Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 509:

Cho dù là cha Minh Vương tới, muốn phát hiện ra mờ ám trong thế giới nhỏ cũng phải phí công vô ích.

“Anh Tiểu Tương, mau thu ranh năng lại, nếu không bây giờ Tể Tể cũng không có công cụ nhổ răng cho anh đâu! Sẽ dọa những người kia sợ đấy!”

Nhóc cương thi tóc đỏ tủi thân hề hề nhìn Tể Tể một chút, cố gắng rút răng nanh vừa mới ló đầu ra về.

Cũng may răng nanh không dài, rút vào cũng không tốn sức, nếu như cậu tăng hết sức lực lên mà vẫn không đủ thì lại phải đi nhổ răng.

Vào lúc này, Tương Uyên đã đi đến cửa.

****7:

Nhóc cương thi tóc đỏ đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn ra cửa. Tể Tể sợ cậu lao ra tìm người đánh nhau, bé hơi do dự rồi dứt khoát vỗ một bàn tay xuống nhóc cương thi tóc đỏ.

Tể Tể nắm bắt vị trí vô cùng chuẩn xác. Bởi vì có lực lượng của Tể Tể gia trì nên cổ của nhóc cương thi tóc đỏ phát ra tiếng răng rắc rất nhỏ, nhóc cương thi tóc đỏ cứ thế ngất xỉu.

Nhóm Vương Du thấy Tương Uyên xuất hiện, mỗi một người đều trố mắt nhìn nhau.

Đội trưởng bảo vệ là fan cứng của Tương Uyên, kích động đến nỗi nói năng lộn xộn:

“Tương… thầy Tương, ngài… ngài… sao lại tới đây?”

Vương Du thì cho rằng Tương Uyên quay lại là để tìm Dương Hân nên mới chỉ thẳng ra ngoài phòng làm việc: “Thầy Tương, chị Dương ở bên đó, bên chỗ tôi đang có việc bận, mọi người cứ trò chuyện trước đi.”

Cô ta chỉ tưởng Tương Uyên đã hối hận, muốn hợp tác lại với Dương Hân.

Sau khi Vương Du nói xong thì nhanh chóng nhìn qua năm sáu nhân viên bảo vệ đã bị thương, giận không có chỗ trút: “Công ty cho các người tiền tương, vậy mà các người làm ăn sống nhăn như vậy sao? Một người lớn ba đứa con nít mà cũng không giải quyết được, có phải là không muốn làm việc nữa không hả?”

Các nhân viên bảo vệ: “...”

Không phải bọn họ không muốn làm việc, mà là thân thủ của Hoắc Trầm Vân quá lưu loát.

Vậy mà năm sáu người bọn họ lại không chống cự nổi!

Các nhân viên bảo vệ đồng đồng loạt nhìn sang đội trưởng bảo vệ. Đội trưởng bảo vệ còn chưa kịp lên tiếng thì Tương Uyên đã lạnh giọng nói: “Ba đứa nhóc đang ở đâu?”

Đám bảo vệ cũng đang ở vị trí cửa ra vào, Hoắc Trầm Vân thì ngăn ở đằng trước ba đứa nhỏ, bên cạnh anh còn có Hứa Liệt.

Vì vậy nên ban đầu Tương Uyên cũng không nhìn thấy Hoắc Tư Thần, Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ.

Vương Du giật nảy mình: “Thầy Tương, ngài…”

Giọng Tương Uyên trở nên lạnh hơn, ánh mắt sắc bén như dao: “Mau tránh ra!”

Vương Du: “...”

Vương Du nhớ tới tài lực hùng hậu của Tương Uyên và cả địa vị ở trong giới giải trí của anh ta, cho dù Vương Du có không nguyện ý trăm lần đi nữa thì cô ta vẫn phải cứng nhắc dịch sang bên cạnh một chút.

Vương Du nhân cơ hội giơ tay lên bắn tín hiệu cho hai nhân viên bảo vệ như thường lệ, ra hiệu cho bọn họ thừa dịp ra tay.

Hai nhân viên bảo vệ ngày thường đã lấy được lợi ích, mau chóng tiến lên.

Sau lưng truyền tới giọng đàn ông trầm thấp lạnh lùng: “Thế nên các người cầm tiền lương tôi cho đi đối phó với đám em trai, con trai, con gái của Hoắc Trầm Lệnh tôi đúng không?”

Giọng nói tuy không lớn nhưng lại cực lạnh, nhất là khi ba chữ “Hoắc Trầm Lệnh” truyền vào lỗ tai mọi người, Vương Du và tất cả người của đội bảo vệ đều đồng loạt cứng đờ.

Đó là sếp lớn nhất của giải trí Hoa Thành đó!

Người cầm quyền của tập đoàn Hoắc thị gia tộc đứng đầu ở trong truyền thuyết!

Vương Du đang bày ra vẻ mặt hung ác chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, suýt chút nữa đã ngất xỉu.

Cô ta nơm nớp lo sợ quay đầu lại, trong nháy mắt nhìn thấy Hoắc Trầm Lệnh, tức thì bị dọa sợ đến suýt chút nữa tự tiễn mình ra đi: “Hoắc… Hoắc tổng.”

Hoắc Trầm Lệnh ngoài cười nhưng trong không cười nhìn chằm chằm cô ta: “Tên!”

Vương Du: “...”

Hoắc Trầm Lệnh liếc nhìn đội trưởng bảo vệ một chút, đội trưởng bảo vệ vội vàng lên tiếng: “Thưa Hoắc tổng, đây là cháu gái bên ngoại của tổng giám đốc giải trí Hoa Thành Tiêu Minh Ân, tên Vương Du, là một trong số những người đại diện sáng giá của công ty.”

Hoắc Trầm Lệnh gật đầu, lấy điện thoại di dộng ra: “Giang Lâm, tới giải trí Hoa Thành một chuyến đi!”

Giang Lâm đang ở trụ sở chính của tập đoàn Hoắc thị bên kia lập tức gật đầu: “Vâng, sếp.”

Anh ta đã biết vì sao sếp lại đột nhiên đi qua bên giải trí Hoa Thành đó, vừa hay tổng giám đốc của giải trí Hoa Thành Tiêu Minh Ân đang ở trong hội nghị lần này, trước khi đi anh ta cũng gọi Tiêu Minh Ân lên: “Tổng giám đốc Tiêu, theo tôi cùng nhau đi đến giải trí Hoa Thành một chuyến đi.”

Tiêu Minh Ân không rõ lắm, vội vàng đứng lên đuổi theo.

Bên phía giải trí Hoa Thành, Hoắc Tư Thần thấy cha ruột tới, cậu đang quay lưng về phía Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ nên không biết tình huống ở đằng sau.

Hoắc Tư Thần vừa nhìn thấy cha ruột đã lớn tiếng hô lên: “Cha, bà thím già này sai những nhân viên bảo vệ ấy đánh chết tụi con!”

Các nhân viên bảo vệ: “Chúng tôi không có, chúng tôi không dám, chúng tôi bị oan!”

Hoắc Trầm Lệnh nhìn đứa con trai nhỏ đang dang hai tay che chở cho phía sau thì biết Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ đang ở bên kia, mới sải bước đi vào trong.

Có người tốc độ còn nhanh hơn cả anh ta, vượt qua anh ta đi đến trước mặt Hoắc Tư Thần.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free