Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 510:
Ánh mắt sắc bén của Hoắc Trầm Lệnh nhìn chằm chằm vào bóng lưng Tương Uyên, cảm giác bất an trong bụng tương tự như lần đầu tiên nhìn thấy Tương Uyên đó càng lúc càng sâu.
Hoắc Trầm Lệnh dứt khoát trước tạm thời không đi qua, xem coi Tương Uyên muốn làm gì.
Tương Uyên ngồi xổm xuống, chăm chú nhìn Hoắc Tư Thần, cẩn thận quan sát.
Hoắc Tư Thần đang muốn tìm cha ruột đột nhiên bị một ông chú lớn đẹp trai xa lạ ngăn cản, ánh mắt cậu trợn lên thật to.
Ai đây? Cha ruột cậu còn đang ở đằng sau đó, lẽ nào lại dám ra tay ở ngay trước mặt cha ruột cậu sao?
Sống lưng Hoắc Tư Thần thẳng tắp, hung dữ quát lên: “Tránh ra!”
Tương Uyên hơi nheo mắt, khí thế này ngược lại hơi giống anh ta, nhưng khí tức quanh người hoàn toàn không đúng.
Anh ta cẩn thận quan sát, đây chỉ là một đứa trẻ bình thường!
Tương Uyên trong nháy mắt mất đi hứng thú, vươn tay gạt qua một cái, gạt Hoắc Tư Thần qua một bên, còn bản thân mình thì tiếp tục đi ra đằng sau.
Anh ta lại nhìn thấy hai đứa bé.
Một đứa thì đang ngủ thiếp đi, gầy trơ xương ốm yếu giống như một đứa nhỏ ăn mày vào lúc chiến hỏa loạn lạc chạy nạn thoát ra.
Quanh người không có lấy một chút khí tức của gia tộc bọn họ, còn có mái tóc màu đen.
Trực tiếp PASS!
Con trai anh ta nhất định là cao lớn oai hùng, uy nghiêm bẩm sinh giống như anh ta vậy.
Một đứa khác thì béo mập giống như bánh trôi ủ rượu, một khối trắng trắng mềm mềm, dáng dấp vô cùng mềm mại đáng yêu, khiến cho thiện cảm của người ta tăng lên gấp mấy lần.
Anh ta nhìn vào mái tóc, vẫn là màu đen.
Thiện cảm biến mất hơn phân nửa!
Chẳng qua Tương Uyên cũng không có rời đi ngay, anh ta phát hiện hai đứa nhỏ ở nơi này có chỗ khác lạ.
Hình như có một dòng lực lượng đang ngăn cách phía bên này.
Bởi vì bên cạnh đang có rất nhiều người xa lạ vướng víu nên Tương Uyên không cách nào vận dụng lực lượng cẩn thận tra xét được.
Trong chớp mắt khi Tể Tể quay người lại trông thấy Tương Uyên, một tiếng la có vẻ nghi ngờ bằng giọng trẻ con phát ra: “Hả?”
Hoắc Tư Thần bị gạt ra rốt cuộc tỉnh táo trở lại, vội vàng xông lên: “Tể Tể, sao vậy?”
Hoắc Trầm Lệnh thấy thế bước nhanh đi qua, dùng thái độ bảo vệ tuyệt đối che chắn cho hai đứa nhóc ở bên cạnh.
Hoắc Trầm Lệnh thấy nhóc cương thi tóc đỏ giống như ngủ thiếp đi, khẽ nhướng mày, hỏi cùng một câu hỏi giống con trai nhỏ: “Tể Tể, sao vậy?”
Hoắc Trầm Vân ở đằng trước lập tức ra hiệu cho Hứa Liệt đưa đám Vương Du đi ra ngoài.
Chờ sau khi những người kia rời đi rồi, lúc anh vừa định đóng cửa lại thì trông thấy Tương Uyên đang quay lưng về phía bọn họ.
Tương Uyên là tồn tại cấp bậc Thái Sơn Bắc Đẩu trong ngành giải trí, dù cho Hoắc Trầm Vân chỉ là một diễn viên tuyến mười tám(*) thì rõ ràng cũng biết đến anh ta.
(*) Diễn viên tuyến mười tám: dùng để phân chia độ nổi tiếng và địa vị của diễn viên trong giới Cbiz. Tuyến 1 là diễn viên nổi tiếng có địa vị cao nhất, theo sau là tuyến 2,3… Tuyến 18 dùng để chỉ những diễn viên vô danh tiểu tốt thường chỉ đóng vai phụ, không mấy nổi bật và ít được biết tới.
Đương nhiên, Tương Uyên không nhận ra diễn viên tuyến mười tám là anh ta!
Hoắc Trầm Vân tằng hắng một tiếng, đi tới bên cạnh Tương Uyên: “Cái đó… thầy Tương, hay là ngài rời khỏi đây trước được không?”
Bên phía Tiểu Tương xảy ra vấn đề, thân phận của cậu nhóc đặc thù, cho dù thân phận của Tương Uyên vẫn còn ở đó thì anh cũng phải mời người ra ngoài.
Tương Uyên lần nữa gắt gao nhìn chằm chằm Tể Tể.
Đứa nhỏ nào mang đến cho anh ta một cảm giác rất lạ, hơn nữa còn cho anh ta có cảm giác rất mạnh.
Tương Uyên thấy đang có ít người, anh ta vì tìm con trai cũng không thèm để ý ở bên này còn có mấy người bình thường.
Ngón tay út hơi uốn cong, một luồng âm khí như có như không từ đầu ngón tay tràn ra, lao thẳng tới chỗ Tể Tể.
Tể Tể phát hiện, con mắt lần nữa trợn to hơn một chút.
Từ lúc bé chào đời cho tới nay máu Minh Vương đều luôn tự bảo vệ chủ, nhận ra có âm khí đến gần thì sẽ tự động đè ép.
Luồng âm khí thăm dò của Tương Uyên trong nháy mắt đã tan biến không còn dấu tích, hơn nữa còn thuận lợi tra ra được lai lịch của đứa nhỏ mập mạp mềm mại dễ thương ở trước mặt.
Hạt giống của Phong Đô Đại Đế!
Nhịn!
Một nửa thiện cảm còn sót lại trong giây lát biến mất tăm!
Tương Uyên nhớ tới khúc mắc với Phong Đô Đại Đế, cảm xúc thấp thoáng có vẻ nổi giận.
Hoắc Trầm Lệnh thấy vậy, mới một phen ôm lấy Tể Tể nghênh đón ánh mắt u ám đen kịt của Tương Uyên: “Anh làm gì?”
Tương Uyên không tìm được con trai, đoán rằng khí tức không phải người mà anh ta cảm nhận được ban nãy có lẽ là của con gái Phong Đô Đại Đế lưu lại, nửa giây cũng không muốn nán lại thêm.
Nhưng anh ta vẫn hơi không cam tâm!
Lẽ nào khí tức quen thuộc trước đó chỉ là ảo giác thôi sao?
Hay là con trai gặp được hạt giống của Phong Đô Đại Đế?
Dù sao thì cương thi nhất tộc và Địa Phủ cũng đã bất hòa hơn ngàn năm, con trai muốn né con gái của Phong Đô Đại Đế cũng hợp tình hợp lý.
Tương Uyên vội vã đi khắp nơi tìm con trai nghĩ tới đây, hờ hững lên tiếng: “Không có gì, nhận lầm người thôi!”
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ