nói xin lỗi lần nhau, dứt khoát xách nhóc cương thi tóc đỏ lên nhét vào trong ngực chú út: “Được rồi được rồi, đều là người một nhà cả, ôm một cái là được rồi, không cần phải liên tục xin lỗi, xin lỗi đâu.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free